Cảm xúc tháng tư

Hoa loa kèn (Ảnh sưu tầm)

Thế là tháng tư đã về, đánh dấu việc mình ở nhà chơi rông được 2 tháng, nhìn đi ngó lại thì ở nhà cũng chẳng làm được việc gì ra hồn, dưng ngồi bấm ngón tay kể việc thì cũng ra ối thứ linh tinh, cũng không đến nỗi ăn không ngồi rỗi cho lắm. Nghĩ lại tầm này năm ngoái, đang rất chi là xoắn quẩy, hết tháng 3 rồi mà chưa ngửi thấy mùi của mùa rỗi ở đâu, tít mít đến giữa tháng 5 mới được thư thả đôi tuần. Năm nay thấy bảo tình hình còn kinh tởm bằng 2 năm ngoái, ngồi xoa bụng cười khì “May mà ta quit sớm” :)) Nhưng nhiều lúc cũng phải thừa nhận là nhớ nghề đi, dù gì cũng làm đến 3 năm rồi, bỏ thì bảo sao ko nhớ được :)

Năm nay được cái rét dài, rét hại nên đến cuối tháng ba rồi trời vẫn còn lạnh, sang tháng tư mới bắt đầu hửng lên ấm một tẹo cho dân tình được nhờ. Hưởng ứng theo cái rét ý, cổ họng của mình cũng làm trận đình công, viêm cho hơn tuần trời. Điên nhất là viêm họng mà mình lại ko bị sốt, uống đủ kiểu thuốc mà không đỡ, cứ mỗi sáng tỉnh dậy thì không khác chi vừa nuốt chửng một mớ quả ké vào họng, khó chịu vô cùng (mô tả thế chứ tớ cũng chưa biết cái cảm giác thật của việc nuốt quả ké đâu, bạn nào có gan thì cứ chiêm nghiệm xem thế nào rồi bảo lại tớ nhé). Rốt cục di chứng nó để lại cho tớ là việc đang ho sù sụ như một con cóc mỗi tối và sẽ tiếp tục ho trong khoảng gần 1 tháng nữa, ho quặn ruột gan mà không có thuốc gì trị nổi :-< Đấy là kinh nghiệm rút ra từ vài lần viêm họng bất thường.

Ngồi nhẩm tính lại thì thấy giờ tháng tư là tháng có nhiều ngày nghỉ thứ hai trong năm, chỉ đứng sau tháng tết, với 2 ngày nghỉ chính thức là ngày Giỗ tổ và ngày Độc lập. Ơn Đảng, ơn Nhà nước, chúng ta có được ngày Giỗ tổ để dân tình nghỉ xả hơi và đi tham quan du lịch, là cái cớ để anh chị em lao động mọi tầng lớp kêu gọi “Chúng em phải được quyền nghỉ!”, chứ kì thực mình thấy nó là 1 trong những ngày nghỉ nhạt nhẽo và vô duyên nhất từ trước đến giờ. Giỗ tổ mọc ra, báo chí lá cải được thêm chút tin lấp đầy mặt, những người tin vào “tín ngưỡng linh thiêng” thì có cuộc hành hương, người dân Đất tổ thì có thêm thu nhập và Đảng cùng Nhà nước có chỗ để tiêu tiền chính đáng. Giỗ tổ cơ mà, đứa nào dám chê bai, quay đít lại tổ tiên à? Láo! Đứa nào dám lên án việc khôi phục truyền thống linh thiêng của dân tộc? Láo! Đứa nào bảo là lãng phí vô bổ nào? Láo tuốt! Đấy, có lý thế thì bố đứa nào dám cãi, chả bằng chống lại Đảng và Nhà nước à? :)) Dưng mà trong lòng dân thì hỏi được mấy người quan tâm đến chuyện Giỗ tổ? Mấy ai có được cái ấn tượng sâu sắc về Giỗ tổ một cách thực sự thành kính? Ngay như bản thân mình đây, nói trắng ra thì đến ngày Giỗ tổ thì biết “A, mình được nghỉ Giỗ tổ! Xõa nào!”, rồi qua báo đài lá cải thì biết “Người ta làm Giỗ tổ to lắm, đông lắm, chen chúc nhau bẹp ruột, có cả mấy cụ to ở Trung Ương về vái lạy xì xụp kìa” hay “Năm nay Giỗ tổ có kỉ lục bánh chưng to, bánh chưng mốc VN đấy”,… abczxy lằng nhằng những thứ vớ vẩn như thế thì thử hỏi tổ tiên với linh thiêng cái quái gì. Chi bằng thắp 1 nén nhang lên bàn thờ tổ tiên ở nhà mình với tất cả lòng thành kính, ấy mới là tưởng nhớ đến tổ tiên thực sự. Tổ tiên ngay gần đấy, cứ thành kính trước đi đã rồi lúc ấy mới bàn đến chuyện Giỗ tổ từ ngàn đời :)

Tháng tư là mùa loa kèn về, ngày trước hồi còn đi học mình chả bao giờ chú ý đến hoa loa kèn hay bao giờ đến mùa loa kèn cả, dưng từ ngày bắt đầu đi làm thì lại thấy thích loa kèn. Sáng sớm đi làm trên phố, nhìn những xe thồ chở đầy loa kèn đi bán thật thích mắt. Những búp loa kèn căng mọng xanh mơn mởn, trên đầu còn đọng chút sương sớm, rung rinh rung rinh theo từng vòng pê-đan cùng với mùi hương mát lành thoang thoảng, cảm giác nhìn thấy loa kèn cũng như nhìn thấy 1 cô gái đẹp đi qua vậy, vẻ đẹp mộc mạc và thật thuần khiết :x Những lúc ấy nghĩ giá kể mình có thể làm người bán loa kèn, đạp xe đưa hoa đi rong ruổi trên phố thì thật là thi vị biết bao 8-> Năm nay mình thất nghiệp ở nhà, có lẽ cũng sẽ tính đến chuyện đi buôn loa kèn để tăng gia cải thiện đời sống phát, có ai có ý định góp vốn buôn loa kèn ko nhỉ? Hoặc đặt hàng sớm để lên ngân sách luôn nào? =))

Đấy, ngồi viết một tí mà ra mấy chuyện, chả chuyện nào liên quan đến chuyện nào, tháng tư về cảm xúc cũng như tư duy nó biến động bất thường như thế đấy. Đơn giản vì tháng tư về không chỉ có hoa loa kèn mà còn bắt đầu mùa… hoa mướp nở, làm mình vẫn nhớ đến câu “Cô rồ hoa mướp” của đại ca Mạnh mỗi khi nghe than thở ở văn phòng vào tầm này mỗi năm :))

Chào tháng tư! Chào… hoa mướp!

Such a day

Hôm nay, tiếp tục ở nhà. Sáng ngủ dậy, lưng tê rần như vừa bị tẩn một trận ra trò, được ông chú đích thân sang dẫn đi đại phu mà theo quảng cáo thì đại phu này đã từng làm ở Viện Y học dân tộc gì gì đấy, chuyên bấm huyệt trị đau lưng, rất mát tay. Về ông chú này, thì phải đính chính rằng đây không phải là chú ruột hay họ hàng gì với mình cả, mà là chồng của cô nguyên là con nhà hàng xóm với nhà ông bà nội mình ở quê, hồi đầu năm nhất mình có tạm trú nhờ nhà cô chú vài tháng. Nhà chú được 2 ông giời con quậy thôi rồi, bố con khắc nhau như chó với mèo, đánh con như két suốt ngày, nhưng phải cái là cả 2 thằng cu đều nghe lời mình, cũng như bố chúng nó rất quý mình, chả hiểu sao lại thế :))

Đến nhà, nhìn đại phu trông cũng chưa già lắm, tóc mới chớm hoa râm, mắt ti hí kèm nhèm, béo xù như con gấu, 2 bàn tay như 2 nải chuối Tây, mở 1 phòng chuyên châm cứu bấm huyệt (với cái mắt & tay như thế thì mình cũng chả hứng thú cho lắm). Đi thẳng vào vấn đề là bị té cầu thang sụm lưng, giờ đau lưng nên cần bấm huyệt, đại phu cũng chẳng mắc công gì mà giở chiêu bắt mạch đoán bệnh như mấy lão lang băm trong phim Khựa mà chúng ta thường xem cả :))

Tiết mục đầu tiên là 2 bàn tay chuối mắn xoa xoa, day day nhẹ trên lưng, cũng êm êm sướng sướng, bỗng dưng đại phu quay sang giở chiêu, bấm ngay vào 2 huyệt ở gần cuối sống lưng, chỗ trên đốt sống cụt 1 tí, ôi mẹ ơi, tê như bị điện giật T_T Sau 1 hồi thực hiện cái thao tác mà chúng ta thường nghe thấy ở trên chương trình dạy tin học trên truyền hình “nhấn và giữ”, đại phu mới nhả ra, cái cảm giác tê tái cũng đỡ đi phần nào. Sau đó là bấm dần lên giữa lưng, cứ cách 1 ngón tay lại làm 1 nhát. Tiếp đó là quay ra vuốt ve gì đó ở gan bàn tay & gan bàn chân, rồi cũng chỉ bấm loạn xạ cả, làm mình nhột quá mà ko dám cười, ngộ nhỡ đại phu cáu lại cho 1 nhát vào huyệt hiểm thì kể như lúa đời. Sau 1 hồi chỉ bấm chán chê, hết khoảng tầm chưa đầu 20’, mọi việc hoàn tất, đại phu thu 60k & phán rằng ngày mai quay lại bấm tiếp, làm khoảng vài hôm là hết đau lưng ngay. Trên đường về ông chú cứ tấm tắc khen “Trước tao bị đau kinh niên, bấm ở đấy hiệu quả lắm, chỉ có tháng là khỏi dứt”, ọc ọc. Mình thề là mình không bao giờ thử cái loại hình y học cổ truyền này 1 lần nào nữa. Nhưng kể ra hôm nay chả mất tiền (ông chú trả cho) mà lại học lóm được mấy bài xoa bấm linh tinh, để hôm nào mang về áp dụng :)) Không chừng mình cũng phải vác sách vở đi học y học cổ truyền mất thôi =))

Em Điêu Thuyền nghe kể vụ này, rất lấy làm hào hứng, cho rằng chiêu bấm huyệt có thể trị được bệnh mất nết. Mình sẽ luyện tay cho dẻo, để mai bấm thử xem có hết mất nết thật không, hí hí ;))

Tối đang ngồi, tự nhiên thấy mạng đơ đơ giật giật, nghi là do lỗi đường dây nối lại sau hỏa hoạn nên chập choạng, nhảy vào router config check thử thì thấy router ADSL treo cứng, còn wifi thì đã chập chờn, nhìn thấy 1 lố remote IP lạ hoắc. Khả năng là đang bị attack, tức thì lết lên tắt ngay các thể loại router. Sau khi bật lại thì router ADSL đã vào config được, còn router wifi thì sập mẹ nó mất Web GUI, ức quá là ức. Phát hiện ra có 1 chú hàng xóm hôm nay mới lắp Wifi, đang setup, rất có thể là định bruteforce router nhà mình hòng kiếm tí net chùa. Mk quân chó chết, tạm thời anh hide SSID, hôm nào rảnh sẽ reset router & tính bài trả thù luôn thể, dám gây sự với ta à, hừm hừm.

2 hôm nay, dù đã làm đủ mọi cách để xốc lại tinh thần mình vưỡn thấy chán, chả thấy tinh thần thoải mái ra tí nào :| Bao giờ cho đến….. :-<

Mùa đông – Ốm

Trước hết, phải nói là 2 cái chủ đề này nó chả liên can gì đến nhau, cơ mà lười viết nên tóm gọn nó lại :)

Mùa đông:

Sớm qua đi làm, đã cảm nhận được cái lạnh đầu đông, cái lạnh khác hẳn cái se se lạnh cuối thu, nó có phần “ngọt” hơn (Quả thực là khó diễn tả được cảm giác này). Mình thích cái cảm giác để tay trần, phi xe thật nhanh dưới cái tiết trời này, người thì không lạnh nhưng tay chân thì lạnh, cảm giác như thoa 1 lớp menthol lên tay rồi chờ 1 lúc cho nó bay hơi, rất thích thú. Mùa đông đến, mình cũng hay sến sến, yêu sự tĩnh lặng và thích nghe nhạc trữ tình hơn là nghe rock.

Ốm:

Tình hình là hôm trước đêm ngủ quên ko tắt quạt, hậu quả là sáng dậy cổ họng ngứa rát, căn bệnh viêm họng kinh niên cứ đến hẹn lại viếng thăm mình mỗi khi chuyển mùa, vậy là ốm. Hôm qua trót ăn mấy con tôm vào, ho cả chiều đến đêm, ho gần chết, đau hết cả cơ bụng. Cả ngày nay nằm nhà vật vờ, hết online lại xem TV, rồi mail mủng, chit chat & lăn ra ngủ. Cơ mà đỡ sốt rồi nhưng vẫn hắt xì liên tọi & mũi thò lò, đồng nghĩa với việc ko chỉ viêm họng mà mình còn bị cúm, mk, thế là héo rồi. Sau 1 hồi ngồi Google & tự chẩn đoán, đảm bảo rằng mình chỉ bị cúm mùa, ko có đấu hiệu của nhà H1, nên đỡ phải mất công đi khám, mà đi khám có khi còn rước bệnh về nhà. Làm 1 bát canh bí xanh nấu với thịt gà & gừng, món mình rất ưa khi bị cúm, thấy người nóng bừng, tâm hồn sảng khoái hẳn :)) Tọng thuốc vào nữa, chắc là ổn.

Mai mình sẽ xin nghỉ đến hết tuần, ở nhà cho khỏe, đỡ lây lan dịch cúm, rồi chiều theo papa về quê nghỉ dưỡng, xa thành phố, xa điện thoại, xa net vài hôm cho đầu óc thư thái :)