Người cũ

Được hôm trời cũng hơi bị bớt xấu đi 1 tí, sếp lại đi vắng, tranh thủ ăn cắp tí thời gian trong lúc chờ khách hang gửi tài liệu. Lần tìm đọc blog của những người cũ, gọi là người cũ cho oai chứ thực ra cũng có quan hệ chó gì đâu, có cái là ngày xưa thích đọc blog thì follow, cũng fan như bọn trẻ fan cuồng ca sĩ Hàn xẻng bây giờ thôi :))

Người cũ từ dạo Yahoo! 360 đến giờ đã thất tán sạch sẽ, phần nhiều là không còn connect khi sang Facebook, phần nữa là lối viết đổi thay, còn lại là tuyền lười không viết nữa. Mình dạo này cũng lười viết vcc ra luôn :(

Người cũ trên Blogger thì ngừng theo dõi từ dạo bọn chó chết FPT chặn custom domain IP của Blogger làm mình phải di tản sang WordPress, cũng không nhiều, nhưng mà khá chất. Đặc biệt thích đọc bài viết của anh này, nhưng năm nay có vẻ anh cũng viết ít đi nhiều, lại giới hạn người lạ comment nên giờ mình cũng chỉ có thể đứng vọng từ ngoài hàng rào mà thôi :3

Vài người quen thì thi thoảng vẫn viết, thêm được vài người mới vào follow list, cũng đủ làm mới lại danh sách rồi :)

Tối về phải reload lại Kindle & lôi đống sách ra phủi bụi, mùa đông rét mướt thế này thì buổi tối không gì thú hơn chui chăn ôm sách, vợ rúc nách một bên :))

Vừa nhảm được tí thì khách hàng lại gọi, lại quay lại thực tại đau thương thôi :|

Thứ 6 ngày 13 – Tai nạn

Hôm nay là 1 ngày chán ngắt, cả ngày chả làm được cái mẹ gì ra hồn cả, cái gì cũng nửa vời & tốn thời gian.

Chiều về, đi đường gió to, bụi bay vào mắt cay xè, lắm lúc tưởng đ’o mở nổi mắt ra nữa chứ. Ấy cái sự đen đủi của mình nó cũng bắt đầu từ đấy. Có thể vì hôm nay gió mùa về, trời lạnh nên mình dễ buồn ngủ hơn, mặc dù tối vẫn ngủ đủ 8 tiếng & ngủ sưng mắt ra mới dậy. Cơ mà khi mình vẫn đang tỉnh táo & lướt tốt với vận tốc 60km/h thì chả lý gì mà lại nghĩ rằng mình sẽ ngủ gật cả, ấy thế nên cái dấu hiệu mắt cay xè mình chỉ cho là bụi bay vào mắt & trong đầu chỉ có 1 tư tưởng là về nhà châm cho ít nước muối sinh lý 9 phần nghìn, chứ nếu có ý tưởng về ngủ gật thì mình sẽ táp ngay vào vệ đường & ngủ ngon lành, thế nó mới chó chứ.

Mình vẫn nhớ như in là mình đi đến gần cổng vào Trung tâm hội nghị Quốc gia, thế rồi tự nhiên ko biết gì nữa, trời đất tối sập sau đó tay lái mình đảo đảo, mình táp sang phải. Bịch 1 nhát, thấy đau nhói ở đầu ngón tay, mở mắt ra đã thấy mình nằm gọn trên mặt đất, xe cũng đổ rất gọn ngay mép vỉa hè. Lồm cồm bò dậy phủi phủi, xoa xoa, thổi thổi, dựng xe lên. Con lừa già đã bị trẹo cổ 1 góc khoảng 70°, gương thì không sao, khác hẳn mọi lần xòe đều bị cong gương hoặc văng hẳn củ ra, nhưng đèn đóm thì vỡ ráo, mặt nạ trầy xước, yếm dập, kể ra là cũng khá nặng vì vận tốc lúc đấy cũng khoảng 50km/h. Cánh phải bầm dập ở khuỷu tay, đầu gối, mu bàn chân xước xát, tóe máu, nhưng quần áo & đồ đạc tuyệt nhiên không có vết rách nào, chứng tỏ mình rơi rất gọn & ko lăn trượt. Dựng xe dậy, tiếp tục đi về, giờ xe bị trẹo cổ nên lái theo kiểu rất chi là xiếc, 1 tay cầm lái, 1 tay bỏ túi, đồng bào đi trên phố tròn mắt nhìn, cứ như là lần đầu tiên ca sĩ hải ngoại về làng.

Về đến cầu Trung Hòa thì tắc, đi men theo bờ sông, đến cầu Mọc, lại tắc, xe thì lái khó, đường tắc chen chúc, cái chuyện phải chống chân rê rê ắt phải xảy ra. Đột nhiên 1 thằng điên (đúng ra thì mình sẽ chửi là thằng già, vì tuổi cũng tầm 40+ có lẻ rồi, cơ mà chửi thế nghe nó vô học quá, vả lại điên thì bất kể tuổi tác) phi xe chen lên, nghiến nguyên cái bánh xe qua bàn chân đang rướm máu, đau thấy mẹ, không há mồm kêu nổi luôn. Lúc đấy máu giận bừng lên, nhưng đau ko kêu nổi nên mình chỉ ném lại 1 cái nhìn rực lửa rồi đi tiếp, cố gắng để kìm nén cơn giận đang bốc lên đầu, nếu không dễ mình giết người ngay lúc đấy mất. Sau 1 hồi chen chúc rúc ráy, cũng qua được và về nhà.

Về đến nhà, dắt xe vào nhà cái là ném mình lên ghế & ngủ chết giấc luôn, tranh thủ ngủ trong lúc vết thương chưa nhức nhối. Ngủ đã mắt, tỉnh dậy bắt đầu công cuộc chăm sóc y tế, mấy vết trầy xước bầm dập gặp nước vào, rồi lại xức cồn, quả thực là đau chảy nước mắt. Đêm nay sẽ là 1 đêm nhức nhối với mình.

Đúng là 1 ngày đen đủi, ma đưa lối quỷ dẫn đường, nhưng cũng còn may là mình cao số nên hôm nay mới chỉ bị thế này, giả dụ lúc đó mà xòe giữa đường hay lạng tay sang trái thì chắc giờ đã thành 1 đồng bầy nhầy nằm dưới gầm mấy thằng xe chở đất 20 tấn chứ làm gì có chuyện ngồi đây mà xuýt xoa với typing nữa. List những lần chạm mặt tử thần của mình lại được bổ sung thêm 1 dòng nữa.

Ngày mai phải đưa con lừa già đi nắn thủy lực & thay đồ, lại tốn kém kha khá, đã nghèo còn gặp cái eo, đúng là chó cắn áo rách.

Mùa đông – Ốm

Trước hết, phải nói là 2 cái chủ đề này nó chả liên can gì đến nhau, cơ mà lười viết nên tóm gọn nó lại :)

Mùa đông:

Sớm qua đi làm, đã cảm nhận được cái lạnh đầu đông, cái lạnh khác hẳn cái se se lạnh cuối thu, nó có phần “ngọt” hơn (Quả thực là khó diễn tả được cảm giác này). Mình thích cái cảm giác để tay trần, phi xe thật nhanh dưới cái tiết trời này, người thì không lạnh nhưng tay chân thì lạnh, cảm giác như thoa 1 lớp menthol lên tay rồi chờ 1 lúc cho nó bay hơi, rất thích thú. Mùa đông đến, mình cũng hay sến sến, yêu sự tĩnh lặng và thích nghe nhạc trữ tình hơn là nghe rock.

Ốm:

Tình hình là hôm trước đêm ngủ quên ko tắt quạt, hậu quả là sáng dậy cổ họng ngứa rát, căn bệnh viêm họng kinh niên cứ đến hẹn lại viếng thăm mình mỗi khi chuyển mùa, vậy là ốm. Hôm qua trót ăn mấy con tôm vào, ho cả chiều đến đêm, ho gần chết, đau hết cả cơ bụng. Cả ngày nay nằm nhà vật vờ, hết online lại xem TV, rồi mail mủng, chit chat & lăn ra ngủ. Cơ mà đỡ sốt rồi nhưng vẫn hắt xì liên tọi & mũi thò lò, đồng nghĩa với việc ko chỉ viêm họng mà mình còn bị cúm, mk, thế là héo rồi. Sau 1 hồi ngồi Google & tự chẩn đoán, đảm bảo rằng mình chỉ bị cúm mùa, ko có đấu hiệu của nhà H1, nên đỡ phải mất công đi khám, mà đi khám có khi còn rước bệnh về nhà. Làm 1 bát canh bí xanh nấu với thịt gà & gừng, món mình rất ưa khi bị cúm, thấy người nóng bừng, tâm hồn sảng khoái hẳn :)) Tọng thuốc vào nữa, chắc là ổn.

Mai mình sẽ xin nghỉ đến hết tuần, ở nhà cho khỏe, đỡ lây lan dịch cúm, rồi chiều theo papa về quê nghỉ dưỡng, xa thành phố, xa điện thoại, xa net vài hôm cho đầu óc thư thái :)