Một chút cảm nghĩ sau khi đọc truyện “Mẹ chồng ăn thịt cả nhà nàng dâu”

Thực sự là rì-viu sách mình chưa viết bao giờ, cũng không phải là nghề của mình, và mình cũng chả bao giờ có ý định viết cả, vì sách mình đọc trong khoảng 3 năm gần đây là rất ít, mà cũng chả thấy có quyển nào để lại một chút cảm xúc ra hồn để viết một cái gọi là rì-viu cả :)) Ấy lại bắt đầu lan man sang nói nhăng cuội rồi đây, quay về vấn đề chính nào. Số là chiều nay tự nhiên thấy chị Múp show cái link đến bài giới thiệu cuốn “Mẹ chồng ăn thịt cả nhà nàng dâu”, nghe cái title rất chi là giật gân, pha chút rùng rợn khiến ta liên tưởng tộc người Cannibal trên đảo Fiji xưa chuyên ăn thịt người ý, hôm trước cũng thấy bạn Mai Hoàng đắn đo xem có nên rước quyển này về đọc không, mình cũng đâm tò mò. Thế là Gu-gờ, rồi đọc ngấu nghiến như cái máy xay, mất hơn bốn tiếng rưỡi tớ mới finish xong cái “tiểu thuyết mini” này (Gọi là tiểu thuyết thì chắc cũng deck hẳn, mà truyện ngắn thì có vẻ nó hơi bị dài, dưng mà nó cũng mang chất sến y như tiểu thuyết nên tớ tạm gọi thế), ấy đọc cũng cảm xúc lúc lên lúc xuống nhịp nhàng lắm, cũng hỉ nộ ái ố lắm, dưng mà đọc xong thì người nông rân cũng deck lưu lại được cái gì trong đầu cả, chỉ thấy toét mắt do phải nằm mà đọc cho đỡ mỏi lưng :-j. Cơ mà đã mất công đọc thì cũng viết lách một tí, để chia sẻ cảm xúc sau khi đọc của mình, để các bạn còn có cái ném đá giải trí tí chơi, nhể? :))

Giới thiệu về sách tớ đọc lướt qua trên Vinabook có đoạn như này:

“Cuốn sách mang một tựa đề mà bất cứ ai khi đọc nó cũng cảm thấy rờn rợn nhưng đó lại là tên gốc bằng tiếng Trung Quốc và được dịch giả Hương Ly giữ nguyên bản khi dịch ra. Tiểu thuyết mang đầy tính bạo liệt nhưng không kém phần hấp dẫn bởi tư tưởng nội dung và các sự kiện mà nhà văn miêu tả xoay quanh mối quan hệ gia đình, mà cụ thể là câu chuyện về cách ứng xử của mẹ chồng, nàng dâu trong xã hội đương đại của Trung Quốc.”

Nghe rất chi là khiêu khích người đọc ý, dưng mà sau khi đọc tớ phải nói toẹt ra là “Cái truyện với cái tai-tờ ý nó đ’o ăn khớp với nhau tí nào cả”. Cụ thể nhé, truyện có bố cục gồm 49 hồi, thấy ghi là chương nhưng tớ nghĩ gọi là hồi thì hợp hơn, chứ chương thì ngắn quá, điển hình là chương cuối, có vài dòng. Trong đó thì khoảng 23 hồi đầu liên quan đến chuyện mẹ chồng định thôn tính nhà nàng dâu, mất thêm khoảng hơn chục hồi tiếp theo nữa lan man linh tinh chuyện nàng dâu hóa điên đi chữa bệnh (chả liên quan chó gì đến cái title nữa, nhưng các bạn giàu trí tưởng bở thì vẫn có thể coi như là chuẩn bị để trở về trả thù, để tạo cảm hứng đọc cho hết truyện, nghe cũng kịch tính đấy chứ ;)). Nhưng mà éo phải như vậy đâu ý ạ =)) ). Phần còn lại là chuyển sang những chuyện ba lăng nhăng trên giời dưới đất, về tình yêu, về công việc,…. blah blah, rặt những chuyện sến vãi cả…. ra mà chúng ta vưỡn thường thấy khi đọc các trường thiên tiểu thuyết, phần này là chả còn ăn nhập gì với tai-tờ nữa rồi :)). Thiết nghĩ nên đổi tên truyện thành “Đời em Thúy”, nghe nó sẽ có vẻ thương cảm hơn, phù hợp với cái mạch nội dung củ chuối hơn, và hơn hết, số người mê sách sến vẫn còn nhiều lắm, nên mặc dù có thể cái tai tờ không được giật gân như kia nhưng sách vẫn bán chạy ầm ầm, mà cái tên nghe có vẻ rất Việt nữa, không chừng lại còn thành hiện tượng luôn ý chứ =)) Thêm nữa, nhân vật mẹ chồng, nguyên là 1 nhà giáo, giả thử nếu cho bất kì ai đó viết truyện về mẹ chồng là nhà giáo, thì cách cư xử, dù có là hành hạ, bạo lực đi chăng nữa cũng phải mang chút học hành, dù ít hay nhiều, chứ không thể cư xử vô học kiểu hàng tôm cá, đầy bản năng như 1 con chó sói được. Lúc đầu tác giả cũng mô tả là 1 mụ môi mỏng, mắt xếch, nhưng về sau lại lấy lý do là do hoàn cảnh xô đẩy, sống khổ từ bé nên mới ra vậy, nên rốt cuộc chẳng tạo nên hình tượng bà mẹ chồng rõ ràng chút nào.

Tiếp nữa, về tên nhân vật, tớ ếu biết bạn tác giả nào viết truyện này có ý đồ gì, nhưng cái tên cho các nhân vật quả thực có vấn đề. Trước hết, khi mở đầu tác phẩm, dính đến chuyện mẹ chồng nàng dâu thì ắt là chúng ta phải có 2 cánh: nhà giai và nhà gái. Tên của nhân vật giai là Tôn Đại Lâm, mà thực ra tớ nghĩ là thằng ôn dịch này chả xứng đáng có 1 cái tên đầy đủ trong cái truyện này, trong khi nhân vật gái, là nhân vật chính đi xuyên suốt câu truyện này, lại có 1 cái tên rất chi là tầm thường, chỉ là 1 cái tên xưng hô, Thúy Thúy, đến tên cúng cơm cũng chẳng có, được cái vần & dễ nhớ, nhưng chẳng để lại 1 chút ấn tượng nào cả, nhất là đọc đến những đoạn đối thoại với các đồng nghiệp ở công ty, nghe cái tên Thúy Thúy nó rất chi là kì khôi :) Rồi đến chuyện tên của các nhân vật họ hàng ăn theo cũng chả có, chỉ có những cụm từ nhân xưng như “bố Đại Lâm, mẹ Đại Lâm, bố Thúy Thúy, mẹ Thúy Thúy, ông bà Thúy Thúy, ông bà Đại Lâm, abc blah blah…” đại loại như thế, có lẽ là do tác giả không muốn đi theo đường của cụ Balzac, khi viết bộ Tấn trò đời cụ đã nghĩ ra nhiều nhân vật đến mức phải xài tag để ghi tên các nhân vật cho đỡ lẫn, mà độc giả ngày nay thích những gì dễ đọc, dễ tiêu hóa & nhân vật dễ nhớ để đỡ phải động não nhiều, đồng thời truyện lại dài ra được thêm đôi chục trang :)) Còn những nhân vật phụ họa như Bá Bá, Đại Thiếu, Minh Minh, Trương Tú Tú,… có 1 cái tên cũng là phải thôi, không lẽ lại chuối đến mức “em họ của Đại Lâm”, “bạn của em họ Thúy Thúy”, “người yêu của em họ Thúy Thúy”, “vợ kế của bố Thúy Thúy” nữa hay sao =)) Bà mẹ chồng đúng ra phải có 1 cái tên đầy đủ, thích hợp thì mới thể hiện được đúng bản tính con người, dưng mà về sau cũng lu mờ, chả được nhắc đến, chả dính dáng gì đến tiêu đề truyện nữa, nên thiết nghĩ ếu có tên cũng đúng, dễ quên. Nhân vật duy nhất mình thấy có cái tên hợp lý là Dương Chiến, rất hợp người nhưng không hợp cảnh, khi anh chỉ là 1 thằng ất ơ từ đâu nhảu bổ vào giữa truyện, để rồi thành nhân vật chính ở cuối truyện, kể cái truyện này mang tên khác thì anh đã tỏa sáng hơn 1 chút :))

Tiếp nữa, có vài điểm mà tớ thấy rất là bất hợp lý:

  • Mở đầu truyện, Thúy Thúy là một nhân vật “béo tròn hiền lành, hồn nhiên trong sáng, trong công việc thì hơi cù lần” nhưng về sau lại thành ngôi sao sáng với kiến thức am hiểu ở mức thiên tài về cơ khí điện máy, có thể đọc bản vẽ, tham gia thiết kế,… với hiểu biết học được từ việc… đi theo bố. O’Really? Liệu chúng ta có thể làm như vậy? :)) Đồng thời ông bố cũng là 1 công nhân ham mày mò, tự đọc sách vở, có kiến thức tương đương với 1 công trình sư, nhưng không làm nên trò trống gì, cuộc sống chỉ gọi là tạm bợ, không có chút tích lũy nào, phần lớn tiền tích lũy được (20 vạn tệ – 1 cụm từ được day đi day lại nhiều lần trong truyện) lại do em vợ gửi, để dành mà nên =))
  • Căn nhà của bố mẹ Thúy Thúy được định giá là khoảng 200 vạn tệ, nếu quy ra tiền ta ở thời điểm này thì khoảng hơn 5 tỉ rưỡi, với 1 gia đình được đánh giá là loại trung bình yếu về kinh tế, chồng làm công nhân, vợ làm y tá quèn, của ăn tằn tiện, của để không có thì việc có 1 căn nhà giá trị như thế há lại để không mà sống thiếu thốn? Trong khi để có 10 vạn còn phải chạy vạy khắp nơi.
  • Chuyện Dương Chiến đầu tư tiền cứu chữa bệnh điên cho Thúy Thúy, dốc bao nhiêu công sức & tiền bạc để cố moi lấy cái bí mật công nghệ, theo những lập luận lấp liếm trong truyện thì có vẻ rất chi là hợp lý, rất chi là thành thạo. Nhưng thực ra mà nói là 1 trò đầu tư mạo hiểm điên rồ, vì chắc chó gì khi khỏi điên thì cái mớ kiến thức đó đã còn, thứ nữa cái mớ kiến thức ý đâu phải là cái kim mà có thể nhớ được hết trong đầu, 1 thứ phức tạp với nhiều trang tài liệu mà phải nhiều chuyên gia nghĩ còn không ra thì không có lý nào 1 cô nhân viên quèn thuộc dạng amateur ngoài luồng có thể nhớ hết được. Tất nhiên trong trường hợp này Thúy Thúy của chúng ta đã là 1 thiên tài rồi, nên điều gì cũng có thể xảy ra :))
  • Nhân vật bố Thúy Thúy, mình thấy là 1 nhân vật yêu vợ thương con, thế nhưng khi vợ chết là quay ngoắt 180 độ, có thể chuyển sang cưới em họ của kẻ thù đã gây nên cái chết của vợ mình, trong khi tang mới được có 4 tháng, là 1 điều cực kì phi luân lý với truyền thống của người Trung Quốc (Đến truyền thống của VN ăn theo bọn Tung Cựa từ xưa mà dân ta còn thấy đ’o chấp nhận được nữa là bọn Tung Cựa), lại là lấy được 1 người đàn bà góa chồng đang độ hồi xuân, xinh đẹp đằm thắm, đảm đang nhưng hay cằn nhằn, được cho là không biết ăn nói, nghe rất chi là củ chuối =)) Rồi sau bố con cũng vì chuyện này mà đâm ra hục hặc, cắt đứt nhau, nhưng cuối truyện lại làm hòa, âu cũng là tác giả cố bóp cái mớ chuyện chả đâu vào với đâu đó lại với nhau để kết thúc truyện theo cách có hậu nhất có thể (đoán chừng để viết được truyện này tốn khá nhiều ecstasy & rượu mạnh cho tâm hồn bay bổng, sau đó phải dùng khá nhiều Paracetamol để dập tắt cơn đau đầu những ngày sau đó :)) )
  • Chuyện Vương Hinh tự mình đày đọa bằng cách nhất quyết không chịu ra tù khi trót đập chày vào đầu Bá Bá, vì áy náy khi nghĩ rằng mình làm hỏng đời xuân của người ta thì làm sao có thể sống tự tại được, cũng là 1 cái củ chuối ngu si. 1 nhân vật hiếu thắng đầy sức sống như vậy, tự nhiên chỉ vì 1 thằng ất ơ, do có lần đánh nhau “vô tình chạm phải ngực” mà thành ra cảm mến, đến độ nhất quyết ở tù, phũ bỏ cả người yêu đang đau khổ đợi chờ? Mà chuối cái là trường đoạn này được mô tả cứ dài lê thê, trong khi án tù có vỏn vẹn 1 năm ngắn ngủi =)) Đúng kiểu con nhà giàu dẫm phải gai mùng tơi.
  • Nhân vật Đại Lâm được mô tả như 1 thằng hèn, thậm chí thằng hèn nhất cũng chả đến mức thế, tớ cũng chả biết diễn tả nó là loại người gì. Mở đầu truyện  thì yêu vợ, thế mà đi mua đồ thì để vợ xách phần nặng hơn, về nhà thì kêu mỏi mệt nằm lăn ra, hợ hợ. Rồi đánh vợ, bóp cổ, sau đó lại yêu chí chết, rồi ghen tuông nọ kia như đúng rồi, sau đó là nịnh nọt, là tự kỉ đứng chờ, bị đánh thì cúp đuôi chạy đi…. nói chung là chả phải giống người, liêm sỉ không, tự trọng không, ấy thế mà cũng đeo đuổi được tới dăm chục hồi truyện :))
  • Cuối cùng phải kể đến nhân vật Dương Chiến, ồ vâng, anh ý to cao đẹp giai, sức khỏe cường tráng, tài năng hơn người,…. nói chung là thuộc mẫu người “hoàn hảo”. Anh ý có thể qua đêm với gái như thay áo, nhưng lại không thể tự kiếm cho mình 1 cô vợ hiền thảo, để rồi lại đi mê mẩn 1 con dở hơi hay nói lắp, chả lẽ gái trên thế gian này chết hết rồi sao :)) Cơ mà truyện nó phải thế mới đúng mô típ, chứ thật quá thì tác giả lại bí, chả có mẹ gì mà viết, hớ hớ. Kể ra thì anh này góp mặt vào làm cho cái mạch truyện đang bí, tưởng chừng đứt từ những hồi 15-16, đã cố lan man được đến hồi 22-23, lại trở nên dài lê thê (âu cũng làm cho sách dày lên hơn gấp đôi, bán cũng được giá hơn :)) )
  • Thêm 1 điểm nữa, là cái thời điểm của truyện là thời điểm nào? Chắc chắn không phải là cổ xưa, vì thông tin truyền thông rất chi là phổ biến & hiện đại, còn có cả đường cao tốc xuyên đảo nữa cơ mà :)) Nhưng cái kết đã nói đến kết cục của “50 năm sau”, ồ vâng, 50 năm đấy ạ.

    Chương 49

    Hoa Ban tròn một tuổi, từ đầu tiên biết nói là “mẹ”. Dương Chiến dẫn bé đi dạo, bé nhìn thấy cô gái trẻ trên đường liền chạy theo người ta gọi “mẹ, mẹ”, không nhìn thấy Dương Chiến đang đứng sau khoang mắt đỏ hoe. Hoa Ban mặc dù trông rất giống Dương Chiến, đầu óc cũng thông minh như Dương Chiến nhưng tính cách lại rất giống Thuý Thuý, thật thà, thẹn thùng, lắp bắp. Dương Chiến phải huấn luyện tính cách của cô con gái, vì Hoa Ban là người thừa kế duy nhất của gia tộc Dương Thị.
    Cuối cùng, Hoa Ban đã khôn lớn, tốt nghiệp đại học Harvard, không phụ lòng mong mỏi của mọi người. Cô tiếp quản sự nghiệp của Dương Chiến, cũng thừa hưởng sự thông minh lương thiện của Thuý Thuý, trở thành kỳ tài hiếm có trên thương trường kinh doanh.
    Bố Dương Chiến ngậm cười xuống suối vàng.
    Năm mươi năm sau, Hoa Ban khuyếch trương sự nghiệp của Dương Chiến, không còn nhiều gia tộc lớn trên thế giới có thể đơn thương độc mã đấu chọi được với gia tộc Dương Thị nữa.
    Dương Chiến ở độc thân cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay, được con gái an táng cạnh phần mộ Thuý Thuý, để hai người mãi mãi bên nhau…

Nói chung là sau khi đọc thì tớ thấy tớ đã phí mất mấy tiếng để ngốn cái đống hổ lốn này, tớ ghét thằng tác giả đã viết ra cái thứ ngu si này, chẳng thà nó viết chục hồi đầu rồi báo dừng để… nghỉ sáng tác tiếp thì người đọc còn háo hức 1 chút với kịch tính truyện, ghét hơn là con lợn nào đã dịch cái truyện này sang tiếng Việt, rồi ba hoa khoác lác về cái tiêu đề, làm mình tò mò đọc (mà có khi cũng ếu phải là đứa dịch, mà là mấy đứa nhà báo cũng nên) :)) Tất nhiên tớ cũng mập mờ thấy có 1 chút quan niệm về thuyết nhân quả, đời cha ăn mặn đời con khát nước, cũng như nhân cách con người là do hoàn cảnh hình thành, nếu được đưa vào con đường chính đạo thì sẽ có 1 kết cục tươi sáng, đại loại thế, nhưng mà chả rõ lắm.

Tớ khuyến cáo là nếu bạn nào nghe cái tên nổi & quảng cáo hấp dẫn thì đừng tin, không nên mua cuốn này làm gì, chỉ tổ phí tiền & thời gian thôi. Nếu bạn nào có thừa thời gian rảnh không biết làm gì thì có thể search trên mạng đọc hoặc nếu dư tiền nữa thì rước về đọc tham khảo. Còn bạn Mai Hoàng thì không phải lăn tăn về chuyện nên đọc hay không nữa, vì cái tai tờ nó chả ăn khớp với chuyện là mấy, tớ đã nói ở trên rồi :)) Chấm dứt 1 bài nhạt thếch về 1 truyện nhạt toẹt ở đây, các bạn vô tư nhảy vào ném đá, nhưng đừng có tố cáo mấy câu tớ chửi với các bạn tác giả, dịch giả cũng như nhà phê bình, nhà xuất bản gì gì đó nhá, tớ là tớ không chịu được sức ép dư luận đâu, đây chỉ là thiển ý của tớ mà thôi, tớ cũng chả thóa mạ ai cả :))

 

Link tham khảo

Transcend StoreJet Classic 320GB Review

Hôm nay, đi lượm hàng hộ chị Phanh béo, tranh thủ lúc đang ôm hàng làm quả review luôn :))

SJ25C_530x400_product

1. Ngoại hình và phụ kiện

Theo hình cung cấp từ Transcend thì cái vỏ hộp nó trông như này:
530x400_SJ25C_320G_package
Nhìn rất chi là bóng bẩy đẹp đẽ. Còn hình em chụp thì chả hiểu sao nó chỉ bóng (lóa luôn ý chứ) mà ko đẹp chút nào :(.

Đây là mặt trước:
DSC02719
nhìn hơi khác hình của Transcend 1 tẹo :))

Và mặt sau:
DSC02720
với chi tiết thông số ba vòng, cân nặng,…. của con hàng và 1 con tem ghi SN của sản phẩm, có thể dùng để xác thực sản phẩm cũng như check thời hạn bảo hành trên trang chủ của Transcend.

Mở hộp ra, thành phần đầu tiên chúng ta thấy là thiết bị:
DSC02726
được đóng gói 1 cách khá kì khôi, thay vì vỏ mica bao  toàn bộ thiết bị thì chỉ có nẹp ở 2 đầu & trên mặt được phủ 1 miếng film mỏng (chắc để tránh việc cọ xát vào mặt thiết bị gậy xước khi vận chuyển), thoạt nhìn có vẻ lỏng lẻo nhưng vẫn chắc chắn & bảo đảm chống shock cho sản phẩm trong hộp tốt.

Phụ kiện đi kèm theo gồm có:
DSC02727
1 zipper case giả da với lớp vỏ nhám nhìn rất thời trang, 1 Quick Start Guide, 1 Warranty Card thời hạn 2 năm của Transcend (thực ra thì chúng ta quan tâm nhiều hơn đến phiếu bảo hành của nhà phân phối, tuy nhiên cái này vẫn phải giữ, vì biết đâu có lúc cần), 2 tờ rơi giới thiệu các sản phẩm lưu trữ của Transcend, và tất nhiên là 1 Y-USB cable ( gọi là Y cable vì 1 đầu của nó chẻ ra như hình chữ Y, có 2 jack USB để cắm vào 2 cổng USB, đảm bảo cung cấp đủ điện cho thiết bị).

Giờ chúng ta sẽ tận mắt tiếp cận con hàng:
DSC02732
Mặt trước sản phẩm là vỏ thép trắng sáng bóng, có thể soi gương được, nhìn rất đẹp, tuy nhiên lại dễ bám vân tay nếu cầm trực tiếp vào, do đó cần “nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa” nếu không muốn em nó bị bẩn, hoặc dán film bảo vệ.
DSC02734
Mặt sau là lớp vỏ cao su được làm nhám giả da (cầm vào vẫn có cảm giác cứng hơn da), có độ bám tốt. Có 1 con tem ghi tên sản phẩm, dung lượng và SN, che đi 1 con ốc nhỏ ở phía sau (Suỵt, đừng dại mà bóc nó nhé, sẽ làm mất hiệu lực bảo hành của sản phẩm đó).
DSC02736
Mảnh mai quyến rũ khi đứng cạnh người anh em Storejet 25M cục mịch ;)) (Nói thế chứ, chủ của nó thì chả mảnh mai tí nào >:) )
DSC02738
Thiết bị có 1 đèn led xanh dương nhấp nháy khi ổ cứng hoạt động, nhìn rất bắt mắt :D

Đồng chí zipper case đi kèm có kích thước khá là rộng rãi, có thể chứa thiết bị cùng dây cable (nếu cuốn khéo), kèm theo 1 cây chì nhỏ & vài tấm card, hoặc dăm đồng tiền lẻ.
DSC02728
(Cái túi nhỏ màu trắng kia là hạt chống ẩm nhá, đừng có nghĩ bậy bạ =)) )

2. Thông số kĩ thuật

Số đo 3 vòng               : 124.00mmx78.00mmx14.00mm
Hoạt động qua giao tiếp: USB 2.0
Điện thế hoạt động       : 5 Volt (cấp nguồn qua USB)
Nhiệt độ hoạt động       : Từ 5 đến 55 độ C (55 độ thì khá là ấm áp đây :)) )
Ổ lưu trữ bên trong      : Ổ cứng 2.5 inch, giao tiếp SATA, tốc độ 5400 vòng/phút, bộ đệm 8MB 
Trọng lượng thiết bị      : 173g
Đạt các chứng nhận     : CE, FCC, BSMI (lúc chụp chung với StoreJet 25M, định mang ra chọi nhau xem vỏ thép với vỏ cao su đạt chuẩn của quân đội Mỹ cái nào thắng, nhưng nghĩ lại bản thân mình không đủ khả năng chọi với chủ nhân của thiết bị nên đành thôi. Chị ý to thế, dí 1 phát là em bẹp như gián ngay, sợ lém :S )

3. Xác thực sản phẩm

Sử dụng SN trên thiết bị, chúng ta sẽ xác thực xem thiết bị có đúng là hàng chính hãng của Transcend không, và thời hạn bảo hành đến bao giờ:
DSC02725
Kết quả trả về tại trang chủ của Transcend:
validity Cho thấy sản phẩm đúng là hàng xịn, có thời hạn bảo hành đến hết tháng 8 năm 2011, đủ 2 năm :)

4. Hiệu năng hoạt động

Cùng cấu hình thử nghiệm với StoreJet 25M ở bài trước. Chúng ta sẽ kiểm tra hiệu năng hoạt động của thiết bị mới này:

  • Kết quả test với HD Tach:
    hd tach
    Kết quả khá đồng đều như người anh em StoreJet 25M và có phần nhỉnh hơn đôi chút, thời gian truy xuất ngẫu nhiên là 17.1 ms ( nhanh hơn 18.1 ms của StoreJet 25M), tốc độ trung bình 34.6 MB/s (so với 34.1 MB/s của StoreJet 25M).
  • Kết quả test với HD Tune:
    hd tune
    Kết quả của StoreJet 25C so với StoreJet 25M sát sàn sạt, bám đuổi rất quyết liệt, tốc độ chênh lệch chỉ 0.1-0.2MB/s, tuy nhiên StoreJet 25C vẫn lợi thế hơn 1ms trong thử nghiệm thời gian truy xuất ngẫu nhiên và chiếm dụng tài nguyên CPU ít hơn, chỉ 18.2% trong khi StoreJet 25M xài đến 23%.
  • Thử nghiệm copy file thực tế
    Copy 130GB phim trực tiếp từ StoreJet 25M sang StoreJet 25C hết 1h58’57”, trung bình 1.09GB/phút, khá ấn tượng. Một điều nhận thấy khi stress bằng cách copy khối lượng lớn như vậy, thiết bị chạy rất nóng, lúc này lớp vỏ thép ở phía trên đóng vai trò lá tản nhiệt cho thiết bị luôn, có nhiệt độ khoảng 45-50 độ C, hứa hẹn mùa đông có thể dùng trong chăn thay cho túi sưởi, giúp tiết kiệm 1 khoản kha khá tiền điện mà lại có thể phục vụ giải trí trong những đêm đông giá :))
    Copy 8.6GB phim trực tiếp từ máy (ổ cứng Hitachi HTS541680J9S 80GB) vào StoreJet 25C hết 9’16”, trung bình 0.93GB/phút, ko hiểu sao lại chậm hơn copy từ ổ cứng ngoài sang ổ cứng ngoài :|
    Copy 1.21GB hỗn hợp gồm 525 file ảnh & 25 clips, hết 3’8”, trung bình 0.39GB/phút.

5. Kết luận

Thiết bị có tốc độ khá, hoạt động ổn định, dù hơi nóng & dễ bị bám bẩn. Cái giá phải trả 1tr430k để có 1 sản phẩm đẹp, mảnh mai & có tốc độ khá, dù chưa thật hoàn hảo, cũng là xứng đáng. Đặc biệt sản phẩm của Transcend vốn rất có uy tín và nhà phân phối Phú Thái chăm sóc khách hàng chu đáo, tiếp đón với 1 thái độ hòa nhã, biết lắng nghe nên hoàn toàn có thể chọn mặt gửi vàng :) (Hôm qua đi mua ở cửa hàng 46 Đại La, phát hiện ra mới có 1 em bán hàng rất chi là xinh, mặt trái xoan, môi trái tim, hoàn toàn mộc, ko chút trang điểm nào, định chụp trộm nhưng mà em ý phát hiện ra ý đồ, rõ là ngại :”>).

Dù sao cũng phải cảm ơn chị Phanh béo (tự CHUBBY, hay còn có bí danh là Big Mama) đã tin tưởng giao tiền để đi xách hàng mà ko sợ ôm hàng bỏ chạy (Mà có các vàng cũng đố dám, chị ý mà truy sát thì cứ gọi là… hà hà :)) ) để chúng ta có bài review rửa mắt. Đang chờ xem ai có ý đồ sắm ổ gắn ngoài tiếp không để gà mua ổ StoreJet 25F, hứa hẹn sẽ là thiết bị dung hòa được ưu điểm và hạn chế nhược điểm của cả StoreJet 25M và StoreJet 25C. Nào, ai có tiền thì deposit nào, em sẽ review :))

HDD Benchmark

Ngồi rỗi rãi chả nghĩ ra trò gì, thử benchmark ổ cứng gắn ngoài chơi, mua về hơn tháng nay mà chưa sờ mó chọc ngoáy gì :)) Tiện thể so sánh với ổ cứng gắn trong của laptop xem có ngon ko >:)

I. Đạo cụ gồm có:

  1. Laptop Acer Aspire 3684 WXCi:
    • CPU Intel CeleronM 440 1.86Ghz, Bus 533Mhz, Cache 1MB
    • Chipset Intel 945GM Express
    • RAM 2x512MB, Bus 667Mhz@533Mhz
    • HDD Hitachi HTS541680J9S 80GB, 5400rpm, giao tiếp SATA 150MB/s
  2. Ổ cứng gắn ngoài Transcend StoreJet 25M TS320GSJ25M 320GB, 5400rpm, giao tiếp USB 2.0
  3. Phần mềm HD Tach 3.0.4.0 và HD Tune 2.55

II. Cảm nhận chung về Transcend StoreJet 25M TS320GSJ25M

SJ25M_320G_530x400_product

Thiết bị có vỏ cao su bịt kín với viền vàng, phía trên có nút One Touch tích hợp với phần mềm StoreJet Elite có sẵn trong ổ để thưc hiện việc backup dữ liệu nhanh chỉ với 1 nút nhấn. Bao quanh nút có đèn led xanh dương sẽ nhấp nháy khi ổ hoạt động, nhìn khá đẹp.

Lớp vỏ cao su của thiết bị được thiết kế để chống shock & nước, đã đạt tiêu chuẩn MIL-STD-810F 516.5 về thử nghiệm rơi và va đập của quân đội Mỹ, có thể tham khảo thêm review tại Australian Macworld, nhìn hình ảnh thử nghiệm khá là ấn tượng ;) Vỏ cao su này cũng là lớp cách âm khá tốt, do đó thiết bị chạy khá êm, hầu như không nghe thấy tiếng động gì, chỉ khi cầm thiết bị đang chạy trên tay mới thấy có chút rung rung. Tuy nhiên, lớp vỏ kín chống nước lại là 1 nhược điểm, vì nó bịt kín toàn bộ thiết bị, khiến cho nhiệt không thể thoát được. Mặc dù vậy, vẫn phải công nhận rằng thiết bị chạy khá “mát”, copy liên tục 50GB dữ liệu vào ổ, cũng chỉ cảm thấy âm ấm  (khi so sánh với 1 thiết bị của Samsung, cũng rugged & có khe tản nhiệt hẳn hoi nhưng vẫn nóng rực sau khi copy 8GB dữ liệu liên tục). Thiết bị chỉ thực sự có cảm giác hơi nóng sau khi stress liên tục bằng 2 phần mềm benchmark trong hơn 20 phút.

Tốc độ đọc không có gì đáng phàn nàn, hoàn toàn yên tâm để xem phim HD trên thiết bị mà không sợ giật. Tốc độ ghi về cảm nhận của cá nhân tôi là khá, copy liên tục hơn 15 phim DVD-rip, với mỗi file khoảng hơn 700MB, hết chừng 13-15 phút. Copy liên tục 50GB thì cứ sau khoảng 7-8GB tốc độ sẽ bị drop 1 lúc (đây có lẽ là tình trạng chung của hầu hết thiết bị lưu trữ dạng ổ cứng hiện nay).

Thiết bị được phân phối chính thức bởi công ty Phú Thái, với giá tầm 1tr350k cho dung lượng 320GB (Nhớ hôm đi mua ở cửa hàng chỗ Đại La, vội mua để đi xem bóng đá, lấy nhầm ổ 250GB, về nhà mới phát hiện ra nhầm, chạy trối chết đi đổi :-j May là chưa động chạm gì & giấy tờ đầy đủ nên đổi cũng khá dễ, chị bán hàng rất nice, còn hỏi han & xin lỗi tử tế, mình rất thích thái độ phục vụ ở đây :x)

III. Kết quả Benchmark với HD Tach

  • Hitachi HTS541680J9S
    HD Tach Hitachi
  • Transcend StoreJet 25M TS320GSJ25M
    HD Tach Transcend

Có thể thấy, với lợi thế ổ gắn trong dùng giao tiếp SATA, burst speed của ổ Hitachi khá cao, đạt tới 123.8MB/s trên tốc độ lý thuyết 150MB/s, trong khi ổ Transcend do giới hạn ở giao tiếp USB 2.0 đạt burst speed 35MB/s trên tốc độ lý thuyết 40MB/s.

Tuy nhiên, điều đáng kinh ngạc là mặc dù là ổ gắn ngoài nhưng thời gian truy xuất ngẫu nhiên (random access) của ổ Transcend là 18.1ms, thấp hơn ổ gắn trong Hitachi (23.5ms), tất nhiên là cả 2 đồng chí không thể sánh với ổ cứng desktop với thời gian truy xuất ngẫu nhiên chỉ khoảng 5-9ms :))

Nhìn biểu đồ tốc độ liên tục ta cũng thấy tốc độ của ổ Transcend khá ổn định, điểm rơi hầu như rất ít & không đáng kể, trong khi ổ Hitachi có biểu đồ khá giống điện tâm đồ của 1 bác yếu tim đang hấp hối & có xu hướng giảm dần theo thời gian :-j Tốc độ đọc trung bình của ổ Transcend là 34.1MB/s, nhỉnh hơn chút so với ổ Hitachi (33.8MB/s)

IV. Kết quả Benchmark với HD Tune

  • Hitachi HTS541680J9S
    HD Tune Hitachi
  • Transcend StoreJet 25M TS320GSJ25M
    HD Tune Transcend

Kết quả với HD Tune cũng có xu hướng na ná kết quả với HD Tach, tuy nhiên tốc độ truy xuất ngẫu nhiên của đồng chí Hitachi có thấp hơn tí chút (19.7ms), bám sát Transcend hơn. Burst rate của 2 ổ cũng giảm kha khá so với kết quả của HD Tach, nhưng cái này không quan trọng cho lắm.

Với 1 đường điện tim lằng nhằng (min speed 2.3MB/s và max speed 46.7MB/s), cũng có xu hướng giảm dần theo thời gian, Hitachi vẫn phải nhún nhường Transcend ở tốc độ trung bình (30.8MB/s so với 32.6MB/s).

Tuy nhiên 1 khác biệt khá rõ rệt ở đây là việc truy xuất ổ cứng Hitachi chỉ tiêu tốn 11.6% CPU trong khi Transcend tiêu tốn 23%, đây cũng là điều dễ hiểu vì Transcend là ổ cứng gắn ngoài sử dụng giao tiếp USB 2.0, đòi hỏi CPU phải xử lý nhiều hơn để truyền dữ liệu, thay vì chạy trực tiếp qua South Bridge như giao tiếp SATA.

V. Kết luận

Qua tiết mục test, chúng ta thấy Transcend StoreJet 25M là 1 chiến binh khá mạnh mẽ, với tốc độ ổn định và thời gian truy xuất ngẫu nhiên khá, đảm bảo cho khả năng hoạt động bền bỉ lâu dài. Tiếc là ổ chỉ có giao tiếp USB 2.0, giá kể là USB 3.0 (dream on :)) ) hay FireWire, eSATA thì có lẽ tốc độ sẽ còn cao hơn nữa. Nhìn chung đây là 1 sản phẩm khá đáng đồng tiền bát gạo để làm kho lưu trữ dữ liệu cá nhân đáng tin cậy.