Thư tình gửi fiancée [23]

Phú Thọ, ngày 20 tháng 10 năm 2010

Hôm nay quả là một ngày đáng chán tình yêu ạ, chả làm được gì mà vẫn mất hẳn một ngày, làm lãng phí thời gian để làm bao nhiêu việc. Hừm, nghĩ lại thù hội Phú Thọ, tự nhiên giở chứng đổi lịch làm việc, làm mọi thứ loạn xạ hết cả lên, mình đi làm chứ có phải đi ăn xin ăn bám theo đuôi các vị đâu cơ chứ X( Biết thế này thì đã trốn về Vĩnh Yên từ hôm qua, chiều nay đi chơi với tình yêu thì vui rồi không :x

Chiều nay sang Phú Thọ, trời nắng chói chang, lần mò tìm đến Chi cục Bảo vệ Môi trường để làm điểm mốc chọn khách sạn gần, rút kinh nghiệm từ vụ Thái Nguyên bị nhầm địa điểm thành ra ở hơi xa chỗ làm :)) Đã Google trước địa điểm, dùng cả Google Map để định vị, thế mà lúc đến còn tí thì choáng vì chình ình ngay đấy là một công trường đang đập phá xây dựng, những tưởng cái trung tâm đấy đã cao chân dọn đi chỗ khác rồi :| May thay hỏi mấy bà bán quán bên cạnh thì đúng địa điểm là đó, nhưng lui vào sâu trong, còn bên ngoài đang xây dựng lại *phù*.

Tìm được khách sạn Hà Nội ở gần đó, nhìn bên ngoài thì cũng thấy có vẻ to cao hào nhoáng, dưới tầng 1 còn có hẳn 1 sàn giao dịch chứng khoán đóng đồn ở đó, chắc mẩm ngon rồi đây. Đến khi lại gần thì nhìn thấy cái khách sạn nó có vẻ hơi tối tăm thiếu ánh sáng :| Thoáng nhìn từ ngoài vào còn tưởng là cái nhà hoang nữa chứ, trống toác :-SS Đi vào thì nhìn thấy quầy lễ tân nằm tít xó, mình vừa vào hỏi còn phòng không chị thì mụ trực lễ tân đã hất hàm hỏi “Anh muốn thuê phòng tàu nhanh hay qua đêm? Mấy tiếng?”, nghe lộn cả tiết, nhìn mặt mình creditable thế này cơ mà X(

Check in xong lên nhận phòng, phát hiện ra là cái khách sạn này không có thang máy, lại phải lóc cóc ôm đồ leo thang bộ. Phòng ốc thì phải nói là lởm nhất quả đất, chưa từng thấy chỗ nào lởm hơn chỗ này, một cái chuồng lợn rách với giá của khách sạn 2 sao 8-} Cửa phòng thì lỏng lẻo, tưởng chỉ cần đạp cái là bung cả khóa ra, phòng ốc thì tối tăm ẩm mốc. Được cái cửa ra ban công để hứng tí ánh sáng thì đã hỏng khóa, tung cả nắm đấm đi đâu mất, hỏi thì bà phục vụ phòng bảo “Ra ngoài làm gì? Ngoài đấy chả có gì để ngắm đâu, bịt kín hết rồi! Muốn ra thì chỉ có thể trèo qua cửa sổ thôi!”, ặc ặc. Còn cái cửa sổ thì cũng bung cả khóa nốt, xác định là nếu không có cái rào sắt bên ngoài thì đồ đạc trong phòng sẽ bay hết sạch chỉ sau 15 phút ra ngoài vì tiếp giáp ngay cạnh đấy là cầu thang bộ giảng đường của trường Cao đẳng Dược Phú Thọ, mà chỉ cần 1 cú nhảy nhẹ nhàng là sang được :-SS

Phòng có 3 cái lỗ cắm điện, thì 1 ổ đôi nếu cắm vào 1 phích thì sẽ hết cắm lỗ còn lại, còn 1 ổ ở đầu giường thì đã hỏng, cắm vào chả thấy điện đóm lên gì cả. TV thì không có tín hiệu, dò đi dò lại vẫn xanh lè. Được thêm cái điều hòa không có điều khiển nhìn cũ bửn mà bật lên thì nó sẽ chạy ò ò như bò ngáy, nhưng chả thấy có tí hơi lạnh nào tỏa ra với một cái quạt cây bị móp lồng & lỏng phớt mà cứ bật lên thì cánh nó sẽ đập vào lồng như máy tiện và mỗi khi bật thì phải mớm quạt cho nó quay, nhưng được cái là gió còn lạnh bằng mấy điều hòa =))

Trong phòng còn có một cái tủ mà 2 bên cánh đều rụng bản lề, chỉ cần chạm vào là cánh rơi ra, phải nhấc lên lắp lại, phía sau tủ thì lủng, hở ra cả 1 giàn aptomat với dây điện lằng nhằng & 1 cái bẫy dính chuột, óe óe. Thêm cái giường với cái draft có lẽ phải từ đời tám hoánh nào rồi, xù lên như lông cừu & đầu giường thì đầy những tóc dài, chả trách nó lại hỏi mình có thuê tàu nhanh hay qua đêm :-< Đêm nay nằm ngủ mà bị sợi tóc nào nó dính vào mặt thì chắc mình phải hét lên như gặp ma trong phim ý chứ, oa oa :((

Nhà vệ sinh với 1 cái bồn rửa mặt xỉn xỉn & bị vỡ 1 lỗ rõ to ở giữa. Bồn giật nước thì theo chỉ dẫn của chị phục vụ phòng thì khi giật nước mà thấy nó xả không ngừng thì em phải đập đập vào cho cái phao nó khít vào 8-} Thêm cái bình nóng lạnh mà theo chỉ dẫn thì phải cắm điện trước khi dùng đến khi nó đun đầy bình thì rút ra, nếu không lúc tắm bị điện giật thì đừng hỏi sao em chết T_T

Nói chung là chả có cái gì an lành cả, nghĩ đến cái viễn cảnh ngày mai đi làm chắc cũng sẽ không suôn sẻ nữa chứ :-:D< :*

Yêu em :*

Fiancé :*

P/s: Post này đúng lúc 20:10 ngày 20.10.2010 đấy :))

Thư tình gửi fiancée [22]

Thái Nguyên, ngày 19 tháng 10 năm 2010

Tình yêu nhỏ bé à, mấy hôm rồi ko nhận được thư của anh em có buồn không? Không phải vì anh quên không viết thư cho em đâu nhé, là vì mấy hôm rồi miền Trung lũ lụt quá, thành ra tất cả các chú bưu tá của VNPT cũng như quân đội đều bận bịu cả, các chú chỉ nhận chuyển yêu thương về miền Trung đang oằn mình trong lũ thôi. Các chú bảo với anh là “Ngày nào mày cũng gửi thư tình mà chả có mấy chuyện cả, nhạt quá, mất công các chú chuyển nhiều! Để dành đến khi nào đủ chuyến thì hẵng chuyển nhé, giờ phải ưu tiên cho miền Trung thân yêu kia kìa!” Thế là mấy ngày rồi anh phải ngồi dồn đầy một xe thương nhớ, rồi hôm nay năn nỉ mãi, vì lý do cực kì đặc biệt nên các chú mới châm trước cho đấy >:D :x :* ;;)

Làm ở đây 2 hôm rồi mà chán quá, công việc thì cứ lằng nhà lằng nhằng chả có tí hứng thú nào, nhưng mà vẫn phải làm. Ở nhà thì vẫn còn nợ nần việc chồng chất, nhưng cũng không muốn làm tí nào :-:D< :* :x

Chỉ còn một lát nữa thôi là tình yêu của anh tròn 17 tuổi rồi, sweet seventeen is coming >:D< Chúc tình yêu sang tuổi mới may mắn hơn này, luôn xinh tươi này, lớn thêm một chút nữa này (để anh không phải đọc thần chú dài ra nữa ;)) ), chịu khó ăn để không bị chê là gầy này (gầy là mang tiếng anh đấy nhá :- >:D< :*

Gửi tình yêu cái ôm nồng nàn và nụ hôn say đắm >:D< :* :x Yêu em nhiều nhiều lắm :*

Fiancé :*

Thư tình gửi fiancée [13]

Hà Nội, ngày 8 tháng 10 năm 2010

Nhìn cái tiêu đề “Hà Nội, ngày…” là đã thấy thích rồi ty nhỉ, thế là cuối cùng anh cũng được về nhà rồi, đi xa về mới thấy yêu HN vô cùng :* :x Sáng nay trời mưa, tỉnh dậy thấy đang mưa rào thế là đắp chăn ngủ tiếp đến 10h, khỏi tính chuyện đi chơi thác nước nữa. Kể cũng là điều đáng tiếc, nhưng không sao, thiếu gì dịp để ta quay lại đó, có thể là một chuyến du lịch hè với ty chẳng hạn, ty nhỉ :x

Trưa tranh thủ qua ngân hàng đổi tiền, vào hẳn trụ sở của Ngân hàng Nhà nước Lào ở Luang Prabang nhé, không thèm vào ngân hàng nhỏ đâu :)) Phải công nhận 1 điều là đổi tiền ở bên này cực kì nhanh chóng và đơn giản, bất kể loại tiền nào, chứ không như kiểu VN mình, bán đô thì rẻ mạt mà mua đô thì khó bằng lên trời. Xong chuyển qua phòng phát hành tiền, đổi lấy 1 cọc tiền 500 LAK, chỉ cần chìa tiền ra cái là đổi được ngay, không bị hỏi han vặn vẹo gì. Chả bù cho đổi tiền lẻ ở VN mỗi tết, phải nhờ chỗ này cậy chỗ kia, đặt trước mới đổi được, nếu may thì chỗ thân quen không lấy lãi chứ dịch vụ thì toàn 10 ăn 8 ăn 9 :| Nhưng cũng chính vì cái chuyện đổi tiền dễ & đơn giản đến thế mà đâm chủ quan, phạm phải 1 sai lầm có cái giá khá đắt ở sân bay chiều nay :((

Số là lúc ra sân bay, làm thủ tục check in xong thì ra quầy đổi tiền để đổi hết số tiền Lào đang có, ôm về làm gì cho mất công đổi chác. Theo lệ thường thì vẫn đổi USD – LAK khi đi và LAK – USD khi về, dưng hôm nay lại thấy quầy đổi tiền có cả tiền Việt nên quyết định đổi tiền Việt luôn, về đỡ phải rút tiền trả tiền taxi :D Rút cả mớ tiền ra đưa, thấy mụ thủ quỹ đếm đếm rồi nhân nhân, đoạn đếm tiền Việt đưa lại, mình cũng chả mảy may nghi ngờ check lại, vì theo thói quen là đổi tiền ở đây làm rất chuẩn, lại là Lao Development Bank, to nhất nhì cái đất nước này rồi. Dè đâu hỏi cái biên lai đổi tiền thì mụ ý ú ớ bảo ko có, lúc đấy lại  ko có phiên dịch, 1 bên cứ Lào bắn, 1 bên Eng giã, thành ra chả hiểu giề, chặc lưỡi bỏ qua. Đến khi làm thủ tục an ninh & xuất cảnh xong xuôi, vào nhà chờ lôi máy tính ra check lại tiền thì hỡi ôi, thiếu hẳn mất 220 LAK, tức là mất khoảng 500k tiền ta :(( Tá hỏa lên xông ra tìm để đòi, thì thấy quầy đổi tiền đã đóng cửa tự lúc nào, hỏi phòng giao dịch bán vé bên cạnh thì thấy bảo mụ già đã té từ 20’ trước, tức là ngay sau khi đổi tiền cho mình :| Mình đã bị lừa, mất trắng 1 món tiền, ức không đâu kể xiết, lúc đấy chỉ muốn làm 1 can xăng đốt trụi cái quầy đổi tiền đấy đi X( :((

Ôm hận lủi thủi vào phòng chờ, ngồi 1 lúc thì lên máy bay, may sao hôm nay chuyến bay lại sớm hơn lịch đã đặt tận 45 phút, thế là được về sớm 45 phút :)) Về đến Nội Bài thì việc đầu tiên là gọi cho mẹ để báo đã về an toàn, sau đó là gọi cho ty để say sabai dee :”> Được cái may là gặp 1 bác xe dịch vụ đang trống chiều về nên lấy rẻ cả cuốc chỉ 250k, mà xe lại xịn, Toyota FORTUNER hẳn hoi chứ :x Âu cũng là trời chưa phụ người quá mức.

Tối về ngủ 1 lát, tắm rửa rồi ăn xong chat chit 1 tí, cũng nguôi chuyện lúc chiều. Đành tự an ủi bản thân rằng “thôi thì coi như mình trả tiền taxi 2 chiều đi về chuyến này, cũng có đáng bao nhiêu” hay “đóng góp 1 tí cho GDP của đất nước nghèo đói gần nhất thế giới cũng là điều tốt”, coi như tiền của mình dùng làm từ thiện, thế là nhẹ lòng ngay, lại thấy tính mình lành như heo :))

Nghĩ đến chuyện mai được gặp ty, đi chơi với ty mà lòng háo hức quá, đến giờ vẫn chưa ngủ được ý :”> :x Cơ mà phải ngủ thôi, kẻo mai đi đường lại gật gù thì sợ lắm :-S

Ôm ty ngủ ngoan nhé >:D< :*

Yêu yêu yêu :*:*:*:*

Fiancé :*

Thư tình gửi fiancée [12]

Luang Prabang, ngày 9 tháng 10 năm 2010

Giờ đã sang ngày mới được 1 giờ 12 phút rồi tình yêu ạ, hôm nay anh viết thư cho tình yêu muộn vì còn làm nốt một số việc giờ mới xong :* Chắc tình yêu giờ đang ngủ ngon rồi, còn anh thì vẫn thức, không buồn ngủ chút nào cả, có lẽ vì đã ngủ suốt buổi chiều qua rồi. Hôm qua quả thực là một ngày không lấy gì làm dễ chịu, công việc thì có chút rắc rối nên hơi bực mình, lại thêm một dây chuyền những sự bực mình nhỏ nữa, thành ra cảm giác rất chi là khó chịu. Lâu lắm rồi mới lâm vào tình cảnh thế, chỉ muốn được ở một mình, được gào thét thôi :-:D< Người ta có thể nhất thời bực tức nhưng không thể giận bạn bè mình lâu, không thể cáu giận mãi những kẻ giời ơi cho tốn năng lượng & hao tổn neuron thần kinh của mình được. Nhất là tối mai lại được về nhà, được buôn điện thoại thoải mái với tình yêu mà không sợ hết tiền nhanh như bên này, hoặc chí ít có hết tiền thì 12h đêm vẫn mua được thẻ cào điện thoại chứ không đến mức chạy đôn đáo cả khu vào lúc 11h đêm mà không tìm được hàng nào bán thẻ điện thoại, chỉ cần nghĩ đến 2 từ “về nhà” là đã thấy hạnh phúc lắm rồi ý :x

Lúc tối lượn lờ ở chợ đêm, mua được mấy món souvenir, mặc dù chưa ưng ý lắm nhưng với túi tiền có hạn và chả có đồ gì thực sự hay ho thì thế cũng là tạm tạm rồi :)) Sáng mai tranh thủ đi thăm Kouang Si Waterfall, chắc là nơi đáng đến nhất trong chuyến đi Luang Prabang này, sẽ cố chụp lấy vài kiểu ảnh đẹp về cho ty xem :P Còn giờ thì đi ngủ đã, kẻo sáng lại không dậy được thì mất đi chơi :*

Gửi tình yêu vòng tay ấm và nụ hôn khẽ, ngủ ngoan nhớ :*

Từ khi em đến, tắt đi niềm khao khát ruổi rong một thời
Từ khi em đến, thắp lên bình minh để thiên đường mang tên cuộc đời
Từ khi em đến, giông bão thành cơn mưa dịu vợi
Tươi mát về vây quanh nụ cười tim tôi
Có em nơi đây, trăng cười gió hát vỗ về lòng tôi
Có em nơi đây, lá cành quấn quít bên nhau chẳng rời
Có em nơi đây, đất lành ôm ấp nguồn đời xanh mới
Có em nơi đây, mặt trời lung linh trong dáng hoa tươi
Có em bên đời, niềm hạnh phúc em về trong tôi
Có em bên đời, niềm thao thức ta nguyện chia vơi
Có em bên đời, nguyện sánh bước chung đường em thôi
Có em bên đời, nguyện sẽ đến chân trời xa xôi

Yêu em :*

Fiancé :*

Thư tình gửi fiancée [11]

Luang Prabang, ngày 6 tháng 10 năm 2010

Công việc gần như hoàn tất, hôm nay lên đường trở về Luang Prabang. Bác điều phối có việc ở Luang Prabang nên đích thân áp tải cả đội về Luang Prabang không lấy tiền, vừa thích vừa ngại :D Đường đi hôm nay cũng xấu, nhưng so với hôm trước thì vẫn còn hạnh phúc hơn chán vạn lần :)) Lúc dừng ở bến phà chụp được cái ảnh này, chưa xử lý nên nhìn hơi bị lởm :|, dưng mà thế là quá tốt với 1 cái điện thoại rồi :P

06102010048

Hôm nay trời nắng to, xe có điều hòa, đi đường lại bị nắng chiếu vào rõ khó chịu, thành ra lại bị viêm họng, ho sù sụ như cóc hút thuốc lá ý ty ạ :( Nhưng đến tối thì cũng đỡ hơn nhiều rồi, nên mới hát được cho ty nghe chứ :”> Tối nay nghe giọng ty khá hơn hôm trước rồi, chắc cuối tuần hát cho anh nghe được rồi ty nhỉ :x

Hôm nay mệt nên mạch văn nó cũng hơi bị tịt, chả có ý tưởng gì tuôn ra cả :| Thôi thì đi ngủ sớm vậy, mai khỏe sẽ có nhiều thứ để kể cho ty nghe :* Cho ty nghe bài này nhé :x

Bài hát viết riêng tặng em…
Gửi những giấc mơ dịu êm…
Em hồn nhiên như cơn gió vô tình
Ùa về đây mang nhớ mong…
Hát khúc ca về em mãi…
Đợi chờ em nơi con phố dài….
Dù cho năm tháng phôi phai
Như một giấc mơ buồn
Thì anh xin yêu mãi,chỉ em mà thôi
Và anh sẽ hát
Sẽ hát ru con tim yêu thương nồng nàn
Đừng quên nhé em thời gian
Bối rối,phút giây đầu tiên
Và anh sẽ mãi,sẽ mãi yêu em
Cả trong giấc mơ
Đắm say hạnh phúc mây trời
Là từ khi anh có em
Nói với em…”yêu em”……

Ty mau khỏe để cuối tuần đi chơi nhớ :* Nhớ ty nhiều nhiều lắm :*:*:*

Love

Fiancé :*

Thư tình gửi fiancée [10]

Xayaboury, ngày 5 tháng 10 năm 2010

Hôm nay là ngày cuối cùng làm việc ở đây rồi ty ạ, mai anh sẽ quay về Luang Prabang, ngày về với ty sắp đến rồi ^.^ Chiều nay làm xong bác điều phối lái xe đưa cả đám đi ngắm cảnh vòng quanh thị trấn. Nhìn cái thị trấn bé xíu, tiêu điều xơ xác mà buồn thay, đường đường là tỉnh lị của một tỉnh mà chỉ như cái phố làng, không trách tìm khắp cả thị trấn mà không thấy một khách sạn nào có internet. Khi mà con người ta cuộc sống còn chưa đủ đầy thì cần gì phải có những thứ cao siêu đến thế, chỉ cần đủ ăn đủ mặc là hạnh phúc lắm rồi 8->

Tự nhiên lại nghĩ đến hôm trước đi đường từ Oudomxay sang đây, dọc đường nhìn thấy có 1 cô bé chỉ khoảng 7-8 tuổi đi theo mẹ xuống núi, địu 1 bao gạo mà có lẽ nhìn từ phía sau thì chỉ thấy như bao gạo biết đi thôi, chả khác gì chuyện bố kể thời chiến tranh 40-50 năm trước :| Rồi một thằng bé đi lấy nước, sau lưng là 2 cái can 10 lít, đi liêu xiêu chân nọ đá chân kia, tấp tểnh lên dốc khi trời chiều, thương vô cùng ý :( Ở những nơi như thế này, dân trí thấp, kinh tế chậm phát triển, tất cả mọi thứ đều tụt hậu. Một dự án dù nhỏ nhưng cũng mang đến một chút sinh khí cho vùng đất này, dù nó cũng không phải là nguồn có thể nuôi sống con người ta, ngay đến nhiều vùng của Việt Nam cũng tương tự như vậy. Chừng nào một đất nước còn có bóng dáng của các NGO, các dự án hỗ trợ phát triển, còn bàn tay nâng đỡ của UNDP, còn giải ngân ODA, còn tín dụng WB thì chừng đó đất nước còn nghèo, chừng đó những chi phí cho các hoạt động như đại lễ nghìn năm thủ đô hay bắn pháo hoa chào mừng 1 sự kiện gì đó còn là sự xa xỉ, là sự lãng phí không cần thiết.

Khi đất nước còn nghèo, vẫn còn những người dân khổ cực, chính phủ chúng ta còn phải đi vay tiền quốc tế với lãi suất cao, thì chả lý gì lại đi vung tay tiêu tốn hàng nghìn tỉ chỉ cho 10 ngày kỉ niệm 1,000 năm tuổi của một thành phố. Chúng ta phải đi kiểm toán những dự án chỉ có vài tỉ, vài trăm triệu để tìm ra những lỗi vụn vặt nhất, trong khi những dự án chào mừng 1000 năm Thăng Long còn lớn gấp hàng nghìn, hàng chục nghìn, thậm chí hàng trăm nghìn lần thế thì lại bỏ ngỏ dễ dàng, thật đúng là nghịch lý :-j Tất nhiên, do tính chất của công việc có nhiều đặc thù nên anh cũng chỉ tâm sự lan man vậy với ty thôi, còn không thể trách cứ gì ai ở đây cả. Mà cũng chả dám chỉ trích lăng nhăng, kẻo lại bị bỏ tù vì tội phát ngôn bừa bãi như chơi ý chứ :))

Mấy hôm nay trời trở lạnh, tình yêu không giữ ấm cổ nên bị ho, giọng khản đặc ý :| Hôm qua lúc ty ngủ anh đã lấy hết cái ho sang bên này rồi, nên hôm nay ty không được ho nữa đâu đấy, nhớ ngậm thuốc & giữ ấm cổ vào, ko ốm là cuối tuần anh về ko đi chơi được đâu :* Lúc tối ty ngủ gật, chắc hôm nay mệt rồi, gửi ty chiếc khăn gió ấm để mai ty khỏe lại nhớ :*

Ở bên kia bầu trời, về đêm chắc đang lạnh dần.
Và em giờ đang chìm trong giấc mơ êm đềm.
Gửi mây mang vào phòng, vòng tay của anh nồng nàn.
Nhẹ nhàng ôm cho em yên giấc ngủ ngon.
……..
Gửi cho em đêm lung linh, và tiếng sóng nơi biển lớn.
Gửi em những ngôi sao trên cao,tặng em chiếc khăn gió ấm.
Để em thấy chẳng hề cô đơn, để em thấy mình gần bên nhau,
Để em vững tin vào tình yêu hai chúng ta.
Rồi cơn mưa đêm qua đi, ngày mai lúc em thức giấc
Nắng mai sẽ hôn lên môi em, nụ hôn của anh ấm áp
Và em hãy cười nhiều em nhé!
Vì em mãi là niềm hạnh phúc…. của anh mà thôi.

 

Nhớ em thật nhiều :*

Fiancé :*

Thư tình gửi fiancée [9]

Xayaboury, ngày 4 tháng 10 năm 2010

Sáng nay bị dậy muộn ty ạ, mệt quá nên ngủ đến tận 8h mới dậy ý :”> Công việc thì cũng tương đối rảnh rang, dưng mà phải cái kế toán của khách hàng hơi bị non, nên cứ xoắn tít cả lên, làm gì cũng rối mù :| Tiết mục đổi tiền trưa nay cũng rất chi là chán, tỉ giá rớt thảm hại hơn cả hôm trước, chỉ còn 8071 LAK/USD :-< Nói chung là chuyện công việc chả có gì vui vẻ, cho qua vậy :)

Hôm nay bên này đẹp trời, trời râm mát, buổi tối có chút se se lạnh, nếu đi chơi thì sẽ tuyệt :x Lúc tối mẹ gọi điện, bảo bên nhà cũng đang có gió mùa về. Trời trở lạnh rồi, ty nhớ giữ ấm nhớ, đầu mùa là dễ bị viêm họng lắm đấy :* Cứ mỗi mùa đông về lại thích nghe bài “Nỗi nhớ mùa đông” ý ty ạ. Nghe nhẹ nhàng, buồn buồn, nếu làm 1 cốc cà phê nóng & ngồi trên sân thượng thì rất hợp tâm trạng :”>

Dường như ai đi ngang cửa,
Gió mùa đông bắc se lòng
Chút lá thu vàng đã rụng
Chiều nay cũng bỏ ta đi.
Nằm nghe xôn xao tiếng đời
Mà ngỡ ai đó nói cười
Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy
Giờ đây cũng bỏ ta đi.

Làm sao về được mùa đông
Dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa đông
Để nghe chuông chiều xa vắng
Thôi đành ru lòng mình vậy
Vờ như mùa đông đã về.

 

Mùa đông đến, thèm có một bàn tay nhỏ để sưởi ấm, thèm có một bờ vai mềm để ôm, thèm có người thủ thỉ những lời yêu thương, để dắt nhau đi trên những con phố dài lạnh lẽo, để thấy lòng mình trở nên ấm áp hơn. Mùa đông lạnh lẽo mà có ty thì thật đáng yêu nhỉ >:D< :x

Lan man tí mà cũng hết buổi tối, đến giờ đi ngủ rồi :* Hẹn ty cuối tuần này với kế hoạch nhỏ nhé ;))

Nhớ ty nhiều lắm :*:*

Fiancé :*