Phiếm

Lâu lâu không lảm nhảm cái gì, hôm nay lại ngồi kể tí chuyện phiếm vậy :)) Dạo này vào mùa bận, xì trét quá thể, đến thời gian ăn, ngủ, xem TV, thậm chí là đi…. xem WC cũng bị hạn hẹp, hở ra được tí rỗi nào thì ngồi đọc tin lá cải để cập nhật tình hình thời đại cũng hết bay hết biến, chả khác gì tù nhân bị cô lập thông tin.

1. Đi công tác

Tuần rồi đi công tác tít tận Quản Bạ, Hà Giang, đến cái xứ mù ý cái gì cũng chán, net thì không có, điện thì phập phù ngày có ngày mất (may là mình chỉ ở trên đấy vỏn vẹn có 2 ngày 2 đêm nên cũng chưa phải hưởng cái khổ sở của việc không có điện), mất nước (mùa hạn, sông cạn trơ, làm chó j có nước, mà trên núi có muốn bơm cũng chả nổi), ngay đến cái TV chó chết cũng không có tín hiệu, quả là đáng buồn. May là việc cũng không nhiều nên mình nhanh chóng té gấp sau 2 ngày chui rúc trên cái xó đấy chứ nếu ở hết tuần thì mình cũng đến phát điên mất. Phen này về anh quyết sắm 1 con USB 3G với SIM data để thi thoảng đi công tác chốn thâm sơn cùng cốc còn có tí net mà xài :))

Hôm về, vừa đi qua Cổng Trời, tự nhiên 1 bên vai mỏi nhừ, toàn thân nặng trĩu, cổ ngoẹo sang 1 bên, không nhấc nổi mình lên, cũng chẳng buồn nói năng gì luôn, đành ngủ 1 giấc, về đến Hà Giang thì hết. không biết có phải do bị ma làm hay không. Không chừng hôm nào phải đi gặp cô đồng xem có con người Mèo mặc váy đỏ nào đi theo không cũng nên =)) Đến sáng hôm sau lại nghe chuyện ku Huy kể nửa đêm thấy có 1 ông tóc bạc phơ đi vào phòng rồi đi ra. Giờ ngồi nghĩ lại cũng thấy rợn rợn, không chừng mình bị ma bám thật :))

2. Chuyện đi học

Mình đi học rất chi là thất thường, buổi on buổi off, cơ mà cái số nó đỏ, cứ buổi nào điểm danh thì mình đi học, còn buổi nào nghỉ thì hoặc thầy cho nghỉ hoặc không điểm danh. Cơ mà chả học hành chó j, cuối kì thi lại khổ sở đây :-j

Trường mình khoảng hơn tháng nay có 1 cái rules cực kì là ngu si “bảo vệ chặn cổng, đi vào khuôn viên của trường thì phải xuống xe, dắt qua cổng rồi…. lên xe đi tiếp” =)) Đến hôm trước nghe cô kể mới biết, nguyên là có 1 hôm thầy hiệu trưởng đi bộ trong trường, bị 1 thằng mất dạy nào đó phóng nhanh qua quệt vào chân, chắc cũng bẩn thỉu xước xát tí ti, vậy là tức khí lên làm hẳn 1 công văn ra cái quyết định cấm ngu xuẩn đấy. Ôi, đcm nhà thầy, độc đoán thế là cùng :-j

Đến tuần này lại thêm 1 quy định nữa, cán bộ HSSV ra vào trường ngoài cái việc xuống xe dắt qua cổng trên thì còn phải xuất trình thẻ cán bộ, SV của trường, nếu không có thì “mời anh chị về cho”. Nguyên cũng là do mới có 1 vụ người ngoài (mà cũng đ’o biết có phải là ngoài hay không?) lẻn vào giảng đường thó laptop của 1 giảng viên trong giờ nghỉ. Kiểm soát khi vào giảng đường thì có phần hợp lý, đằng này lại phải xuất trình ở cổng thì khách đến làm việc ở trường biết làm thế chó nào? Gọi điện vào réo chửi để có người ra bảo lãnh chăng? =))

3. Ngân hàng

Hôm nay là 1 ngày có thể nói là khá “được việc” của mình, hết giờ học thử rẽ qua hội sở chính VCB, với 1 niềm tin mông lung rằng ngân hàng làm việc vào thứ 7. May thay, hôm nay hội sở chính làm việc, theo như thông báo dán ở cửa thì các phòng giao dịch sẽ làm việc từ 12h-13h các ngày từ thứ 2 đến 6, riêng hội sở chính & 5 chi nhánh nữa sẽ làm việc sáng thứ 7 từ 8h30-12h. Bravo, các bác ngân hàng quốc doanh giờ cũng biết thông cảm với tình hình của khách hàng cá nhân rồi :))

Việc trước nhất là thực hiện nạp tiền refund cho “bồ” ;)) Tiện thể tranh thủ đăng kí iBanking & smsBanking & làm lại thẻ luôn. Có vẻ như làm tăng ca vào ngày nghỉ thì chất lượng phục vụ tốt hơn, lại ít người giao dịch nên rất nhanh & thông suốt, không bị hỏi han, cáu gắt nhiều. Mình thích cái này :D

Về đến nhà, hí hửng check tài khoản iBanking, mặc định chỉ có tính năng xem số dư, muốn thực hiện chuyển khoản nội ngân hàng thì phải kích hoạt bằng tin nhắn smsBanking. Thế chó nào, lúc nhắn bấm nhầm số, từ 8170 thành 8710, nhận được 1 tin báo “Sai cú pháp”, cùng 15k bị trừ ngoéo, thật là đau hơn hoạn :(( Tiếp tục nhắn, lại thông báo “Bạn chưa đăng kí sử dụng smsBanking”, chắc mẩm dịch vụ mới đăng kí chưa được kích hoạt, lại tiếp tục 1 phát nữa, vưỡn thông báo y sì, vị chi là thêm 2k nữa ra đi, bắt đầu nản. Đến chiều ngồi ngó lại cái tờ đăng kí mới tá hỏa, hôm qua trong lúc tâm thần bất ổn, ngồi điền đơn đăng kí mình đã điền sai số điện thoại, thay vì 4 thì lại là 9. Mk, dạo này trí nhớ giảm sút quá, đến số điện thoại của mình cũng ko nhớ được nữa :-<

Giải pháp là ra ATM đăng kí smsBanking với số hiện tại & kích hoạt chuyển khoản online, sau 15’ chạy đi chạy lại thì cũng đã giải quyết được, vấn đề là cái số điện thoại sai kia giờ được gắn chết cho cái tài khoản của mình, chỉ tạm thời deactive chứ deck xóa hoặc thay đổi được :-j Muốn đổi thì phải kiếm chủ số máy kia, xin 1 tin nhắn để thay đổi số, thôi thì đành kệ nó vậy, đằng nào mình cũng dùng được dịch vụ rồi :))

4. Hành chính

Trưa về, thấy bọn trẻ con nhà bên có cái đàn điện tử (cái loại mà hơn trăm k, chạy pin con thỏ, bấm vào kêu eo éo ý), chúng nó bấm bài “Hà Tây quê lụa”. Lại ngồi ngẫm chuyện chính sự. Trước quyết định Hà Tây nhập vào Hà Nội, dân Tràng An kêu eo éo

Cho cái bọn nói ngọng líu lô “Ba Vì có con bò vang”, tỉ lệ mù chữ cao nhất nước ý nhập vào thì còn đ’o gì là thủ đô Hà Nội ngàn năm văn vật nữa, còn đ’o gì là người Tràng An thanh lịch nữa.

Ngẫm ra thì rặt là già mồm, các bác cũng tử tế cái đ’o gì, cũng âm mưu cả đấy, thủ đô thì bé như cái nắm cơm, dân thì cứ mỗi năm thêm triệu, chẳng qua là muốn có tí đất để gần là quy hoạch, xây nhà ở, bán chác kiếm tí màu mè, xa là kêu gọi vốn đầu tư, triệt đồng bạt núi đi để xây khu công nghiệp, còn có tí rừng rú hoang vu nào thì làm khu nghỉ sinh thái. Kéo được nó về, gắn cái mác thủ đô vào thì trước là các bác có cớ để đẩy giá nó lên (giờ nhìn giá nhà giá đất ở các khu đô thị mới cứ tăng vùn vụt, sợ vãi đái luôn), sau là còn tranh thủ xà xẻo hút máu. Ấy là đã lan man sang chuyện về sáp nhập địa giới hành chính mẹ rồi, lạc đề quá :))

Về văn hóa, Hà Tây quê lụa giờ đã biến mất mẹ nó rồi, chỉ còn là cái tên trong trí nhớ của những con người đương đại & là 1 cái gì đấy xa mờ với bọn trẻ con về sau này. Chúng ta lại mất công xuất bản lại sách giáo khoa, đặc biệt là lịch sử, địa lý & tiếng Việt, sẽ phải sửa Hà Tây thành Hà Nội, hoặc để thêm phần chi tiết hơn thì vưỡn để là Hà Tây, nhưng thêm 1 cặp đóng mở ngoặc nữa, chua vào 1 câu “nay là Hà Nội”. Nay Ba Vì cũng đã về Hà Nội, nên “Hà Nội cũng có con bò vang”, Tản Viên Sơn thần đã thành người Tràng An như Lý Công Uẩn, cũng như Hương Tích nay đã thành di tích của thủ đô giống Trấn Vũ, lụa Vạn Phúc cũng là sản vật của người Hà Thành như món cốm làng Vòng vậy. Và như để còn chút phân biệt (mà cũng có thể là kì thị) giữa Hà Nội “gốc” và Hà Nội “mới”, người ta vẫn gọi là Hà Nội 1, Hà Nội 2, Hà Nội 3,…. blah blah.

Nói chung, thay đổi địa giới hành chính sẽ đem lại thay đổi tích cực về kinh tế cũng như xã hội, chắc là vậy, tớ cũng chả dám chắc, hớ hớ. Nhưng sẽ có những giá trị văn hóa thay đổi mà không bao giờ có thể lấy lại được, cụ thể nhất là những cái tên. Sau này con tớ, con các bạn, nếu chúng nó nghe thấy “Hà Tây quê lụa”, chắc hẳn chúng nó sẽ hỏi “Hà Tây là đâu? Có những cái gì hay?” Đến lúc đấy lại mất công để ngồi bóc tách, chỉ vẽ ra những đặc trưng của “Hà Tây” trong “Hà Nội”, mà lý ra nếu vẫn còn “Hà Tây” thì nó sẽ là những điểm nổi bật, được nằm trong nhiều sách vở, và tớ cũng không thích cái chuyện phải ngồi giảng giải nhiều :))

Sẵn nói về chuyện hành chính thì lạc đề thêm 1 tẹo nữa, là hôm qua tớ đã collect được cái giấy đăng kí tạm trú vô thời hạn, chấm dứt chuỗi ngày cư trú vô gia cư từ năm thứ nhất đại học đến giờ. Phải nói đó là 1 bước tiến quá ư là vĩ đại, mừng rơi cả nước mắt ý chứ =)) Bước tiếp theo là phải tính chuyện nhập hộ khẩu thủ đô sớm, kẻo mình “đã không phải người Tràng An thì chớ, đến dân Hà Tây cũng đ’o phải nốt”, đến khi cái luật Thủ đô nó ban hành chính thức lại sinh lắm chuyện nhiêu khê, sau này con lại đ’o đi học được vì “các trường không nhận học sinh trái tuyến, bố mẹ không có hộ khẩu thường trú tại địa phương thì con cái không được đi học”, lại thành thất học giống bố nó thì khổ lắm :-j

5. Cắt tóc

Có dễ phải đến hơn 2 tháng mình chưa cắt tóc, tóc tai râu ria bù xù quá nên hôm nay mình quyết tâm đi cắt tóc bằng được. Cơ mà hôm nay bác thợ cạ của mình lại nghỉ về quê mất, rõ là chán. Bác này được cái cắt nhanh, đồ nghề sắc bén, lại mau mồm miệng, đặc biệt giống mình cái khoản chửi bậy, rất hợp cạ :)) Lọ mọ sang hàng bác thợ bên cạnh cắt, bác này cũng cẩn thận, hiền lành, nhưng mà dao kéo hơi cùn, mình không ưng lắm. Còn 1 bác nữa bên cạnh, ăn mặc thì nhìn chỉnh tề như công chức  đi làm thêm kiếm mấy đồng ăn quà vặt, nhưng chửi bậy thì thôi rồi, mà lại còn làm ẩu nữa, có thằng bé đến cắt cua, bị dí tông-đơ vào húi cho cần như trọc lốc, tông đơ đểu lại cùn làm thằng bé giãy giụa gào như cha chết, khổ thân :-j

Chung quy lại là mình vưỡn cắt được tóc, hoàn thành tâm nguyện sau mấy tuần bỏ lỡ :)) Cắt tóc về nhìn nhẹ nhàng sáng sủa hẳn, dưng mà dạo này làm ăn không điều độ nên nội tiết rối loạn, cái mặt mọc nhiều mụn quá, làm mình xấu đi hẳn 2 bậc, nhìn như thằng đạp xích lô, mk.

6. Dating

Ngày mai mình có 1 cái hẹn đi cafe với gái, vụ này đã được lên kế hoạch từ lâu rồi. Mặc dù không tự tin với ngoại hình lúc này lắm, mặt mũi thì sứt sẹo, bụng phệ đít lép, nói chung là đang trong tình trạng xấu nhất, cơ mà kệ mẹ nó chứ, ngoại hình ta xấu nhưng tâm hồn ta vưỡn sáng láng, sợ chó gì :)) Thôi thì, tặc lưỡi… đi vậy. Giờ thì đi ngủ phát đã, cũng nửa đêm rồi (:|

Bonus thêm bài “Hà Tây quê lụa” để tưởng nhớ về 1 cái tên đầy văn hóa đã biến mất:

 

“Bóng chiếc thoi đưa ánh mắt long lanh
Trời đất Hà Tây tay em dệt lụa
Sữa trắng Ba Vì, thóc vàng khu Cháy
Hồn thơ Nguyễn Trãi dệt thành vần
Sông Tích sông Đà giăng lụa mênh mông
Đan Phượng ơi! Quê hương người gái đảm
Đồng hợp tác xanh tươi cấy cầy thẳng tắp
Anh phi công bàng hoàng ngỡ mình bay trên gấm vóc
Hà Tây! Cửa ngõ Thủ Đô!
Áo giáp chở che ngàn năm bền vững
Ngăn bầy giặc Mỹ vẩn đục bầu trời
Hà Tây! Vọng gác Thủ Đô!
Cô gái Suối Hai chàng trai Cầu Giẽ
Giữ lấy màu xanh biếc cho tấm lụa thanh thiên
Hà Tây…”

Site Visit – VOICE Bắc Kạn

Cái này cũng từ lâu lâu rồi, giờ vào Youtube mới nhớ ra. Ôi, những ngày nhếch nhác :))

I. Ngày thứ nhất – Xã Quảng Chu, huyện Chợ Mới, Bắc Kạn

Gà chân dài

và chó

II. Ngày thứ hai – Xã Hòa Mục, huyện Chợ Mới – Bắc Kạn

Đại phu

Sáng, 9h vẫn còn đang say giấc nồng, gái đã gọi. Gái hỏi hôm qua ngã à, ngái ngủ “Uh”, “Sao hôm qua không bảo gì?”, “Bảo cái gì?”. Gái nhất quyết bắt mình dậy, đứng & đi lại xem có cử động được không, nằm ngay đơ ra “Có, tốt”, mặc dù lúc đấy chân tay còn đang đuỗn ra, chưa cựa quậy được :)) Ngồi dậy co duỗi 1 lúc cũng hết đau, đi lại bình thường. Chị Tổ hôm qua cũng dặn là có dấu hiệu gì khác lạ là phải đi khám ngay. Cơ mà chả có gì bất thường, thế nên chả phải đi viếng đại phu.

Đời mình rất ít phải gặp đại phu, và mình cũng rất ghét gặp đại phu, từ bé đến giờ mình chỉ phải gặp đại phu mỗi 3 lần: 1 lần là hồi mình hơn 1 tuổi, bị cảm gió tắt thở, tí chết, hồi đấy thì biết eck gì, chỉ nghe qua lời kể lại của bố mẹ và bác, mà giờ thỉnh thoảng bác vẫn lôi sự kiện anh hùng đấy ra “Ngày xưa mà không có tao sơ cứu thì mày chết bố rồi còn đâu”; lần thứ hai là hồi mình 8 tuổi, đi nhổ 1 cái răng cứng đầu, lay mãi ko chịu rụng, đại phu cầm kìm làm toẹt 1 phát là xong, cơ mà giờ thỉnh thoảng mình vẫn còn cái cảm giác tê tê chồn chồn của thuốc tê ở chân răng; lần còn lại là hồi mình 10 tuổi, dẫm lên nồi cám lợn nóng để trèo qua ban công nhà, cái vung lật đánh ụp phát, cắm nguyên chân vào nồi cám lợn, bỏng phồng to như quả trứng ngỗng, phải đi đại phu để cắt, hồi ý được ở nhà nghỉ hẳn 1 tháng rưỡi, sướng quá là sướng :)) Cơ mà chuyện đại phu hôm nay lại đ’o dính dáng gì đến ba cái chuyện tầm xàm này, hôm nay là chuyện đại phu cho con lừa già của mình.

Sáng dậy muộn, lại quen thói lười, nằm ườn ra xem TV, mãi đầu giờ chiều mới dắt lừa đi thăm đại phu. Trước khi đi, tranh thủ ngó để điểm qua tình trạng: Mắt phải bị vỡ, mồm cũng vỡ, hở hết cả răng lợi ra (giá kể lừa cũng được liệt vào danh sách hưởng lợi của dự án Operation Smile nhà chị Vờ-oi thì cũng ổn đấy), cổ ngoeọ sang 1 bên, 1 tai bị lệch, ước đoán bị thoát vị đĩa đệm đốt sống cổ, cho đi vật lý trị liệu với cả thay mắt, vá mồm chắc cũng hết khoảng tầm 500k.

Cưỡi lừa đi ra đường, vẫn cái kiểu tay đút túi tay cầm cương hôm qua, nghênh ngang cũng chẳng khác gì cụ Nguyễn Công Trứ cưỡi trâu ngày xưa, bà con cô bác cứ gọi là há hốc mồm ra nhìn. Có mấy chú choai đang đèo gái, chuyện trò tíu tít, quay ra nhìn thấy liền rú lên “Chúng mày ơi, nhìn kìa!” Rồi cả lũ hô hố cười “Ác nhề!”. Lừa chỉ xì cái phực “Mẹ lũ ngựa non! Anh đ’o thèm chấp”, đoạn vút lên.

Loe ngoe trên đường Nguyễn Trãi, chực tìm xem có bệnh viện nào to đẹp khang trang để phi vào, tự nhiên nhìn thấy ngay 1 Yamaha 3S với cái biển Yamaha Executive Service (YES) to oành. Oh, YES!!!, mừng húm, táp vào ngay lập tức.

Đây là lần đầu tiên tự mình đi đại phu, lại là dẫn lừa đi đại phu, nên cũng hơi bị lơ ngơ, bỡ ngỡ. Cơ mà ấn tượng ban đầu là nhìn bệnh viện khá rộng rãi khang trang, vừa vào đã có 1 đại phu chạy ra hỏi “Lừa của quý khách mắc chứng gì ạ?” Mình trình bày 1 hồi rằng tôi muốn chỉnh hình, thay mắt, vá miệng, bla bla…. Đại phu liếc nhìn lừa “Ồ, cổ nó vẹo thế này cơ à? Chắc đâm nhau nặng đấy nhỉ?” Nói đoạn nhảy lên thúc cương đi dạo vài vòng xem thế nào. Lúc quay trở lại, đại phu hỏi “Làm sao anh cưỡi được con này đến đây? Giỏi đấy” “Ô mẹ, chả cưỡi thì bắt taxi mang nó đến chắc”.

Đại phu chẩn đoán lâm sàng

“Tình hình là em nó bị vẹo xương đòn gánh, thoát vị đĩa đệm đốt sống cổ, vỡ mắt, vỡ mồm. Phải thay xương đòn gánh, khá đắt đấy ạ” “Đại phu bảo sao? Phải phẫu thuật à?”
”Vâng”
”Vậy xương đòn gánh không nắn được à?”
”Không, xương đòn gánh bằng gang khá giòn, nếu nắn rất khó, mà sau này đi rất nguy hiểm”
“Vậy giá khoảng bao nhiêu ạ?”
”Xương đòn gánh thì khoảng 9 lít, thay mồm hết khoảng 1 trăm 6, còn mắt thì rẻ bèo, 30k/nháy. Vật lý trị liệu nắn cổ mất 50k, còn công phẫu thuật là 30k”
”Vâng, xin đại phu tiến hành ngay cho”

Nói đoan, đại phu ới vào 1 câu, 1 đại phu khác chạy ra dắt lừa đưa lên bàn mổ để tiến hành phẫu thuật, rất chi là nhanh gọn & chuyên nghiệp. À quên, còn phải nhắc đến 1 em thư kí của đại phu nữa, đứng bên cạnh ghi chép rất nhanh & tỉ mỉ chẩn trị, đoạn biểu mình kí tên vô đó rồi kẹp vào đuôi lừa, mình là mình đã nhìn thấy dấu hiệu của control khá tốt :)) Nói đoạn, đại phu bảo “Mời quý khách qua bên phòng chờ này ngồi chờ ạ”. Vào phòng chờ thấy khá đông trưởng lão trưởng bối mang lừa ngựa đi thăm khám, đang ngồi chứng kiến giải phẫu qua vách ngăn bằng kính với phòng mổ. Nói nghe có vẻ hoành tráng thế chứ có mẹ gì, 1 căn nhà ngăn đôi bởi vách kính, 1 bên chữa, 1 bên ngồi ngó, tránh hít mùi khói thôi :))

Hôm nay ca của lừa nhà mình là ca nặng nhất, còn lại tuyền những ca linh tinh như lừa ngựa bị táo bón, đi ngoài, long móng lở mồm, đứt cương hoặc đi phẫu thuật thẩm mĩ. Tự ngồi rủa mình, chỉ vì 1 phút bất cẩn mà báo hại mất bao tiền, báo hại lừa. Giờ mình ở 1 mình, chỉ có lừa là chỗ thân thiết duy nhất, đi đâu cũng phải có lừa, ngộ lừa mà lăn ra chết thì mình cũng vỡ mồm, biết trông cậy vào đâu. Ngẫm ra lừa về ở với nhà mình đã gần 10 năm nay thì ở với phụ thân 8 năm cũng chỉ bị trật gân bật móng đôi lần, còn về ở với mình chưa đầu 2 năm thì tai nạn nặng thế này, tao hại mày quá lừa ạ. Cũng may là hôm trước phụ thân bảo đổi, cho mình cưỡi con tuấn mã, còn lừa thì rước về, mình lại từ chối. Mình thích cưỡi lừa hơn, con ngựa của phụ thân là con ngựa chứng, hôm mình cưỡi thử đã mấy lần nó toan chồm lên, rất bất kham, nếu cưỡi ra đường quốc lộ e mình sướng tay giật cương thì cái chết là khó tránh khỏi. Vả lại, lừa này già rồi nên không phải quan tâm đến chuyện chăm sóc thẩm mĩ, rất mất thời gian và công sức giữ gìn bộ mã :))

Nhìn cung cách tiến hành phẫu thuật ở đây cũng rất chi là quy củ & đầy đủ các thủ tục, lừa được chụp yên, chụp tai để các việc tay các đại phu dính máu nắm vào, ấy là cái chu đáo mà mình chưa từng gặp lần nào. Mọi khi lừa bị trật gân, bong móng thì mình tuyền vác đồ ra tự chữa hoặc dắt ra mấy lão thú y lang băm đầu phố nên cũng chả biết mấy cái thủ tục này. Có mỗi 1 lần đứt dây cương với 1 lần trẹo cổ là đi vật lý trị liệu ở chỗ tên lang băm gần công ty, lần nào về tai lừa cũng đầy máu, báo hại mình phải tắm rửa cho lừa mãi mới sạch.

Đang ngồi chờ thì đại phu chạy ra, biết ngay là kiếm mình

“Bổn quý khách là chủ con lừa kia? Vào đây mỗ có chuyện cần bàn”

Sau khi vào phòng phẫu thuật, đại phu móc ở cổ lừa ra 1 đốt sống, đoạn nói

“Tình hình là bị vỡ đốt sống cổ, nên phải thay, tuy nhiên do đợt này đang hiếm hàng, hàng khá đắt, vả lại vẫn tận dụng được tủy sống”
”Vậy thay cả mất bao nhiêu?”
”Thay cả thì mất hơn 3 lít, tuy nhiên phần tủy sống còn nguyên lành nên tận dụng lại, chỉ mất hơn lít thôi”
”Ok, vậy ta tận dụng lại vậy”

Sau đó đại phu chìa cho mình xem luôn xương đòn gánh cong vẹo cùng cái mới sẽ thay, đảm bảo là có thay thật & ko luộc đồ, kể cũng cẩn thận :))

Trong lúc ngồi chờ, ngó sang bên siêu thị điện thoại Viettel, nhạc bật xập xình, người ngời ra vào khá là nhộn nhịp. Các em HS-SV trẻ trung xinh tươi như lúa mới trổ đòng, nô nức kéo nhau đến đăng kí gói cước HS-SV. Âu những lúc nhàm chán thế này, ngồi ngắm gái nó cũng là 1 lạc thú giết thời gian, hề hề. Mà mình phát hiện ra, đồng phục của các em nhân viên Viettel gần dụng với các em Beeline, đều áo vàng có sọc cả. Có khác chăng là gấu áo & cổ tay của các em Viettel màu nâu & áo chỉ có 1 đường vằn đen, còn Beeline là vằn vện như con ong.

Phẫu thuật xong, đại phu dắt lừa ra cưỡi thử, lượn đi lượn lại. Sau đó, thêm 2 đại phu liên tiếp thay nhau thử, để đảm bảo cảm giác dắt lừa chính xác. Trưởng đại phu ghì cương rồi thốt lên

“Uầy, lừa này cưỡi bốc thế”
”Mẹ chuyện, lừa này đời đầu, nhập nguyên từ Nhật, chưa có tí lai hóa nào mà”

Hứng khởi, đại phu phóng đi phóng lại mấy lần, còn bỏ cả tay ra, phải công nhận là tay nài lừa giỏi

“Ngon, như lừa mới rồi đấy”

Sẵn tiện, đem chuyện bố bảo lừa có dấu hiệu rịa móng ra hỏi, đại phu bảo vẫn đi tốt, chả phải thay, móng nội thay vào cũng thế thôi, chả hơn đâu.

Phẫu thuật xong, đóng yên đóng móng đầy đủ, đại phu dắt lừa ra bàn giao, không quên mang theo món chất thải y tế đựng trong 1 chiếc túi ra trả, hỏi ra mới biết là quy định ở đây nó thế, để đảm bảo rằng khách đến không bị luộc & có thể mang đi chỗ khác kiểm chứng. Các đại phu ở đây làm ăn có vẻ uy tín, sau này mình sẽ dắt lừa qua thăm khám. Gỡ đơn điều trị gắn ở đuôi lừa mang vào thanh toán, hết thảy 1 tr3 thiếu 5 nghìn. Sau khi hóa đơn in ra, đích thân đại phu giải phẩu vào check để đảm bảo rằng nội dung khám chữa là chính xác, không có món nào kê dôi dư ra. Nhìn cảnh tiễn đưa Bác Hồ thật là mủi lòng, toàn những tờ mới coóng, còn thơm mùi mực :(

Sẵn tiện thấy bệnh viện có dịch vụ sauna, massage, cho lừa vào tắm luôn. Tiểu đồng tắm lừa rất nhẹ nhàng & cẩn thận, đúng kiểu người yêu động vật, khác hẳn mấy thằng oắt con ở hàng tắm lừa, cứ lùa vào rồi xịt tóe loe, chuyên làm rối. Lừa có vẻ rất sung sướng, tắm xong thấy mặt mũi rạng rỡ, sáng láng hẳn. Thanh toán tiền tắm lừa thì được thông báo rằng dịch vụ tắm lừa ngựa ở đây là miễn phí, thật là thích thú :))

Sau khi đi đại phu về, lừa chạy rất hăng, bô nổ giòn nghe rất xì po, đầy phấn khích. Vậy là đã giải quyết xong chuyện đại phu cho con lừa, cơ mà tháng này thằng người lại móm. Tao lại đói rồi lừa ạ, mai tao đi công tác, mày ở nhà nghỉ vài hôm cho khỏe hẳn, để cuối tháng có tiền tao sẽ mua cho mày 1 lon tăng lực Yamalube nhé.