Cảm xúc tháng tư

Hoa loa kèn (Ảnh sưu tầm)

Thế là tháng tư đã về, đánh dấu việc mình ở nhà chơi rông được 2 tháng, nhìn đi ngó lại thì ở nhà cũng chẳng làm được việc gì ra hồn, dưng ngồi bấm ngón tay kể việc thì cũng ra ối thứ linh tinh, cũng không đến nỗi ăn không ngồi rỗi cho lắm. Nghĩ lại tầm này năm ngoái, đang rất chi là xoắn quẩy, hết tháng 3 rồi mà chưa ngửi thấy mùi của mùa rỗi ở đâu, tít mít đến giữa tháng 5 mới được thư thả đôi tuần. Năm nay thấy bảo tình hình còn kinh tởm bằng 2 năm ngoái, ngồi xoa bụng cười khì “May mà ta quit sớm” :)) Nhưng nhiều lúc cũng phải thừa nhận là nhớ nghề đi, dù gì cũng làm đến 3 năm rồi, bỏ thì bảo sao ko nhớ được :)

Năm nay được cái rét dài, rét hại nên đến cuối tháng ba rồi trời vẫn còn lạnh, sang tháng tư mới bắt đầu hửng lên ấm một tẹo cho dân tình được nhờ. Hưởng ứng theo cái rét ý, cổ họng của mình cũng làm trận đình công, viêm cho hơn tuần trời. Điên nhất là viêm họng mà mình lại ko bị sốt, uống đủ kiểu thuốc mà không đỡ, cứ mỗi sáng tỉnh dậy thì không khác chi vừa nuốt chửng một mớ quả ké vào họng, khó chịu vô cùng (mô tả thế chứ tớ cũng chưa biết cái cảm giác thật của việc nuốt quả ké đâu, bạn nào có gan thì cứ chiêm nghiệm xem thế nào rồi bảo lại tớ nhé). Rốt cục di chứng nó để lại cho tớ là việc đang ho sù sụ như một con cóc mỗi tối và sẽ tiếp tục ho trong khoảng gần 1 tháng nữa, ho quặn ruột gan mà không có thuốc gì trị nổi :-< Đấy là kinh nghiệm rút ra từ vài lần viêm họng bất thường.

Ngồi nhẩm tính lại thì thấy giờ tháng tư là tháng có nhiều ngày nghỉ thứ hai trong năm, chỉ đứng sau tháng tết, với 2 ngày nghỉ chính thức là ngày Giỗ tổ và ngày Độc lập. Ơn Đảng, ơn Nhà nước, chúng ta có được ngày Giỗ tổ để dân tình nghỉ xả hơi và đi tham quan du lịch, là cái cớ để anh chị em lao động mọi tầng lớp kêu gọi “Chúng em phải được quyền nghỉ!”, chứ kì thực mình thấy nó là 1 trong những ngày nghỉ nhạt nhẽo và vô duyên nhất từ trước đến giờ. Giỗ tổ mọc ra, báo chí lá cải được thêm chút tin lấp đầy mặt, những người tin vào “tín ngưỡng linh thiêng” thì có cuộc hành hương, người dân Đất tổ thì có thêm thu nhập và Đảng cùng Nhà nước có chỗ để tiêu tiền chính đáng. Giỗ tổ cơ mà, đứa nào dám chê bai, quay đít lại tổ tiên à? Láo! Đứa nào dám lên án việc khôi phục truyền thống linh thiêng của dân tộc? Láo! Đứa nào bảo là lãng phí vô bổ nào? Láo tuốt! Đấy, có lý thế thì bố đứa nào dám cãi, chả bằng chống lại Đảng và Nhà nước à? :)) Dưng mà trong lòng dân thì hỏi được mấy người quan tâm đến chuyện Giỗ tổ? Mấy ai có được cái ấn tượng sâu sắc về Giỗ tổ một cách thực sự thành kính? Ngay như bản thân mình đây, nói trắng ra thì đến ngày Giỗ tổ thì biết “A, mình được nghỉ Giỗ tổ! Xõa nào!”, rồi qua báo đài lá cải thì biết “Người ta làm Giỗ tổ to lắm, đông lắm, chen chúc nhau bẹp ruột, có cả mấy cụ to ở Trung Ương về vái lạy xì xụp kìa” hay “Năm nay Giỗ tổ có kỉ lục bánh chưng to, bánh chưng mốc VN đấy”,… abczxy lằng nhằng những thứ vớ vẩn như thế thì thử hỏi tổ tiên với linh thiêng cái quái gì. Chi bằng thắp 1 nén nhang lên bàn thờ tổ tiên ở nhà mình với tất cả lòng thành kính, ấy mới là tưởng nhớ đến tổ tiên thực sự. Tổ tiên ngay gần đấy, cứ thành kính trước đi đã rồi lúc ấy mới bàn đến chuyện Giỗ tổ từ ngàn đời :)

Tháng tư là mùa loa kèn về, ngày trước hồi còn đi học mình chả bao giờ chú ý đến hoa loa kèn hay bao giờ đến mùa loa kèn cả, dưng từ ngày bắt đầu đi làm thì lại thấy thích loa kèn. Sáng sớm đi làm trên phố, nhìn những xe thồ chở đầy loa kèn đi bán thật thích mắt. Những búp loa kèn căng mọng xanh mơn mởn, trên đầu còn đọng chút sương sớm, rung rinh rung rinh theo từng vòng pê-đan cùng với mùi hương mát lành thoang thoảng, cảm giác nhìn thấy loa kèn cũng như nhìn thấy 1 cô gái đẹp đi qua vậy, vẻ đẹp mộc mạc và thật thuần khiết :x Những lúc ấy nghĩ giá kể mình có thể làm người bán loa kèn, đạp xe đưa hoa đi rong ruổi trên phố thì thật là thi vị biết bao 8-> Năm nay mình thất nghiệp ở nhà, có lẽ cũng sẽ tính đến chuyện đi buôn loa kèn để tăng gia cải thiện đời sống phát, có ai có ý định góp vốn buôn loa kèn ko nhỉ? Hoặc đặt hàng sớm để lên ngân sách luôn nào? =))

Đấy, ngồi viết một tí mà ra mấy chuyện, chả chuyện nào liên quan đến chuyện nào, tháng tư về cảm xúc cũng như tư duy nó biến động bất thường như thế đấy. Đơn giản vì tháng tư về không chỉ có hoa loa kèn mà còn bắt đầu mùa… hoa mướp nở, làm mình vẫn nhớ đến câu “Cô rồ hoa mướp” của đại ca Mạnh mỗi khi nghe than thở ở văn phòng vào tầm này mỗi năm :))

Chào tháng tư! Chào… hoa mướp!

Chuyện ngày tết Táo quân

Hôm nay nhân dịp tết Táo quân được tỉ tỉ già ế đãi lẩu, thực ra thì nguyên do cái bữa lẩu này nó khác cơ, dưng mà đúng ngày thì ta cứ chộp nó vào thôi :)) Phải nói là tết của ông Táo năm nay được ăn sái lộc kha khá, há há

Đi tay trắng bụng lép, ví quên nhà
Về cật ấm quà to, tiền cả tập

Đúng là trong cái rủi lại có cái may, vừa gặp vận hết tiền thì lộc đến. Nhưng lộc đến chưa hẳn đã là xuân được ngay, dọc đường về thì lừa già lăn hộc ra “Em hết xăng!”, bố khỉ. Vừa xuống bắt đầu loay hoay dắt thì có 1 hảo hán từ đâu cưỡi ngựa tới, hất hàm hỏi “Hết xăng hửm?” Nhanh nhảu “Dạ, dạ, khổ vãn bối quá :(”, thế là được áp tải miễn phí ra pê-trồ (petrol) dịch trạm ngay :D Lòng thầm nhủ “Chốn giang hồ nhiễu nhương này vẫn còn những kẻ hào hiệp thế sao?” Đúng là giữa đường gặp nạn có quý nhân giúp :))

Đến Khâm Thiên pê-trồ dịch trạm, không quên cảm ơn hảo hán tốt dạ, dắt lừa vào. Vừa vào thì thấy dịch trạm đã đóng cửa, kèm theo tấm biển “Hết xăng”, thôi thế là bỏ mẹ rồi lừa ạ :| Vậy là đến được dịch trạm vẫn chưa hẳn được việc. Tiu nghỉu dắt lừa bách bộ, đến đầu lộ thì gặp 1 tên xà ích ăn vận kín mít từ đầu đến chân, cất giọng lanh lảnh “Phải chăng lừa kia đang khát?” *Gật gật* Đoạn hắn tru tréo lên “Xăng ơi, xăng ơi, có người tìm này!” Nhác thấy xa xa bóng 1 mã phu nhếch nhác tay cầm chai xăng, tay cầm phễu chạy lại, bản thân đã thấy ngán ngẩm, đoạn quảy bước đi tiếp không thèm ngoái lại, bụng nghĩ hôm nay coi như dắt lừa đi vãn cảnh một chặp đi.

Đã lâu không bách bộ, lại phải dắt theo lừa già nặng nề nên cũng có phần hơi oải, đang ngao ngán thì có 1 lão nông cưỡi la chạy qua, dáng chừng tuổi trạc ngũ tuần. Lão thắng la lại hỏi “Bị sao thế? Có cần giúp đẩy không? :-/” Oh, yes! Sao lại từ chối cơ chứ “Lão làm ơn đẩy giúp vãn bối con lừa già này đến pê-trồ dịch trạm phía trước kia được chăng? :-?” “Không vấn đề gì, lên! :>” Mặc dù là dân bàn toán nhưng xuất thân nhà nông nên việc tán gẫu với lão nông cũng không có gì khó khăn, được đôi câu chuyện thì cũng đến dịch trạm. Cảm ơn rối rít lão nông, đoạn dắt lừa vào dịch trạm, lão cũng không quên dặn với theo “Cẩn thận con mương trước dịch trạm đấy!” rồi giục la đi tiếp.

Lừa vào dịch trạm được cho uống no kềnh bụng, lần đầu tiên từ ngày ở với lừa mình mới biết để làm đầy cái bụng rỗng tuếch của lừa thì cần những 75 đồng kẽm mẻ, quả thực là đáng nể. Lừa no căng rồi thì tất nhiên là thong dong cưỡi về nhà rồi, dọc đường vừa đi vừa nghĩ “Tái ông xưa nói không phải không có lý, trong cái rủi vẫn có chuyện lành, mà trong cái may chưa hẳn đã toàn chuyện tốt, tốt hay xấu còn do cảm nghĩ của mình & cái vận nào đến nữa. Thế nên cứ bình tĩnh mà đón nhận, há chẳng phải nhẹ nhõm hơn sao.”

Về lão nông và hảo hán nọ, phải nói là bản thân tìm lại được một chút gì đó gọi là “nhân tình, hào hiệp” những tưởng đã biến mất từ lâu khỏi chốn giang hồ đầy nhiễu nhương thị phi này mà nay chỉ còn thấy ở các điển tích điển cố trong kinh thư của bọn học trò ranh mà thôi.

Chợt thấy ấm lòng, quyết tâm đêm nay về sẽ biên lại chuyện này :)

P/s: Chuyện rất nhảm, viết chỉ để viết mà thôi :))

Coming back

Đã lâu lắm rồi, phải từ đợt nghỉ mùng 1 tháng 5 đến giờ mình bỏ bẵng blog, làm tịt ngóm mất 1 kênh giải trí tinh thần của các bạn, cũng như giết chết cái văn hóa tự sướng của mình :)) Nhiều lần cũng viết, có ối ý tưởng hay ho, nhưng chả bài nào viết hoàn thiện nên đành xóa tiệt :| Đã có nhiều chuyện xảy ra, vui có, buồn có, nhưng phần lớn là chuyện không vui, cũng chả muốn nhắc đến nữa. Giờ thì mình quyết tâm refresh lại bản thân, gạt bỏ chuyện cũ, bắt đầu một số thứ mới & mình sẽ quay lại viết, đều đặn có bài để các bạn ném đá & cũng là tự cứu rỗi cho cái tâm hồn đang hóa đá của mình. Just wait n’ see ;)

Lan man

Ngồi buồn lại viết lan man một tẹo cho đỡ chán :) Thực chẳng biết đặt title là gì, thôi thì cứ phệt tạm cái chữ “Lan man” vào vậy, cứ cái đà này chắc mình dùng hết từ để đặt tên cho những bài viết linh tinh không đầu không cuối, chẳng chuyện nào ăn nhập với chuyện nào, mất thôi :))

1. Lại chủ đề công việc

Dạo này mình làm ăn rất chi là ù lì, chậm chạp, làm chỉ cho có trách nhiệm. Có lẽ chuỗi job tằng tằng mấy tháng rồi đã làm mình trở nên thế này. Cảm giác cứ mỗi ngày đi làm là 1 ngày chán ngán, vật vờ thiếu sinh khí, đang giết chết dần niềm đam mê cho công việc. Cái sự “hào hứng cống hiến” nay đã trở thành sự “uể oải làm tròn trách nhiệm” :-j Giờ cứ cuối tuần là mình lăn ra ngủ, rồi đọc những thứ vô bổ để tiêu đi thời gian, chả còn thiết đến việc “lên văn phòng làm nốt cho xong việc”, để rồi đến tuần sau lại lờ đờ vác xác đi làm, lại ngập ngụa trong cái đống công việc còn tồn đọng đấy, lại mong đến cuối tuần, cứ như thế trở thành một chuỗi tuần hoàn vô vị. Không biết bao giờ mới hết cái mùa bận chết tiệt này đây, mình sắp không chịu nổi nữa rồi, trong đầu cũng đã manh nha ý tưởng nổi loạn rồi, chỉ còn chờ giọt nước làm tràn ly nữa là… chấm hết.

Dạo này dính phải vài khách hàng rất chi là giẻ rách, toàn những yêu cầu ngớ ngẩn, hay cãi cùn & mè nheo dai như đỉa đói. Mình ghét bọn khốn ý, mới có tí quyền, học vấn cũng mới chỉ gọi là “hơn bình thường” một chút, thu nhập cũng ở mức “cao” so với công chức quèn làm công ăn lương, nhưng vô lối kiểu như “tao là bố chúng mày, tao muốn thế này, tao muốn thế kia”. Nói thật là sếp mình hưởng lợi từ hợp đồng, sếp mình cần tiền, nên sếp mình muốn chiều chúng nó, mà mình là cấp dưới nên mình phải nghe sếp, thế nên mình cũng cố nhẫn nhịn, ấy cũng là quy luật thường tình, đâu chả thế. :)) Chứ cái ngữ ý thì mình cũng chả ngán xắn tay áo lên mà chửi, mình trước giờ vốn đ’o sợ thằng nào ngoài… con rắn, nên cáu là chửi ngay, khó chịu là tỏ thái độ hổ vồ ngay.

Tuần rồi gặp đám khách hàng gồm 2 chị khọm già gian xảo, 1 chị kế toán mồm năm miệng mười, rất xăng xái nhưng cực kì cùn, 1 chị kế toán nữa thuộc vào loại “cái đ’o gì tớ cũng chỉ lờ mờ thôi” & cực kì vô duyên (nói chả ngoa, chứ hôm trước chị ý mặc zupe mà co chân gác lên bàn, ngồi giữa văn phòng gọt hoa quả ăn, nhìn ôi khó tả, phải ở nhà mình thì y rằng nguyên cái xoong bay vào đầu ngay) và một tá các đương sự không liên quan hoặc có liên quan nhưng ít. Về mặt cá nhân thì chả ưa tí nào, dưng mà ưng cái bụng là job ở gần nhà nên sáng nào cũng 9h mình mới vác xác ra khỏi nhà, với cả buổi chiều có món tráng miệng là món ổi (This, I like!), việc cũng nhàn & thái độ của các anh chị ý cũng tỏ ra là supportive, nên dù sao thì mình cũng cố tỏ ra thân thiện tí cho không khí nó đỡ ngột ngạt, vì cái phòng họp mà mình ngồi làm việc nó cũng khá là hẹp & thiếu sinh khí.

2. Chuyện học hành

Học hành khi tinh thần thoải mái nó là niềm vui thú, còn trong thời điểm bây giờ nó là cái nợ nần. Tuy thế mình vẫn đi học, coi như là cái thú làm đầu óc thoải mái bằng kiến thức, dù cũng không hấp thụ được nhiều lắm. Đi học buổi đực buổi cái, không biết cuối kì mình định thi kiểu gì nữa, lại chuẩn bị mua sách về đọc dần là vừa. Số mình cái đường học hành nó cụt & lận đận, có lẽ mình hợp với phương thức tự học hơn là đào tạo có hệ thống, vì một khi đã thích thì chả cần mời mình cũng học, còn đã ghét thì có ép cũng chả học, ấy thế nó mới khốn chứ :))

3. Chuyện “làm người nhớn”

“Làm người nhớn” ở đây nghĩa là “trai khôn dựng vợ, gái lớn gả chồng, yên bề gia thất”, chứ không phải là cái nghĩa “người nhớn” mà nhiều bạn đọc lướt qua lại bé cái nhầm thì chết tớ. “Người nhớn” kiểu ấy thì hoặc tối đi loe ngoe ở mạn phố đèn đỏ hoặc lừa lấy một em trẻ người non dạ, thích hư hỏng rồi phang bừa đi, ấy là “người nhớn bản năng”, mà nhiều yếu tố đạo đức xã hội chi phối không cho phép tớ làm vậy :))

Mẹ yếu, giờ lâm vào tình trạng cắt thuốc quanh năm, bố thì ngày một già đi trông thấy, nên cứ nội nhắc đến chuyện nhà cũng đủ nẫu ruột :-< Giờ cứ động gặp họ hàng & các bác ở cơ quan bố mẹ là lại chủ đề “lấy vợ đi cho mẹ mày đỡ lo”, còn mẹ thì suốt ngày “mày không định kiếm người yêu đi à”, nói nhiều lắm lúc cũng đâm phát bực, nhưng đúng là tình trạng bây giờ cũng đáng để suy xét. Hay bây giờ mình tổ chức tuyển vợ, tìm lấy 6 cô làm ứng cử viên rồi tung xúc xắc nhỉ? Hoặc bần cùng lắm thì sáng ra đầu ngõ gặp cô nào đầu tiên thì lấy cô đấy =)) Lại như chiều nay ngồi xem phim “Blog nàng dâu”, thực là 1 phim nhạt nhẽo, vớ được nàng dâu như rứa thì chẳng thà đ’o lấy vợ còn hơn, lấy về mà làm gì cũng chả biết, vợ xinh lấy về chỉ để ngắm với phịch thì cũng vứt đi :-j

Đùa chứ, giờ mình vưỡn còn cái kiểu ra đường thấy gái xinh thì ắt phải đá mắt liếc vài cái cho thỏa, như mục đích hôm nay đi với thằng em họ vào triển lãm Vietbuild thăm gian hàng của ông anh họ chẳng hạn. Triển lãm toàn đồ xây dựng với nội thất thì có cái chó gì hay ho, khi mình không phải kinh doanh bất động sản, tiền thì chả có một cắc lẻ, dưng mà triển lãm thì kiểu gì chả có các em PG chân dài, mặt tươi như hoa, ăn mặc thì mát mẻ theo đúng kiểu mô tả của chị Tờ râu “cứ tơ hơ ra như thế”. Ấy là cái “tâm chưa tịnh” thì biết tu thế nào :)) Vậy nên cái chuyện “làm người nhớn” này cứ phải để từ từ nó đến, đâu phải cứ muốn là được, rồi đâu sẽ có đó, hoa quả chín cây thì bao giờ cũng ngon hơn giấm bằng acetylene, vậy thôi :))

Dưng mà phải nói là hôm trước đi dự đám cưới chị Loan mới phát hiện ra em gái chị Loan rất xinh, biết thế này thì mình đã năng sang thăm nhà chị sớm, chị em nhà cách nhau có đoạn phố mà ếu bao giờ thấy chị hó hé về em chị gì cả. Tình hình là cứ liệu đường về giũa cưa dần, bữa nào sang thăm nhà bà chị :))

4. Chuyện mạng mẽo

Đến hôm nay đã là ngày thứ 4 nhà mình bị đứt mạng , làm quả đứt mạng đúng 0h ngày 1/4, làm mình đang viết dở tí truyện kể ngày cá đâm ra cụt hứng xóa toẹt mẹ nó đi, rõ là chán X( Nguyên nhân là do cái cột điện đầu ngõ mình bị chập cầu chì, nẹt lửa bốc cháy làm đi luôn tất cả cáp truyền hình, cáp điện thoại cũng như internet vắt trên cột, nửa đêm khói bốc khét lẹt làm náo loạn cả xóm, thế là nghiễm nhiên xóm mình bị cắt hết liên lạc, trở về thời đồ đá.

Trước ông nhà đèn & ông nhà mạng cãi nhau về vụ cước phí thuê cột, giờ xảy ra những vụ thế này thì lỗi thuộc về ông nào nhỉ? Chả thấy ông nào í ới gì, đến hôm qua mình phải nhắn tin báo hỏng, ông nhà mạng tức tốc cử người xuống xem xét tình hình, rồi gọi điện thanh minh rối rít “lỗi chập cháy cả khu, chúng em phải khắc phục cáp lớn trước rồi mới khắc phục từng nhà, anh cứ chờ đến chiều là sửa xong ngay”, rốt cục đến 5h chiều ra vưỡn thấy 1 chú thợ đang ngồi vê đầu cả bó dây to “giờ em ếu biết đầu nào với đầu nào đâu anh ạ, phải thử dần”. Thế rồi đến ngày nay thì mưa phùn lâm thâm, chả thấy chú nào đến sửa nữa, thế là cả bó dây vẫn treo lống thống đầu ngõ mà chưa được nối, xóm mình vẫn mất mạng, chán chả buồn kêu nữa, để mai lại gọi lên réo chửi vậy.

Trong khi ADSL tạm thời đứt, minh đành phải tiếp cận với Internet bằng công nghệ 3G với tốc độ tối đa 384kbps của các bác Mobifone, mà nói toẹt ra là biến tướng cái tên gọi của EDGE 2.5G chứ 3G cái đ’o gì. Phúc thay là em Xenium 9@9k ngoài dung lượng pin vô biên & thường xuyên treo (cụ thể là thi thoảng có cuộc gọi dài thì khi chấm dứt máy đơ luôn, khỏi cúp, phải đọc thần chú ĐCM, ĐCM,… vài lần thì em nó sẽ tự ngắt) còn có tính năng làm modem GPRS, mặc dù không nhanh lắm, chỉ có 115.2kbps, nhưng vẫn còn nhanh & ổn định hơn cái thể loại dial-up 56000baud thời xưa, thế là mình lại có net, chuyển từ thời kì đồ đá sang thời kì đồ đồng :)) Nhân lúc nhập nhèm ban đầu do đăng kí không rõ là thành công hay chưa, các bạn Mobifone đã nhanh tay trừ toẹt của mình 32k, so với quả nhắn nhầm tin 8170 – 8710 thì còn đau gấp 2 lần hoạn. Hôm sau gọi điện lên để ý kiến thì gặp 1 em trực tổng đài nói như máy với giọng rất vô hồn, em ý đọc cho mình 1 list những cuộc truy cập đâu đâu, mà chỉ trong 1h trước khi kích hoạt thành công gói cước ngày mình đã dùng hết hơn 30k tiền DATA, trong khi mình chỉ dùng mỗi Google Talk & cái counter của mình chỉ đo được 2.33 MB, tức là khoảng 2.300 đồng có lẻ (cước của Mobifone là 10đ/10Kb), thật là khốn kiếp. Cộng thêm đến hôm nay là ngày thứ 4, mình đã dùng hết 4 gói cước ngày, tiêu tốn thêm 32k nữa, vị chi tạm thời tất cả hết hơn 60k cho mấy ngày đứt mạng, thật là chua xót.

5. Chuyện xã hội

Dạo này chả cập nhật báo lá cải thường xuyên lắm, nên cũng chả rõ xã hội dạo này thế nào, nhưng mình hóng hớt được 3 tin: Vietnam Airline phản đối Air Asia mua cổ phần Vietjet Air, Honda cho ra mắt dòng xe Wave Alpha tay ga kiểu mới & các chú cánh cam đứng đường dạo này đội mũ cát-két vàng (mà báo chí thì đăng vắn tắt là đội mũ cứng, còn dân ta thì vưỡn hay gọi là mũ cối).

Về cái chuyện Vietnam Airline phản đối Air Asia mua cổ phần Vietjet Air, phải nói là 1 hành vi xấu chơi. Các bác mở mồm là nói rằng như thế tiếp tay cho hàng không ngoại giá rẻ vào chèn ép nhà đầu tư trong nước, là thế cạnh tranh cá lớn nuốt cá bé độc quyền, không lành mạnh. Nhưng thử hỏi các bác thì sao, há không phải là cái tư tưởng độc quyền nhà nước, bảo hộ cho ngành hàng không nội địa, trong khi chất lượng thì ngày càng đi xuống, delay như cơm bữa, mà giá thì cao ngất ngưởng. Các bác sợ nó chèn ép thì sao các bác không cải thiện chất lượng dịch vụ & hạ giá để cạnh tranh với nó nhỉ? Nó làm được há chăng mình làm là điều vô lý? Có chăng là cái tư tưởng bảo thủ trì trệ, quen thói quan liêu tự cho mình là nhất, nay sợ thằng khác cướp miếng cơm trước miệng của mình thì giở quan điểm nọ quan điểm kia ra để biện hộ, để ngăn cản, rặt bẩn tính. Chỉ biết cái lợi trước mắt nếu Air Asia vào là dân ta có thể bay dễ dàng hơn, rẻ hơn, mà cái đấy thì chả có anh dân đen nào lên tiếng phản đối cả :))

Honda cho ra mắt dòng xe Wave Alpha tay ga kiểu mới, cái tít này làm mình tối qua dù mạng có lởm cũng phải cố lết vào VnExpress để chiêm ngưỡng cái công nghệ lai giữa xe ga & số được quảng cáo là ưu việt giá rẻ, tận dụng được ưu điểm hệ thống đai truyền động (mà dân ta vẫn quen gọi là dây cua-roa, nếu ai lớn lên ở nông thôn ắt hẳn phải biết đến dây cua-roa của mát xát gạo & xe công nông đầu dọc, còn bạn nào sống ở thành thị từ bé thì thuở nhỏ chắc cũng nghe đến chuyện bố hay anh đi thay dây cua-roa cho cái máy cassette, đại đoại thế :)) ) của xe ga & bánh xe đường kính lớn của xe số. Phải nói là nhìn rất kì khôi khi cái xe tay ga lại có phanh chân, nhưng chắc là sẽ tiện cho các dân chơi muốn chuyển từ xe số sang xe tay ga công nghệ mới, giá rẻ hơn so với xe tay ga truyền thống, lại vẫn giữ được thói quen đạp phanh chân, đặc biệt là các bà các cô trước nay vẫn hay đi xe số sẽ hạn chế được tình trạng đang đi bổ ngửa ra đường :)) Nhưng khi bánh xe đường kính lớn thì đồng nghĩa với ma sát & lực căng tác động lên dây đai truyền sẽ lớn hơn, liệu rằng cái dây cua-roa có được gia tăng sức bền để chịu lực tốt hơn không? Chứ cái cảnh cứ vài tháng lại đi thay dây cua-roa sẽ là ác mộng với các dân chơi hay tổ lái :)) Cái này chắc phải chờ khoảng 1 năm nữa để kết luận.

Chuyện các chú cánh cam đứng chầu chực ngoài đường chuyển sang đội mũ cát két thì mình đã nhìn thấy từ hôm 31/3, trước khi đọc được tin lá cải trên VNExpress rằng bắt đầu thử nghiệm chuyển đổi ở HN & HCMC. Phải nói là khi nhìn thấy mình liên tưởng ngay đến hình ảnh công an hay xem trên mấy phim về thời xưa, nhìn rất chi là có thiện cảm, có lẽ là do cái tư tưởng về người công an đạo đức sáng ngời thời xưa đã gắn với cái hình ảnh đấy. Nên điều này thì mình hưởng ứng nhiệt liệt, chỉ mong đừng xảy ra tình trạng tranh thủ việc chuyển đổi quân trang để rút ruột ngân sách, và cũng hi vọng rằng cái đạo đức nghề nghiệp của các chú cánh cam cũng vô hình chung được cải thiện tích cực theo, dẫu biết chỉ là hi vọng :) Tuy nhiên cũng phải cẩn thận, không phải thấy các chú thân thiện mà tranh thủ vượt đèn đỏ được, vì giờ phí phạt đã tăng gấp đôi, nếu chẳng may bị tóm thì sẽ móm rất nặng & có vi phạm đồng nghĩa với sẽ có tiêu cực nảy sinh :))

Ngồi xả một lúc, ấy thế mà cũng được ối chuyện đấy chứ nhỉ :)) Kết lại một câu, chỉ là do em tức cảnh sinh tình, viết bậy bạ ba lăng nhăng cho vui chứ chẳng có hàm ý bôi nhọ hay thóa mạ, lên án ai cả, bác nào có đồng tình thì vào vỗ tay cười hề hề vài câu, bác nào có phản đối thì cũng nhỏ nhẹ góp ý, em sẽ tiếp thu, chứ đừng có khẩu chiến kẻo lại mất tình bằng hữu :))

Ho hen on Sunday

Ồ yết, đúng là ho hen, nhưng không phải là bệnh tật ốm yếu ho hen gì đâu ạ, mà là viết không dấu của hò hẹn – hẹn hò (tức đệt-tinh theo cách nói của người Tây ý mà, he he). Chả là tối qua bạn Tùng béo gọi điện rủ mình hôm nay đi hẹn hò cà phê cà pháo, vụ này đã được hứa hẹn từ lâu lâu rồi, với 1 em được đánh giá là “trắng trẻo, xinh xắn, cao ráo & đầy cá tính”, mục đích là trước lạ sau quen, có cưa cẩm gì thì thử, còn không thì kiếm bạn thi thoảng nói chuyện chat chit giải khuây. Ấy là các bạn lo cho cái tình cảnh đơn chiếc buồn tẻ của mình hiện tại & góp phần giúp mẹ mình xúc tiến nhanh vụ kiếm bạn cho mình, ệch ệch.

Quả thực là dạo này mình chả có hứng thú gì với gái gú cho lắm, tất nhiên là không hứng thú cái chuyện hẹn hò yêu đương, chứ không phải là cái chuyện nhìn thấy gái xinh thì cái bản năng thằng người nó có trỗi dậy hay không, kẻo 1 số bạn đọc đến lại hiểu nhầm, tưởng mình đang chuyển từ mono sang stereo hifi, ấy là bỏ mẹ :)) Về cái chuyện bản năng thằng người thì mình vưỡn có thừa, nhìn thấy gái xinh thì thằng chó nào chả nổi máu lên cơ chứ, hế hế. Cơ mà tính đến cái chuyện hẹn hò, cặp kè lại là 1 khía cạnh khác hẳn. Dẫu mình không hứng lắm, nhưng vưỡn phải đi xem thế nào, âu cũng là trước thì không phụ lòng thằng bạn thân đã sắp đặt vụ này, sau là xem thử xem đối tượng thế nào mà tính tiếp :))

Cuộc ho hen bắt đầu không được suôn sẻ cho lắm, cái hẹn diễn ra vào lúc 9h & mình là người chọn địa điểm, dưng mà mình lại ngủ quên bố nó mất (cái thói đời, dùng điện thoại đểu chỉ có 1 chế độ chuông báo thức, mà mình tại tắt alarm repetition on Sunday, ấy thế mới đau chứ), đến 9h30 bạn béo gọi mình mới lồm cồm bò dậy, thật là cực chẳng đã.

Khi mình đến nơi thì có vẻ như đã sắp tàn cuộc, các bạn đã rít được 2 chầu cà phê & đang có trạng thái ngà ngà… say cà phê =)) Đối tượng nhìn khá là cao ráo trắng trẻo, ưa nhìn, vậy là ngon rồi, hiện em đang làm ở 1 công ty phần mềm của Nhật (dính đến i-tờ thì mình cũng có 1 ít phỏm để múa cho đỡ quê :)) ). Em này gái Hà Tĩnh, mà theo lời chị Tổ thì “tránh xa bọn Hà Tĩnh ra” =)) Đi cùng đối tượng là 1 em khác, gái Hải Phòng, quảng cáo là quen hết mọi nhân Hải Phòng học cùng lớp ĐH mình, thiệt là đáng sợ :-SS Cuộc trò chuyện diễn ra theo 1 chiều hướng sai lệch so với mục tiêu đề ra ban đầu vì với đối tượng cần nói chuyện thì chả nghĩ ra chuyện chó j mà nói, trong khi đối tượng đi kèm thì liến thoắng luôn mồm, hết chuyện này đến chuyện khác, lại toàn chuyện vớ vẩn ba lăng nhăng, lạc hết cả đề tài cuộc gặp gỡ :-j Theo objective đã đề ra thì workdone did not achieve objective, hỏng hẳn. Tùng béo có vẻ hơi thất vọng về chuyện này, nhưng biết làm sao, mình chỉ giỏi văn hoa lá cành, hươu vượn trong tình cảnh khác, chứ chém gái thì… ặc ặc, tệ hại. Nói chung là chưa gain được basement knowledge để ra quyết định cho bước tiếp theo, đành chờ đến lần date tuần sau vậy.

Thêm 1 cái ho hen nữa, nhưng mà không phải với gái. Hôm nay Hoàng sex tự nhiên nổi hứng, rủ các bạn chiều đi chơi bời bù khú, thế là được thể chiều thằng bạn, chiều mình cũng nghỉ lên văn phòng làm luôn, chả thiết tha gì nữa, dạo này chán nản & ì ạch với công việc quá rồi >:) Chiều, 3 thằng có mặt, vưỡn chưa thấy thằng chủ mưu đâu, mãi 1 lúc sau mới đến, bố thằng con lợn lề mề. Ngồi trà nước tí định ra hàng làm nồi lẩu hay kiếm tí đồ nướng oánh chén lai rai, thì thằng con lợn lại bảo tối về ăn cơm với vợ, đi đến 6h thôi. Vậy là quyết định chả đi đâu cả, ngồi tại chỗ, nướng con mực ăn, nhấm với rượu vang, khề khà tí cũng là cái thú. Tùng béo nhanh chân ra đầu ngõ thửa về 1 mâm đồ nhắm, rượu đã có sẵn, vậy là bắt đầu nhậu nhẹt. The meeting of 4 young men diễn ra đầy tính cởi mở, thi thoảng có chêm thêm tí chửi tục, nhưng chung quy chốt lại vưỡn là về kế hoạch ngắn hạn & trung hạn, nên làm gì, học gì, ở đâu, khi nào, tán gái tuổi nào, bao giờ cưới, năm nào sinh con,… blah blah thật là chân tình & bổ ích, hớ hớ. Sau vụ này mình lại phải suy nghĩ tiếp về con đường sắp tới, nghiêm túc hơn 1 chút nữa. Khi tuổi xuân thì có hạn & trôi qua rất nhanh, mà sau 2 năm đi làm mình vưỡn chưa có 1 tí gì gọi là tích lũy & bảo hiểm cho tương lai, viễn cảnh trước mắt vẫn còn rất mờ mịt & bấp bênh, chiệp… nẫu quá :-<

Chung quy lại, hôm nay mình vui, vui vì lâu rồi “tứ quý” (hay gọi tục là tứ đại…..) mới ngồi tụ họp hàn huyên được. Vui vì bạn mình thành tâm lo vun vén, sắp đặt hẹn hò cho mình. Vui vì hôm nay mình đ’o làm cái gì cả, 1 ngày có ích hơn mọi ngày cuối tuần khác, mình tự bắt mình chôn xác ở văn phòng mà việc làm được chả là bao :))

Phiếm

Lâu lâu không lảm nhảm cái gì, hôm nay lại ngồi kể tí chuyện phiếm vậy :)) Dạo này vào mùa bận, xì trét quá thể, đến thời gian ăn, ngủ, xem TV, thậm chí là đi…. xem WC cũng bị hạn hẹp, hở ra được tí rỗi nào thì ngồi đọc tin lá cải để cập nhật tình hình thời đại cũng hết bay hết biến, chả khác gì tù nhân bị cô lập thông tin.

1. Đi công tác

Tuần rồi đi công tác tít tận Quản Bạ, Hà Giang, đến cái xứ mù ý cái gì cũng chán, net thì không có, điện thì phập phù ngày có ngày mất (may là mình chỉ ở trên đấy vỏn vẹn có 2 ngày 2 đêm nên cũng chưa phải hưởng cái khổ sở của việc không có điện), mất nước (mùa hạn, sông cạn trơ, làm chó j có nước, mà trên núi có muốn bơm cũng chả nổi), ngay đến cái TV chó chết cũng không có tín hiệu, quả là đáng buồn. May là việc cũng không nhiều nên mình nhanh chóng té gấp sau 2 ngày chui rúc trên cái xó đấy chứ nếu ở hết tuần thì mình cũng đến phát điên mất. Phen này về anh quyết sắm 1 con USB 3G với SIM data để thi thoảng đi công tác chốn thâm sơn cùng cốc còn có tí net mà xài :))

Hôm về, vừa đi qua Cổng Trời, tự nhiên 1 bên vai mỏi nhừ, toàn thân nặng trĩu, cổ ngoẹo sang 1 bên, không nhấc nổi mình lên, cũng chẳng buồn nói năng gì luôn, đành ngủ 1 giấc, về đến Hà Giang thì hết. không biết có phải do bị ma làm hay không. Không chừng hôm nào phải đi gặp cô đồng xem có con người Mèo mặc váy đỏ nào đi theo không cũng nên =)) Đến sáng hôm sau lại nghe chuyện ku Huy kể nửa đêm thấy có 1 ông tóc bạc phơ đi vào phòng rồi đi ra. Giờ ngồi nghĩ lại cũng thấy rợn rợn, không chừng mình bị ma bám thật :))

2. Chuyện đi học

Mình đi học rất chi là thất thường, buổi on buổi off, cơ mà cái số nó đỏ, cứ buổi nào điểm danh thì mình đi học, còn buổi nào nghỉ thì hoặc thầy cho nghỉ hoặc không điểm danh. Cơ mà chả học hành chó j, cuối kì thi lại khổ sở đây :-j

Trường mình khoảng hơn tháng nay có 1 cái rules cực kì là ngu si “bảo vệ chặn cổng, đi vào khuôn viên của trường thì phải xuống xe, dắt qua cổng rồi…. lên xe đi tiếp” =)) Đến hôm trước nghe cô kể mới biết, nguyên là có 1 hôm thầy hiệu trưởng đi bộ trong trường, bị 1 thằng mất dạy nào đó phóng nhanh qua quệt vào chân, chắc cũng bẩn thỉu xước xát tí ti, vậy là tức khí lên làm hẳn 1 công văn ra cái quyết định cấm ngu xuẩn đấy. Ôi, đcm nhà thầy, độc đoán thế là cùng :-j

Đến tuần này lại thêm 1 quy định nữa, cán bộ HSSV ra vào trường ngoài cái việc xuống xe dắt qua cổng trên thì còn phải xuất trình thẻ cán bộ, SV của trường, nếu không có thì “mời anh chị về cho”. Nguyên cũng là do mới có 1 vụ người ngoài (mà cũng đ’o biết có phải là ngoài hay không?) lẻn vào giảng đường thó laptop của 1 giảng viên trong giờ nghỉ. Kiểm soát khi vào giảng đường thì có phần hợp lý, đằng này lại phải xuất trình ở cổng thì khách đến làm việc ở trường biết làm thế chó nào? Gọi điện vào réo chửi để có người ra bảo lãnh chăng? =))

3. Ngân hàng

Hôm nay là 1 ngày có thể nói là khá “được việc” của mình, hết giờ học thử rẽ qua hội sở chính VCB, với 1 niềm tin mông lung rằng ngân hàng làm việc vào thứ 7. May thay, hôm nay hội sở chính làm việc, theo như thông báo dán ở cửa thì các phòng giao dịch sẽ làm việc từ 12h-13h các ngày từ thứ 2 đến 6, riêng hội sở chính & 5 chi nhánh nữa sẽ làm việc sáng thứ 7 từ 8h30-12h. Bravo, các bác ngân hàng quốc doanh giờ cũng biết thông cảm với tình hình của khách hàng cá nhân rồi :))

Việc trước nhất là thực hiện nạp tiền refund cho “bồ” ;)) Tiện thể tranh thủ đăng kí iBanking & smsBanking & làm lại thẻ luôn. Có vẻ như làm tăng ca vào ngày nghỉ thì chất lượng phục vụ tốt hơn, lại ít người giao dịch nên rất nhanh & thông suốt, không bị hỏi han, cáu gắt nhiều. Mình thích cái này :D

Về đến nhà, hí hửng check tài khoản iBanking, mặc định chỉ có tính năng xem số dư, muốn thực hiện chuyển khoản nội ngân hàng thì phải kích hoạt bằng tin nhắn smsBanking. Thế chó nào, lúc nhắn bấm nhầm số, từ 8170 thành 8710, nhận được 1 tin báo “Sai cú pháp”, cùng 15k bị trừ ngoéo, thật là đau hơn hoạn :(( Tiếp tục nhắn, lại thông báo “Bạn chưa đăng kí sử dụng smsBanking”, chắc mẩm dịch vụ mới đăng kí chưa được kích hoạt, lại tiếp tục 1 phát nữa, vưỡn thông báo y sì, vị chi là thêm 2k nữa ra đi, bắt đầu nản. Đến chiều ngồi ngó lại cái tờ đăng kí mới tá hỏa, hôm qua trong lúc tâm thần bất ổn, ngồi điền đơn đăng kí mình đã điền sai số điện thoại, thay vì 4 thì lại là 9. Mk, dạo này trí nhớ giảm sút quá, đến số điện thoại của mình cũng ko nhớ được nữa :-<

Giải pháp là ra ATM đăng kí smsBanking với số hiện tại & kích hoạt chuyển khoản online, sau 15’ chạy đi chạy lại thì cũng đã giải quyết được, vấn đề là cái số điện thoại sai kia giờ được gắn chết cho cái tài khoản của mình, chỉ tạm thời deactive chứ deck xóa hoặc thay đổi được :-j Muốn đổi thì phải kiếm chủ số máy kia, xin 1 tin nhắn để thay đổi số, thôi thì đành kệ nó vậy, đằng nào mình cũng dùng được dịch vụ rồi :))

4. Hành chính

Trưa về, thấy bọn trẻ con nhà bên có cái đàn điện tử (cái loại mà hơn trăm k, chạy pin con thỏ, bấm vào kêu eo éo ý), chúng nó bấm bài “Hà Tây quê lụa”. Lại ngồi ngẫm chuyện chính sự. Trước quyết định Hà Tây nhập vào Hà Nội, dân Tràng An kêu eo éo

Cho cái bọn nói ngọng líu lô “Ba Vì có con bò vang”, tỉ lệ mù chữ cao nhất nước ý nhập vào thì còn đ’o gì là thủ đô Hà Nội ngàn năm văn vật nữa, còn đ’o gì là người Tràng An thanh lịch nữa.

Ngẫm ra thì rặt là già mồm, các bác cũng tử tế cái đ’o gì, cũng âm mưu cả đấy, thủ đô thì bé như cái nắm cơm, dân thì cứ mỗi năm thêm triệu, chẳng qua là muốn có tí đất để gần là quy hoạch, xây nhà ở, bán chác kiếm tí màu mè, xa là kêu gọi vốn đầu tư, triệt đồng bạt núi đi để xây khu công nghiệp, còn có tí rừng rú hoang vu nào thì làm khu nghỉ sinh thái. Kéo được nó về, gắn cái mác thủ đô vào thì trước là các bác có cớ để đẩy giá nó lên (giờ nhìn giá nhà giá đất ở các khu đô thị mới cứ tăng vùn vụt, sợ vãi đái luôn), sau là còn tranh thủ xà xẻo hút máu. Ấy là đã lan man sang chuyện về sáp nhập địa giới hành chính mẹ rồi, lạc đề quá :))

Về văn hóa, Hà Tây quê lụa giờ đã biến mất mẹ nó rồi, chỉ còn là cái tên trong trí nhớ của những con người đương đại & là 1 cái gì đấy xa mờ với bọn trẻ con về sau này. Chúng ta lại mất công xuất bản lại sách giáo khoa, đặc biệt là lịch sử, địa lý & tiếng Việt, sẽ phải sửa Hà Tây thành Hà Nội, hoặc để thêm phần chi tiết hơn thì vưỡn để là Hà Tây, nhưng thêm 1 cặp đóng mở ngoặc nữa, chua vào 1 câu “nay là Hà Nội”. Nay Ba Vì cũng đã về Hà Nội, nên “Hà Nội cũng có con bò vang”, Tản Viên Sơn thần đã thành người Tràng An như Lý Công Uẩn, cũng như Hương Tích nay đã thành di tích của thủ đô giống Trấn Vũ, lụa Vạn Phúc cũng là sản vật của người Hà Thành như món cốm làng Vòng vậy. Và như để còn chút phân biệt (mà cũng có thể là kì thị) giữa Hà Nội “gốc” và Hà Nội “mới”, người ta vẫn gọi là Hà Nội 1, Hà Nội 2, Hà Nội 3,…. blah blah.

Nói chung, thay đổi địa giới hành chính sẽ đem lại thay đổi tích cực về kinh tế cũng như xã hội, chắc là vậy, tớ cũng chả dám chắc, hớ hớ. Nhưng sẽ có những giá trị văn hóa thay đổi mà không bao giờ có thể lấy lại được, cụ thể nhất là những cái tên. Sau này con tớ, con các bạn, nếu chúng nó nghe thấy “Hà Tây quê lụa”, chắc hẳn chúng nó sẽ hỏi “Hà Tây là đâu? Có những cái gì hay?” Đến lúc đấy lại mất công để ngồi bóc tách, chỉ vẽ ra những đặc trưng của “Hà Tây” trong “Hà Nội”, mà lý ra nếu vẫn còn “Hà Tây” thì nó sẽ là những điểm nổi bật, được nằm trong nhiều sách vở, và tớ cũng không thích cái chuyện phải ngồi giảng giải nhiều :))

Sẵn nói về chuyện hành chính thì lạc đề thêm 1 tẹo nữa, là hôm qua tớ đã collect được cái giấy đăng kí tạm trú vô thời hạn, chấm dứt chuỗi ngày cư trú vô gia cư từ năm thứ nhất đại học đến giờ. Phải nói đó là 1 bước tiến quá ư là vĩ đại, mừng rơi cả nước mắt ý chứ =)) Bước tiếp theo là phải tính chuyện nhập hộ khẩu thủ đô sớm, kẻo mình “đã không phải người Tràng An thì chớ, đến dân Hà Tây cũng đ’o phải nốt”, đến khi cái luật Thủ đô nó ban hành chính thức lại sinh lắm chuyện nhiêu khê, sau này con lại đ’o đi học được vì “các trường không nhận học sinh trái tuyến, bố mẹ không có hộ khẩu thường trú tại địa phương thì con cái không được đi học”, lại thành thất học giống bố nó thì khổ lắm :-j

5. Cắt tóc

Có dễ phải đến hơn 2 tháng mình chưa cắt tóc, tóc tai râu ria bù xù quá nên hôm nay mình quyết tâm đi cắt tóc bằng được. Cơ mà hôm nay bác thợ cạ của mình lại nghỉ về quê mất, rõ là chán. Bác này được cái cắt nhanh, đồ nghề sắc bén, lại mau mồm miệng, đặc biệt giống mình cái khoản chửi bậy, rất hợp cạ :)) Lọ mọ sang hàng bác thợ bên cạnh cắt, bác này cũng cẩn thận, hiền lành, nhưng mà dao kéo hơi cùn, mình không ưng lắm. Còn 1 bác nữa bên cạnh, ăn mặc thì nhìn chỉnh tề như công chức  đi làm thêm kiếm mấy đồng ăn quà vặt, nhưng chửi bậy thì thôi rồi, mà lại còn làm ẩu nữa, có thằng bé đến cắt cua, bị dí tông-đơ vào húi cho cần như trọc lốc, tông đơ đểu lại cùn làm thằng bé giãy giụa gào như cha chết, khổ thân :-j

Chung quy lại là mình vưỡn cắt được tóc, hoàn thành tâm nguyện sau mấy tuần bỏ lỡ :)) Cắt tóc về nhìn nhẹ nhàng sáng sủa hẳn, dưng mà dạo này làm ăn không điều độ nên nội tiết rối loạn, cái mặt mọc nhiều mụn quá, làm mình xấu đi hẳn 2 bậc, nhìn như thằng đạp xích lô, mk.

6. Dating

Ngày mai mình có 1 cái hẹn đi cafe với gái, vụ này đã được lên kế hoạch từ lâu rồi. Mặc dù không tự tin với ngoại hình lúc này lắm, mặt mũi thì sứt sẹo, bụng phệ đít lép, nói chung là đang trong tình trạng xấu nhất, cơ mà kệ mẹ nó chứ, ngoại hình ta xấu nhưng tâm hồn ta vưỡn sáng láng, sợ chó gì :)) Thôi thì, tặc lưỡi… đi vậy. Giờ thì đi ngủ phát đã, cũng nửa đêm rồi (:|

Bonus thêm bài “Hà Tây quê lụa” để tưởng nhớ về 1 cái tên đầy văn hóa đã biến mất:

 

“Bóng chiếc thoi đưa ánh mắt long lanh
Trời đất Hà Tây tay em dệt lụa
Sữa trắng Ba Vì, thóc vàng khu Cháy
Hồn thơ Nguyễn Trãi dệt thành vần
Sông Tích sông Đà giăng lụa mênh mông
Đan Phượng ơi! Quê hương người gái đảm
Đồng hợp tác xanh tươi cấy cầy thẳng tắp
Anh phi công bàng hoàng ngỡ mình bay trên gấm vóc
Hà Tây! Cửa ngõ Thủ Đô!
Áo giáp chở che ngàn năm bền vững
Ngăn bầy giặc Mỹ vẩn đục bầu trời
Hà Tây! Vọng gác Thủ Đô!
Cô gái Suối Hai chàng trai Cầu Giẽ
Giữ lấy màu xanh biếc cho tấm lụa thanh thiên
Hà Tây…”