[Lan man] Giỗ Tổ ký sự

Đường lên xứ Lạng bao xa?

“Sớm thức giấc trong lòng Hà Nội
Con phố dài xao xác hơi may
Người ta ăn chơi mừng giỗ Tổ
Còn tôi lại vác xác lên non :-<”

Chiều qua vừa đọc tin những ngày cuối tháng 3 hệ thống của Tổng cục Thuế bị lỗi, dân tình phải chen chúc đi nộp tờ khai quyết toán năm, form biểu sai sót be bét, vỗ đít tự sướng rằng năm nay ta cook khá, báo cáo tuy không thơm tho nhưng vẫn có phần sạch đẹp. Nào ngờ vớ phải trợ lý lởm, có in cái file PDF ra mang đi nộp mà cũng lỗi be bét, đứt đầu cụt đuôi, thành ra vẫn chưa nộp được :| Cực chẳng đã, lại phải thân hành đi một chuyến để xem tình hình sao, sẵn tiện chốt số đầu kì cho năm nay luôn, đến chán :-<

Hôm nay ra ngõ mở hàng xe ôm, vớ được 1 bác rất hay ho. Bác xe ôm nhìn có vẻ hơi quê quê tí nhưng bù lại chém gió rất hay & có văn hóa, không nói tục chửi bậy như mấy ông xe ôm mình hay gặp, đoán chừng là cán bộ nghỉ hưu về chạy xe ôm kiếm thêm đồng ra đồng vào. Bác lái xe rất cẩn thận & có văn hóa giao thông, dừng xe lâu tắt máy, thấy đèn vàng là dừng, không tham cố vượt, lúc dừng đèn đỏ ở ngã tư Thái Hà – Tây Sơn – Chùa Bộc bác cũng cao hứng lên phân tích cấu trúc lắp ghép của cầu như kĩ sư xây dựng thực thụ luôn :)) Duy chỉ có một cái chưa chuẩn là bác đoán sai tuổi mình, quả quyết khẳng định rằng “Năm nay thằng cháu chắc mới chỉ học năm nhất năm hai gì đó thôi hử?” Có lẽ là vì mình mới cạo râu, mặt mình lúc cạo râu & râu ria xồm xoàm phải lệch nhau đến chục tuổi chứ không ít :))

Hôm nay thử đổi gió, ra bắt xe ở 60 Yên Phụ thay vì số 6 Nguyễn Trường Tộ như thường lệ, quả thực là quyết định không tệ chút nào. Mọi khi đi từ Nguyễn Trường Tộ toàn bị nhồi nhét đông đúc như xe chở gà ra chợ bán, đã vậy lại còn thu tiền cao 120k/lượt, với những ngày lễ lạc như này thì có khi phải đến 130k/lượt, trong khi hôm nay đi từ Yên Phụ chỉ hết có 100k, lại ngồi rộng rãi thoải mái. Đại ca lái xe có vẻ như là hảo hán đất Đồng Đăng chính hiệu, giọng sang sảng như chuông đồng & rất thẳng tính, chạy xe rất thoải mái. Mặc dù ngày lễ khách đi rất đông nhưng cũng chỉ chở vừa đủ số chỗ, không cố nhồi nhét kiếm thêm tiền, chỉ nhận những khách đi toàn tuyến, khách nào đi chưa đến Lạng Sơn là cho xuống ngay không chở, vậy nên cũng đỡ được khoản ê a bắt khách dọc đường :x Khách nào đi xe mà láo nháo vớ vỉn là quát ngay, muốn dừng xuống ở đâu thì phải khai báo cho rõ để dừng đỗ đúng chỗ, loằng ngoằng mất thời gian là cho xuống đi bộ ngay, không quên kèm theo vài câu quát nạt :))

Điều khó chịu duy nhất là đi xe lại có 3 thằng Tàu khựa, phải nói là bọn Tàu nói lắm kinh khủng, giọng thì oang oang như chuông vỡ mà cứ í éo xì xèo suốt đường đi không nghỉ. Phải cái chúng nó nói được tiếng Việt mà mình lại đíu biết nói tiếng Tàu, nên chả dám hó hé lảm nhảm chửi thầm cho bõ ghét. Với cái sức vóc vạm vỡ của chúng nó thì chỉ cần 1 đầu 2 tay là đủ để đo ván mình rồi chứ chả cần phải dùng đến 3 đầu 6 tay :| Những lúc như thế mới thấy được cái giá trị của việc nếu ta có thể cặp kè với 1 em gái bắn được tiếng Tàu, ta có thể hiểu mấy thằng Tàu đang đàm đạo chuyện gì & xì xèo nói xấu chúng nó bằng một thứ ngôn ngữ nham hiểm hơn, nhưng đáng tiếc là cơ hội thường đến với ta quá muộn màng :”>

Dọc đường đi có mấy thị tứ tên rất chi là ngắn, vỏn vẹn một âm tiết: Kép, Vôi, Mẹt,… rất chi là ngộ nghĩnh, đi bao nhiêu lần nghe mãi thành quen, nhưng chả bao giờ tự hỏi là tại sao nó lại tên thế cả. Thị trấn Vôi thì chả thấy bóng dáng của tí vôi ve cát vữa nào, bù lại thì có rất nhiều rơm, có cả những xe tải chở đầy rơm đóng kiện về chất thành đống như núi, không hiểu là làng trồng nấm hay định xuất khẩu rơm ra nước ngoài nữa. Còn thị trấn Kép thì phơi vỏ gỗ lát mỏng rất nhiều, giống y như khu bên Gia Lâm chỗ bờ đê gần cầu Đuống, đoán chừng là cũng để làm diêm. Và Mẹt thì tất nhiên là chả có cái mẹt mù nào :)) Cũng như ở Hưng Yên có Bần, Hà Lội có Bật, Phùng, Trôi, Nhổn, những cái tên này chắc chỉ có thánh làng may ra mới biết từ đâu mà có, âu cái tên cũng ở mồm mà ra cả, cứ vần là người ta buột ra thôi, càng ngắn càng ấn tượng & dễ nhớ, cũng như domain 2-3 kí tự vậy. Tiếc là ngắn nhưng chưa gây dựng được thương hiệu mạnh cho lắm :))

Lại quay về chủ đề chán ngắt của chuyến “công tác” dịp giỗ Tổ này là công việc, thật may là ở miền núi các cán bộ thuế cũng có phần thoáng mát hơn về hạn nộp báo cáo quyết toán, báo cáo có thể nộp chậm hạn đôi ba ngày mà không bị phạt. Sau vài click chuột là ta đã có báo cáo ngon lành cành đào để nộp :)) Nhưng một cái điên đầu này qua đi thì hai ba cái điên đầu khác lại tới, chả khác gì con mãng xà Python trong thần thoại Hy Lạp, chặt 1 đầu lại ra 2 đầu khác :| Trước là cái phần mềm kế toán dở chứng khi không thể đăng kí được CSDL, mà search ra thì thấy support của MISA cũng trả lời rất chung chung ngớ ngẩn, không giải quyết được vấn đề, hú họa thì khắc phục được. Sau là việc điều chỉnh & chốt chi tiết số dư đầu kì năm nay quả thực không khác gì đóng bùn làm gạch xây nhà, mk. Nếu không vì ông chú kế toán tốt bụng đã sắp xuống sát đến mặt đất chỉ còn cách vài phân, không còn ai để chỉ trích, căm hận, thì nhất định mình sẽ chẳng cắn răng xắn quần xắn áo mà đào bới lại từng tiểu tiết như thế :( Nói chung là đời nát thì dính chỗ nào cũng nát, trách than cũng chẳng mảy may làm giảm cái bất hạnh đi chút nào.

Tối nay, nhân dịp giỗ Tổ kết hợp với Earth Hour, nằm tắt đèn xem phim. Phim “Nanh trắng” tuy cổ nhưng xem vẫn rất hay, bọn cún trong phim nhìn thích chết đi được :x Nhất định sau này mình phải nuôi chó, tiền có thể không có nhưng chó nhất quyết phải có một con, thế mới xứng là hảo hán chứ, kaka :))

Còn giờ thì đi ngủ, mỏi quá rồi (:|

P/s: Hôm nay là tròn 1 năm ngày router đắp chiếu, vẫn chưa kiếm được cao nhân nào có khả năng cải tử hoàn sinh. Ngày mai Cá tháng Tư, nhận tiếp mọi loại cá to nhỏ, đang thèm cá kho :))

Lẩn thẩn

Hôm qua ngồi dọn đống news feeds để tích từ ra tết đến giờ chưa có thời gian xử lý, ngồi luyện công bằng cách đọc feeds hẳn 1 ngày, lướt qua gần 3000 tin tức các thể loại, từ trăng sao trên trời đến cỏ cây hoa lá, sóng gió biển khơi, abc rồi xyz,… Kết quả là mắt thì hoa lên, mang tai căng cứng, đầu óc cũng biêng biêng, đơ đơ, đến hôm nay vẫn chưa hết choáng 8-}

Phải nói là dạo này trí nhớ & khả năng tập trung của mình hơi có vấn đề, nói cái gì 1 lúc sau là quên béng đi mất, khéo mai phải sắm quyển sổ bỏ túi để ghi todo-list mất. Lúc tối đưa Hà mã đi mua cái thiếp tặng em Ỉn, nhân thể mình cũng mua 1 cái để mai tặng bạn Nhợn mái nhân dịp sinh nhật bạn ý. Ấy thế mà lúc thanh toán thế đ’o nào nó lại nhét vào túi thiếu mất của mình đúng cái thiếp đấy (!?), cáu! >”< Giờ về nghĩ mãi vẫn không ra là do đứa bán hàng quên không nhét hay là mình có đánh rơi lúc vào tiệm bánh nữa :| #I%*^#%(#^%

Đi ngủ sớm cho đầu óc ổn định lại vậy, cứ ngủ muộn nhiều nếp nhăn trên não lại mờ hết đi thì bỏ mẹ :-<

Chuyện thầy mình

Thầy mình đi biểu tình :D

Hôm nay rảnh, cả ngày loe ngoe đọc tin lá cải, đến mục điểm báo ngày của PCWorld VN[1] thấy bài tóm lược tọa đàm về việc thêm F, J, W, Z vào bảng chữ cái[2] có đoạn:

Đại diện cho nhóm phản đối, ThS Đào Tiến Thi, Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam cho rằng 4 chữ cái này tuy có trong văn bản tiếng Việt nhưng không có nghĩa là phải có trong bảng chữ cái tiếng Việt. Điều này tương tự như các ký hiệu alpha, beta… Hệ thống chữ cái tiếng Việt đã ổn định, chặt chẽ. CNTT phải dựa theo đó để tạo phần mềm hỗ trợ việc xử lý tiếng Việt chứ không thể thấy khó thì yêu cầu biến đổi bảng chữ cái. “Tiếng Việt là cái chân. CNTT là cái giày. Cái giày phải phù hợp với cái chân chứ không thể gọt chân để vừa giày. Không thể chiều theo CNTT’’, ông Thi nhấn mạnh.

Sực nhớ ra thầy Thi, thầy mình nay làm ban biên tập NXB Giáo dục, đã lâu lắm rồi chả còn nhớ gì đến thầy nữa :D Trong quãng đời học THPT của mình, nếu nói đến ấn tượng để nhớ lâu thì mình có thể kể ra 4 cái tên: Lê Anh Tuấn, Vũ Mạnh Hà, Đào Tiến Thi & Trương Trọng Khánh[3].

Thầy Tuấn thì quá nổi tiếng về chế độ sư phạm kiểu quân sự nhưng cực kì hiệu quả, mà mình phải khẳng định là nhân tố quyết định cho điểm 9 đại học môn Toán của mình :D Nhớ hồi ôn thi vào lớp 10, tận mắt chứng kiến thầy trị 2 thằng ngồi trước mặt mình mà hãi, ngồi trong giờ nói chuyện xì xào được ăn nguyên 1 cái giẻ lau vào mặt, khuyến mại thêm mỗi chú 2 cái bạt tai, từ đấy sợ khiếp vía luôn. Sau lên lớp 12 thầy dạy Toán, yêu cầu trước nhất là làm đủ tất cả mọi bài tập trong SGK và sách bài tập toán, cộng thêm mỗi ngày bắt làm 1 đề trong 150 bộ đề cũ từ ngày xửa ngày xưa rồi nộp, Chủ Nhật nghỉ thì thứ 2 nộp 2 đề, cứ thế đến hết rồi tua ngược lại từ đề xuống. Phải nói là nghe qua thì thấy nhàm chán và kinh khủng, nhưng bù lại luyện skill rất tốt, đã làm đến đâu là chắc đến đấy, đi thi xác định sẵn câu lấy 10 điểm có thể làm được hoặc không, nhưng 8-9 điểm là chắc chắn ăn đủ.

Hai thầy Hà và Khánh thì mình quá quen thuộc với mấy kiểu trừng phạt quái chiêu như đứng góc lớp giơ tay ngang vai trong vài tiết, ôm chậu cây cảnh hay đứng ngoài cửa lớp không được nghỉ kể cả giờ ra chơi :)) Phải nói là các thầy quái, mình cũng chả phải dạng lành lặn, nhưng được cái có nhiều điểm khá hợp. Như thầy Hà với mình có chung thú vui là vọc máy tính & các phần mềm, nhưng tuyệt nhiên thầy không bao giờ chia sẻ cho trò vì sợ nó học mót mất nghề mà lại không chịu học lập trình, hồi đấy suốt ngày mượn PCWorld của thầy đọc ké xong toàn bị xua “không chịu học đi đọc mấy cái này làm gì cho hư người”, mà thầy keo lắm cho mượn chỉ đúng 1 ngày hoặc nửa ngày là phải trả ngay =)) Nhớ có lần thầy đi Hà Nội về, khoe “tao mới copy được bộ Windows XP đẹp lắm”, thế là thằng trò hỏi xin ngay, hồi đấy mình là leading của đội tuyển Tin về ba cái trò vọc phá máy tính nên thấy cái gì cũng phải xí xớn thử ngay, rồi truyền lại cho mấy thằng khác :)) Thầy quẳng cho cái ổ cứng (ngày ấy ổ ghi CD với đĩa CD còn là điều xa xỉ lắm, toàn tháo ổ cứng đi copy phần mềm của nhau thôi, cũng có lẽ nhờ thế mà giờ tay nghề máy móc của thằng nào cũng cao vời vợi cả), xong còn dặn với theo “Ngoài bộ cài Win ra thì còn lại là virus đấy, đừng có sờ vào, mày copy xong xóa hết đi cho thầy rồi copy bộ Kim Dung của thằng Giang vào đấy”. Thằng trò về tò mò ngồi scan chả thấy con virus mẹ nào, copy vào máy lưu đỡ, về sau mới khám phá ra cái mớ “virus” đấy là 1 CD tổng hợp crack tools nào là ExeScope, W32DASM, SoftIce, Hiew,… với mấy cái web tools mà có cái PHP Editor mãi về sau mình mới biết PHP là gì, lúc đầu còn tưởng là bác Phạm Hồng Phước[4] viết cái crack tool cơ =)) Tác phẩm đầu tay là crack được trò Tam Quốc[5] bằng W32DASM với Hiew để chơi ko cần tạo đĩa ảo (vì hồi đấy CD rất hiếm & đắt nên mượn đĩa về phải dùng phần mềm tạo CD ảo để clone image, nhớ phần mềm mình hay dùng là Paragon CD-ROM Emulator), xong còn tiện tay decode được ra 1 lố cheat codes của trò này, làm sướng âm ỉ mấy tháng :))

Còn thầy Khánh thì ban đầu ghét mình lắm, hồi cuối năm lớp 10 đầu năm lớp 11 còn học đội tuyển Tin, ngoài đội tuyển ra các môn khác chả biết cái chi chi chành chành gì, đi học ù ù cạc cạc như vịt nghe sấm, xong lại còn hay ngủ gật vì ôm máy tính khuya (mà chủ yếu là do chơi CS chứ học hành mấy tí). Có hôm lên lớp 8 thằng đội tuyển ngồi gật gà gật gù, thầy lại nói mát “Hôm nay mưa, mát giời quá nhỉ!”, mà nhớ nhất cái giọng cười đểu của thầy thì xỏ lá khó tả luôn =)) Dạo ý học hành 3 môn thi ĐH bi bét, Hóa thì sẵn mất gốc từ cấp 2, Lý thì mờ tịt, nốt đến Toán cũng lơ ngơ, chuyên bị đuổi ra ngoài vì tội không làm bài tập về nhà. Nhớ có lần bị phạt chép lại bài tập 30 lần, mình về đắp chăn ngủ, thằng bạn vàng ở cùng ngao ngán lôi vở ra chép cho được 10 lần xong đi ngủ, mình dậy tua thêm được 12 lần nữa, đánh số kiểu nhảy cóc lên thành 30 lần, may được cái chữ xấu nên tung hỏa mù dễ, thầy cũng không chú ý nên bỏ qua =)) Xong có lần thầy đuổi ra nhất quyết không cho vào, bắt phải gọi phụ huynh đến nói chuyện, mình ở xa nhà nên phải gọi bác đến. Bác mình đang giờ làm chạy đến, mặc nguyên bộ cảnh phục, làm thầy sợ tái mào, còn học sinh xôn xao vì thầy Khánh được công an đến tận lớp tìm hỏi thăm =)) Nhưng cũng từ sau vụ đấy mình bắt đầu chú ý học hành nghiêm chỉnh trở lại, cũng phải nói là 1 cái may trong quãng đời nông nổi của mình :D  Đến cuối năm lớp 11 thì thầy trò đã thân hơn, suốt ngày vật vã với nhau ở ngoài hàng net để kiếm tìm tài liệu toán quốc tế, từ đề thi đến tài liệu của các trường Đại học, mà cơ khổ cái thời đấy Internet thì sida, phải dùng dial-up, rồi down về phải copy vào đĩa mềm chứ nào có được ngon lành như bây giờ, copy hỏng lại phải chạy đi mua đĩa khác, nói chung là rất cực khổ, nhưng mà vui. Về sau lên lớp 12 thì thầy không dạy lớp mình nữa, lại có gia đình nên cũng ít nói chuyện. Giờ thì nghe đâu thầy đã chuyển về THPT Chuyên – ĐH KHTN[?], âu cũng là 1 cái tốt cho những người đam mê như thầy :D

Còn về thầy Thi, nguyên nhân chính để hôm nay mình rảnh rỗi ngồi kể chuyện các thầy mình ngày xưa, thì phải nói là cũng không có nhiều kỉ niệm lắm, nhưng điều đáng nhớ nhất là thầy là người đầu tiên cho mình 1 điểm 10 Văn kiểm tra 1 tiết, điểm 10 Văn duy nhất trong cuộc đời đi học của mình :)) Nhớ hồi ôn thi vào lớp 10, mình thi 2 khối chuyên nhưng theo lịch chỉ học ôn được 1 nên chọn học ôn thi chuyên Tin, còn chuyên Anh thì chủ yếu là chạy qua hỏi mượn bài của bạn Ngọc béo[6]. Một hôm thấy bạn giật áo khoe “Có ông thầy trông như Chí Phèo” rồi chỉ chỉ đúng lúc thầy đi qua, mãi về sau khi vào đầu năm lớp 10 nhận chủ nhiệm lớp lại chính là thầy, mới biết thầy tên là Thi, Đào Tiến Thi. Quả thực lúc đầu nhìn thầy hơi thấp, mặt lại rỗ nên trông có dáng vẻ rất giống diễn viên đóng Chí Phèo trong phim “Làng Vũ Đại ngày ấy”[7] thật. Ấn tượng ban đầu là thầy dạy Văn thường hay kể những chuyện không có trong sách nhiều hơn, mặc dù lúc đấy với mình cũng không có nhiều hứng thú lắm, nhưng phải nói là nhiều điều thầy nói rất thẳng & rất thật. Hồi đấy mình viết cũng rất thẳng & rất thật, văn phong rất crazy nhưng có phần còn hơi non nớt, nên điểm văn năm lớp 10 của mình khá lẹt đẹt: Kì 1: 6.6, Kì: 2 6.6 –> Tổng kết cả năm: 6.6, đủ để không mất đi cái xếp hạng “Học lực giỏi” =)) Đến kì 1 năm lớp 11, hôm trả bài kiểm tra 1 tiết tự nhiên thầy bảo có 1 bài thầy muốn đọc cho cả lớp nghe, bài này thầy cho điểm 10, đoạn đầu nghe mình cũng chả nhận ra là văn mình nữa, mãi đến quá nửa mới nhận ra được là bài của mình =)) Nói thật là mình cũng chả hiểu sao bài mình lại được 10, chỉ biết là thầy khen mình nắm được cái tinh tế trong tác phẩm, nghĩ cũng vãi. Đến giờ cũng chả nhớ rõ đề nữa, chỉ nhớ là 1 bài nghị luận về “Chữ người tử tù”, còn cái bài kiểm tra được điểm 10 của mình thay vì đóng khung treo lên như 1 niềm tự hào thì đã bị bọn con gái ngồi bàn trên xé làm tư ngay sau khi trả bài vì lý do GATO, nghĩ cũng bực, nhưng chả lẽ lại oánh con gái :|

Kể ra ngày xưa mình không có hứng thú với học văn nhưng cũng không phải tệ lắm, hồi cấp 2 còn được nhận xét là tay viết có chất nhưng hơi thô[8], khốn mỗi cái kiểm tra thi thố thì điểm chác rất sida lởm khởm. Đang từ điểm bi bét năm trước đến vọt lên năm sau làm mình tự nhiên nổi hứng thú với học văn lên, yêu môn yêu thầy quả là chuyện lạ =)) Đột nhiên đến gần cuối kì thầy đột ngột thông báo là sẽ chuyển về Hà Nội, lúc đầu tưởng là thầy chuyển về Chuyên KHXH&NV hay Ams nhưng sau thầy bảo là chuyển về làm ở NXB Giáo dục, một phần vì đấy là công việc thầy mong muốn được làm, 1 phần vì lý do về ở gần để tiện chăm sóc gia đình hơn, đứa nào sau này có điều kiện thì liên lạc với thầy. Thế là cái việc học văn trong đời học sinh đầy hứng thú của mình nó chấm dứt từ đấy, nửa cuối năm lớp 11 việc học văn là 1 điều cực kì khó chịu mà đến giờ mình vẫn không muốn nhắc đến vì nó được coi như 1 sự xúc phạm thầy cô, còn năm lớp 12 học văn với thầy Khoái thì ngoài việc lên lớp nghe thầy kể chuyện tào lao trên trời dưới biển, xong lại cho đề kiểm tra về nhà làm để các học trò thoải mái tận hưởng cái lạc thú chép sách văn mẫu & dành thời gian cho 3 môn thi Đại học, nói chung là không có gì đặc sắc.

Nhớ đến thầy Thi sau khi thầy chuyển đi có lẽ chỉ có mỗi 2 anh em thằng Hiếu – Thảo và mình, thêm 1-2 đứa nữa ở lớp. Đến khi ra trường được đôi năm rồi hỏi nhau về chuyện thầy cô vẫn có nhắc đến thầy, còn từ sau dạo đó đến giờ thì cũng quên bặt, cho đến hôm nay tự nhiên đọc thấy tên thầy mới sực nhớ ra. Ngồi search một tí xem thầy mình nay có mạnh giỏi không, làm ăn phát đạt đến cỡ nào rồi thì cũng có một chút thông tin là thầy vẫn đang tại vị biên tập viên ở NXB Giáo Dục, sức khỏe vẫn tốt và chú tâm nghiên cứu về ngôn ngữ học. Có vài thứ thầy viết khá hay ho bao gồm 2 bài tiểu luận nghiên cứu về vấn đề viết “i” và “y” trong tiếng Việt[9], một bài ý kiến về Hội thảo Ngôn ngữ học Toàn quốc 2010[10], một bài tranh luận về việc phiên âm tên riêng tiếng nước ngoài[11] khá hay và một series blog về sự kiện biểu tình chống Trung Quốc hồi tháng 7 vừa rồi đăng trên blog Nguyễn Xuân Diện[12]. Cũng mừng cho thầy vì thầy vẫn giữ được nhiệt huyết và sống với niềm đam mê của mình :D

(Nhờ đọc mấy cái article của các bác nghiên cứu khoa học mình mới thấy cái tiết mục Footnote rất hay ho mà bấy lâu nay bỏ qua, quyết định viết bài này theo style footnote xem sao :)) Nhưng phải nói là compose hơi cực, mất thời gian)


[1] Điểm báo ngày 9/9/2011 – PCWorld Việt Nam
[2] Tiếp tục tranh cãi về 4 ký tự F, J, W, Z – ICT News – Báo Bưu điện Việt Nam
[3] Thầy Tuấn là giáo viên dạy Toán, dạy lớp mình năm lớp 12, hiện đang là Hiệu trưởng trường THPT cũ của mình.
    Thầy Hà là giáo viên dạy Tin học, chủ nhiệm lớp mình năm lớp 10, hiện vẫn đang dạy ở trường.
    Thầy Thi là giáo viên dạy Văn, chủ nhiệm lớp mình 1 tháng đầu năm lớp 10, cho đến khi thầy Hà về trường, hiện đang công tác tại NXB Giáo Dục.
    Thầy Khánh là giáo viên dạy toán mình năm lớp 10 và 11, hiện đang dạy ở THPT Chuyên – ĐH KHTN[?].
[4] Thời kì cuối những năm 199x, đầu những năm 200x, có 2 chuyên gia về sưu tầm và phổ biến các phần mềm trong giới tin học Việt Nam là Phạm Hồng Phước và Lê Hoàn. Các phần mềm được chia sẻ trên web của 2 bác dưới dạng archive bằng web tĩnh, đồng thời cũng được đóng gói thành các CD phần mềm để bán ở các cửa hàng máy tính lúc bấy giờ, chứa khá nhiều phần mềm được dân mê vọc phần mềm máy tính ở Việt Nam ưa chuộng và chuyền tay nhau. Đặc biệt bác Lê Hoàn có thể coi là người đầu tiên mang được bộ cài đặt Windows XP về Việt Nam bằng cách… download qua đường truyền dial-up. Về sau đến năm 2003, VASC đầu tư mở tạp chí e-Chip với logo con gà và khẩu hiệu “Tin học như cơm bình dân”, được coi là tạp chí CNTT phổ thông đầu tiên cho giới… gà tin học (ngày đó PCWorld VN chủ yếu là dịch bài từ tạp chí PCWorld Mỹ & ở 1 cấp độ tương đối cao so với trình độ tin học bình dân), có mời Lê Hoàn về làm Tổng Biên tập và Phạm Hồng Phước làm Phó Tổng biên tập. Nay thì không rõ 2 bác đã đi về đâu rồi[?] Nguyên dạng giao diện các CD phần mềm của 2 bác vẫn có thể xem tại http://www.phphuoc.com/ đối với bác Phạm Hồng Phước và http://www.echip.com.vn/echiproot/weblh/ đối với bác Lê Hoàn. 
[5] Tam Quốc phiên bản 2 trên PC nguyên là Dragon Throne: Battle of Red Cliffs. 
[6] Bạn Ngọc béo tên đầy đủ là Hà Minh Ngọc, học cùng mình hồi cấp 2, lên cấp 3 học chuyên Anh, hiện đã có chồng & 1 cu Tí.
[7] Là bộ phim điện ảnh nổi tiếng của Việt Nam sản xuất năm 1982, được chuyển thể từ các tác phẩm “Sống mòn”, “Lão Hạc” và “Chí Phèo” của nhà văn Nam Cao. Trong phim diễn viên Bùi Cường thủ vai Chí Phèo, ngoài đời bác này rất đẹp trai, phong độ :))
[8] Hồi cấp 2 mình được cô Chi béo dạy văn nhận xét là rất có tố chất, giọng văn sắc sảo nhưng hơi thô do lười học văn & chưa được gọt giũa. Cô còn nhận mình làm con nuôi, dù chả được miếng gì nhưng cái tiếng đã đỡ cho mình 1 phen suýt chết vì bị đì môn Hóa năm lớp 9 :))
[9] Vấn đề phân biệt viết i (ngắn) và y (dài) – Báo cáo tại Hội thảo Ngôn ngữ học toàn quốc năm 2010 tại ĐHKHXH&NV
    Bàn tiếp về chuyện i ngắn y dài – Đăng trên Tạp chí Ngôn ngữ và Đời sống số tháng 12/2010
[10] Mấy suy nghĩ từ hội thảo ngôn ngữ học toàn quốc 2010 – Bài chia sẻ trên blog Vietnam Corpus Linguistics (VCL)
[11] Phiên âm tên riêng nước ngoài không đơn giản thế – Bài trao đổi về bài viết “Tản mạn về phiên âm tên riêng nước ngoài” của  TS. Thanh Hà trên blog Vietnam Corpus Linguistics (VCL)
     Viết tên riêng nước ngoài thế nào? – Bài của GS.TS. Nguyễn Đức Dân trên blog Vietnam Corpus Linguistics (VCL)
[12] Series “Nhật ký biểu tình” của thầy Thi trên blog của TS. Nguyễn Xuân Diện, PGĐ Thư viện Hán Nôm, Viện KHXH Việt Nam: 1. Đi giữa đồng bào, 2. Sống trong đồng chí, 3. Làm việc với an ninh, 4. Trở lại đời thường.
[?] Không rõ chính xác hay không

Cảm xúc tháng tư

Hoa loa kèn (Ảnh sưu tầm)

Thế là tháng tư đã về, đánh dấu việc mình ở nhà chơi rông được 2 tháng, nhìn đi ngó lại thì ở nhà cũng chẳng làm được việc gì ra hồn, dưng ngồi bấm ngón tay kể việc thì cũng ra ối thứ linh tinh, cũng không đến nỗi ăn không ngồi rỗi cho lắm. Nghĩ lại tầm này năm ngoái, đang rất chi là xoắn quẩy, hết tháng 3 rồi mà chưa ngửi thấy mùi của mùa rỗi ở đâu, tít mít đến giữa tháng 5 mới được thư thả đôi tuần. Năm nay thấy bảo tình hình còn kinh tởm bằng 2 năm ngoái, ngồi xoa bụng cười khì “May mà ta quit sớm” :)) Nhưng nhiều lúc cũng phải thừa nhận là nhớ nghề đi, dù gì cũng làm đến 3 năm rồi, bỏ thì bảo sao ko nhớ được :)

Năm nay được cái rét dài, rét hại nên đến cuối tháng ba rồi trời vẫn còn lạnh, sang tháng tư mới bắt đầu hửng lên ấm một tẹo cho dân tình được nhờ. Hưởng ứng theo cái rét ý, cổ họng của mình cũng làm trận đình công, viêm cho hơn tuần trời. Điên nhất là viêm họng mà mình lại ko bị sốt, uống đủ kiểu thuốc mà không đỡ, cứ mỗi sáng tỉnh dậy thì không khác chi vừa nuốt chửng một mớ quả ké vào họng, khó chịu vô cùng (mô tả thế chứ tớ cũng chưa biết cái cảm giác thật của việc nuốt quả ké đâu, bạn nào có gan thì cứ chiêm nghiệm xem thế nào rồi bảo lại tớ nhé). Rốt cục di chứng nó để lại cho tớ là việc đang ho sù sụ như một con cóc mỗi tối và sẽ tiếp tục ho trong khoảng gần 1 tháng nữa, ho quặn ruột gan mà không có thuốc gì trị nổi :-< Đấy là kinh nghiệm rút ra từ vài lần viêm họng bất thường.

Ngồi nhẩm tính lại thì thấy giờ tháng tư là tháng có nhiều ngày nghỉ thứ hai trong năm, chỉ đứng sau tháng tết, với 2 ngày nghỉ chính thức là ngày Giỗ tổ và ngày Độc lập. Ơn Đảng, ơn Nhà nước, chúng ta có được ngày Giỗ tổ để dân tình nghỉ xả hơi và đi tham quan du lịch, là cái cớ để anh chị em lao động mọi tầng lớp kêu gọi “Chúng em phải được quyền nghỉ!”, chứ kì thực mình thấy nó là 1 trong những ngày nghỉ nhạt nhẽo và vô duyên nhất từ trước đến giờ. Giỗ tổ mọc ra, báo chí lá cải được thêm chút tin lấp đầy mặt, những người tin vào “tín ngưỡng linh thiêng” thì có cuộc hành hương, người dân Đất tổ thì có thêm thu nhập và Đảng cùng Nhà nước có chỗ để tiêu tiền chính đáng. Giỗ tổ cơ mà, đứa nào dám chê bai, quay đít lại tổ tiên à? Láo! Đứa nào dám lên án việc khôi phục truyền thống linh thiêng của dân tộc? Láo! Đứa nào bảo là lãng phí vô bổ nào? Láo tuốt! Đấy, có lý thế thì bố đứa nào dám cãi, chả bằng chống lại Đảng và Nhà nước à? :)) Dưng mà trong lòng dân thì hỏi được mấy người quan tâm đến chuyện Giỗ tổ? Mấy ai có được cái ấn tượng sâu sắc về Giỗ tổ một cách thực sự thành kính? Ngay như bản thân mình đây, nói trắng ra thì đến ngày Giỗ tổ thì biết “A, mình được nghỉ Giỗ tổ! Xõa nào!”, rồi qua báo đài lá cải thì biết “Người ta làm Giỗ tổ to lắm, đông lắm, chen chúc nhau bẹp ruột, có cả mấy cụ to ở Trung Ương về vái lạy xì xụp kìa” hay “Năm nay Giỗ tổ có kỉ lục bánh chưng to, bánh chưng mốc VN đấy”,… abczxy lằng nhằng những thứ vớ vẩn như thế thì thử hỏi tổ tiên với linh thiêng cái quái gì. Chi bằng thắp 1 nén nhang lên bàn thờ tổ tiên ở nhà mình với tất cả lòng thành kính, ấy mới là tưởng nhớ đến tổ tiên thực sự. Tổ tiên ngay gần đấy, cứ thành kính trước đi đã rồi lúc ấy mới bàn đến chuyện Giỗ tổ từ ngàn đời :)

Tháng tư là mùa loa kèn về, ngày trước hồi còn đi học mình chả bao giờ chú ý đến hoa loa kèn hay bao giờ đến mùa loa kèn cả, dưng từ ngày bắt đầu đi làm thì lại thấy thích loa kèn. Sáng sớm đi làm trên phố, nhìn những xe thồ chở đầy loa kèn đi bán thật thích mắt. Những búp loa kèn căng mọng xanh mơn mởn, trên đầu còn đọng chút sương sớm, rung rinh rung rinh theo từng vòng pê-đan cùng với mùi hương mát lành thoang thoảng, cảm giác nhìn thấy loa kèn cũng như nhìn thấy 1 cô gái đẹp đi qua vậy, vẻ đẹp mộc mạc và thật thuần khiết :x Những lúc ấy nghĩ giá kể mình có thể làm người bán loa kèn, đạp xe đưa hoa đi rong ruổi trên phố thì thật là thi vị biết bao 8-> Năm nay mình thất nghiệp ở nhà, có lẽ cũng sẽ tính đến chuyện đi buôn loa kèn để tăng gia cải thiện đời sống phát, có ai có ý định góp vốn buôn loa kèn ko nhỉ? Hoặc đặt hàng sớm để lên ngân sách luôn nào? =))

Đấy, ngồi viết một tí mà ra mấy chuyện, chả chuyện nào liên quan đến chuyện nào, tháng tư về cảm xúc cũng như tư duy nó biến động bất thường như thế đấy. Đơn giản vì tháng tư về không chỉ có hoa loa kèn mà còn bắt đầu mùa… hoa mướp nở, làm mình vẫn nhớ đến câu “Cô rồ hoa mướp” của đại ca Mạnh mỗi khi nghe than thở ở văn phòng vào tầm này mỗi năm :))

Chào tháng tư! Chào… hoa mướp!

[Gossip] Chuyện bạn Hà mã ^.^

Heo n' Hà mã

Sau mấy ngày không khí lạnh tràn về mưa rả rích thì hôm nay trời cũng đã quang mây và có nắng đẹp, đến tối thì có thể nhìn thấy “siêu mặt trăng” với kích thước lớn hơn và sáng hơn bình thường. Năm 1992 hiện tượng này đã có 1 lần nên chắc tớ cũng đã vô tình có cơ hội được chiêm ngưỡng rồi mà chả biết, cái thời còn chưa đi học bé như cây bút chì con, đến radio và TV còn hẻo và chưa nghe đến từ internet thì chuyện đọc báo lá cải để biết những tin như này là quá ư xa xỉ rồi.  Với bạn Hà mã nhà tớ thì đây là lần đầu tiên từ khi sinh ra nên rất háo hức, đã ngóng từ đầu tuần xem cuối tuần có nhìn thấy trăng không :)) Bạn Hà mã muốn được ôm bạn Heo ngắm trăng, nhưng bạn Heo lại về chơi từ chiều mất rồi nên tối bạn Hà mã phải ngắm trắng 1 mình, sau 1 hồi kêu khóc & dỗ dành thì bạn Hà mã đã lăn ra ngủ tít, còn bạn Heo ngồi viết chuyện gossip nói xấu bạn Hà mã tí, âu cũng là nhân chuyện liên quan đến Moon mà ;))

Về cái tên gọi thì nhiều bạn thắc mắc sao tự nhiên lại nhắc đến Hà mã, Heo với Moon khỉ khỉ rối loạn gì ở đây thì tớ cũng explain luôn. Nguyên gốc bạn Fiancée nhà tớ (mà các bạn già cụa tớ vẫn gọi là em phăng-xé, làm mình lại liên tưởng đến món gà xé phay, ực =P~) có cái biệt danh mỹ miều là Moon (hay viết kiểu xì tin là M00n) vì có mặt tròn như cái đĩa, đôi khi có mụn tớ vẫn gọi là bánh đa rắc vừng ý =)) Khi bắt đầu cặp kè với tớ thì bạn Moon cho tớ 1 con hà mã bông màu trắng rất chi là xinh xắn, mũi to bụng phệ, hôm nào tớ cũng ôm đi ngủ, chỉ thiếu điều là cho vào túi mang theo đi công tác xa thôi :x Thế là tớ gọi bạn là Hà mã nhỏ, còn bạn gọi tớ là Hà mã bự. Sau 1 dạo bạn chê tớ là béo, bụng phệ, lại hay bắt nạt nên bạn chuyển sang gọi tớ là Heo. Của đáng tội, dạo ý mới đi Lào về nên bụng tớ cũng phệ thật :”>, mà làm sao không phệ được khi nền ẩm thực của người Lào gắn liền với cơm nếp và thịt mỡ nướng cơ chứ (Nhắc đến thịt nướng Lào là lại túa hết cả nước miếng ra rồi =P~).  Rứa là tớ thành Heo còn bạn thành Hà mã & cách xưng hô này nó fix đến bây giờ, sau này gọi là gì thì chưa biết :))

Bạn Hà mã năm nay đang bước sang tuổi 18, sắp được thừa nhận quyền công dân (mặc dù đợt bầu cử này vẫn chỉ đứng ngó chứ chưa được làm cử tri) nhưng bé như cái kẹo, tính giống trẻ con, thích đồ màu mè sặc sỡ và hám ngọt ;))

Chính vì bạn Hà mã bé nên bạn Heo toàn gọi là trẻ con, cũng ấm ức lắm nhưng không biết làm thế nào, chỉ thi thoảng phản kháng yếu ớt là “Trẻ con mà sao còn êu?” Tất nhiên là bạn Heo bảo rằng “Vì Hà mã trẻ con nên dễ bị lừa, thế thì mới êu”. Mà quả đúng là dễ lừa thật, nguyên chỉ cái chuyện Hà mã hám ngọt thôi bạn Heo xì kẹo ra là có thể lừa được ngay, gì chứ lừa trẻ con thì bạn Heo lành nghề lắm, nhà có nhiều cháu mà ;)) Mỗi lúc bị lừa bạn chỉ biết kêu lên “Heo đểu!” rồi dùng cái emoticon nhăn mặt lè lưỡi khó coi >:P, rất chi là dễ thương :)) Nhưng bạn Hà mã cũng bướng bỉnh cứng đầu lắm, vì bé nên bạn có cái đặc quyền là được chiều & ăn vạ, nhiều lúc giở thói ra củ hành tớ mệt phết. Thế nên là thi thoảng tớ phải dùng cách trấn áp về tinh thần như “Có muốn bị cắn ko?” hay là “Có thích bị côn đồ đánh đập tàn bạo không thì bảo?” hoặc mạnh hơn nữa là sử dụng vũ lực như bóp mũi, véo má, ghì đầu, dọa ném xuống hồ, cũng đủ mọi thể loại cả >:)

Đang tuổi ăn tuổi nhớn (nhớn về tinh thần thôi, chứ bạn Hà mã thừa nhận là từ hồi lên cấp 3 đến giờ chỉ có tăng tiến về chiều rộng chứ ko tăng tiến về chiều dài nữa ;)) ) nên bạn Hà mã cũng mắc phải bệnh của tuổi đang nhớn, tính hơi “hâm hâm”, thay đổi theo thời tiết, suy nghĩ linh tinh rất khó đoán, nôm na đơn giản là nếu xấu trời thì bạn cũng đâm ra trầm cảm chẳng hạn. Nên bạn heo lại phải dùng phác đồ Ohm và tiếng kêu ong mật để điều trị tâm lý cho bạn Hà mã trong những dịp này :)) Ngày xưa lúc như thế mình chả biết nói chuyện với ai, nhà toàn người lớn, nói ra lại bị chửi là ăn lắm rửng mỡ không lo học =))

Bạn Hà mã thích ôm bạn Heo ngắm trăng, ngắm hoàng hôn với ngắm pháo hoa, nhưng mà từ hồi cặp kè đến giờ toàn đi chơi ban ngày hoặc hôm nào chơi tối thì trời lại không có trăng (mùa đông đào chó đâu ra trăng), không lẽ lại ôm nhau ngắm cái bóng đèn cao áp, mất hết cả rồ-măng đi =)) May được chiều nay nắng đẹp nên bạn Heo cũng ngồi ôm bạn Hà mã ngắm hoàng hôn, để nghe bạn Hà mã thổ lộ rằng bóng nhìn mặt trời giống cái lòng đỏ trứng gà thì thèm món trứng ốp-lết ;)) Lúc tối tớ phải dỗ là tớ bay lên làm trăng cho bạn Hà mã ngắm, làm bạn cười rất chi là khoái trá, gọi tớ là Trăng lợn =.=, nhưng kể ra thì Trăng lợn phiên thành Moon heo nghe có vẻ vần hơn =))

Hôm trước bạn Hà mã sưu tầm được 1 truyện cười là

Chồng: “Khi anh nổi điên lên với em, em không bao giờ cãi lại. Làm cách nào mà em kiềm chế sự tức giận của mình vậy?
Vợ: “Em đi cọ bồn cầu”
Chồng: “Thế làm sao mà hiệu quả được nhỉ?”
Vợ: “Em sử dụng bàn chải đánh răng của anh”

và rất lấy làm tâm đắc với điều này, bảo là sẽ sau này áp dụng với tớ khi tớ cáu giận. Tớ bảo ngay là tớ sẽ hun bạn Hà mã sau mỗi lần đánh răng để đảm bảo bạn Hà mã không làm vậy với tớ, và để đảm bảo là tớ không làm như vậy thì bạn Hà mã cũng nên hun tớ sau mỗi lần đánh răng, rất chi là thâm độc >:) Thế là sau này về ở với tớ thì bạn Hà mã sẽ phải hun tớ ít nhất 2 lần mỗi ngày, cũng ấm ức lắm đấy nhưng tạm thời chưa có cách gì trả đũa :))

Quên không kể thêm, bạn Hà mã có một nỗi sợ hãi là thi thoảng tớ hay dọa sau này về phải làm Oshin cho tớ, quét nhà – nấu cơm – rửa bát – giặt quần áo…. tất tần tật các thể loại :)) Những lúc như thế thì bạn không đòi nhận làm người nhớn và tranh quyền bình đẳng với tớ nữa mà tự động làm trẻ con thôi ;))

Ấy, đấy là tranh thủ bạn Hà mã đang ngủ tít thò lò thì kể xấu tí thế thôi, chứ bạn Hà mã nhà tớ đáng yêu lắm nhé :x Những cái đáng yêu này tớ không kể nữa đâu, nửa đêm rồi buồn ngụ lắm, tớ đi ngụ đây :)) Các bạn già cụa tớ cứ chờ đấy, rồi sẽ được gặp bạn Hà mã, đảm bảo là sóng sau hơn sóng trước, không còn lâu nữa đâu, hề hề. Tớ đang chờ xem tuần tới bạn Hà mã làm hồ sơ thi ĐH thế nào đây, chậc chậc.

Cảm xúc ngày Giải phóng

Đất nước đã hoàn toàn giải phóng được 35 năm, với một số người thì chưa phải là lâu, nhưng với một số người thì nó đã là nửa cuộc đời người, thậm chí còn hơn thế. Với những đứa sinh ra sau ngày giải phóng như mình thì nó còn nhiều hơn số ngày mình đã sinh ra và sống.

Phải nói thực là với mình, ngày 30/4 từ lâu đã ăn sâu vào tiềm thức, nhưng dưới một khía cạnh khác, đó là ngày quốc lễ, được nghỉ dài, vì liền kế là ngày Quốc tế Lao động 1/5. Hồi bé, cứ nhắc đến 30/4 là buột mồm nói ra ngay “ngày độc lập”, phải nói là hồi đó mình rất thuộc các thể loại ngày, thậm chí cả ngày sinh của các vĩ nhân, cơ mà giờ lâu chả chú ý xem lịch nên quên gần hết rồi :)) Cái ngày này nó mặc nhiên được đánh dấu là “ngày nghỉ” nhưng mình cũng chả bao giờ quan tâm đến ý nghĩa của nó, chỉ cần biết là ngày nghỉ mà thôi. Đến khi học lịch sử, cũng có nhắc đến ngày này, nhưng tất thảy đều bình thường như chưa bao giờ bình thường hơn, có thể nói việc dạy lịch sử chưa hiệu quả ở VN mình làm cho học sinh chán ghét môn học & mai một kiến thức về lịch sử một cách ghê gớm. Từ khi đi làm thì còn nhớ thêm chút nữa là khi cập nhật tỉ giá ngoại tệ liên ngân hàng cuối hàng tháng thì cuối tháng tư bao giờ cũng là ngày 29 thay vì ngày 30 :-j

Nằm nhà cả ngày xem TV, lướt hết kênh này đến kênh nọ, nội dung chủ yếu hôm nay là phim tài liệu lịch sử, ôn lại những ngày tháng hào hùng ấy, bổng dưng có một cảm giác rất lạ, dường như có cảm giác dòng máu đang chảy trong huyết quản nói lên rằng “Thật tự hào vì ta là người Việt Nam”, xen lẫn cái cảm giác xấu hổ vì dường như từ trước đến giờ mình luôn xem nhẹ những ngày tháng đầy ý nghĩa của dân tộc, dường như mình đang góp một phần vào việc đánh mất đi cái linh thiêng hào hùng của tinh thần dân tộc. Có lẽ chăng là do mình sinh ra sau ngày giải phóng, chưa từng được biết cái cảm giác của đất nước ngày toàn thắng mà chỉ nghe lại qua sách vở, phim ảnh, qua lời kể của người lớn? Nhưng đúng thực là một cảm giác rất xấu hổ.

Hôm nay về nhà nghỉ, đã lâu lắm rồi mình mới về nhà nghỉ dịp 30/4, có lẽ phải đến 6-7 năm có lẻ, từ ngày mình vào đại học thì hầu như ngày 30/4 toàn tranh thủ về quê nội hoặc đi chơi với bạn bè, chả bao giờ về nhà. Phải nói mẹ vui thế nào khi thằng con quý hóa mấy tháng rồi mới thấy mặt. Về nhà ăn bữa cơm đơn giản, chỉ có rau luộc & cá kho, là những món truyền thống của nhà mình, mà sao thấy ngon miệng đến thế. Ăn xong lăn ra đánh một giấc ngon lành đến chiều tối mới dậy, nghỉ ở nhà thật là thích thú :)) Tối, bố gạ ra cơ quan hát karaoke cùng các bác, cơ mà chả khoái, sẵn tiện ở đó có net nên xách máy ra ngồi online chat chit tí chơi. Cơ mà phải nói là thằng khốn nào ở VNPT vào đây lắp một hệ thống mạng lằng nhằng rắc rối thế, dây điện thoại để đến được router phải qua 3 cái splitter, dây rợ thì lỏng lẻo chập chờn, tín hiệu đứt tịt, thế là mình rút toẹt hết ra, cắm thẳng vào đầu nguồn, lại chạy phe phé :))

Đấy, ngày nghỉ lễ độc lập của mình nó chỉ đơn giản có thế thôi, mai mình sẽ về thăm ông ngoại, kỉ niệm ngày quốc tế lao động nữa rồi ngày kia lại trở về HN để chuẩn bị cho tuần mới sắp đến.

Thứ 7, ngày 24 tháng 4 năm 2010

Sau mấy ngày bệt bạt, hôm nay lại ngồi kể chuyện linh tinh cho các bạn giải trí :))

22/4 – Job – Ngày cuối cùng

Đúng như tớ đã định liệu, site visit chả có cái chóa gì hay ho cả, hế hế. Hai thằng ôm theo cả tập hồ sơ hoàn công dày cộp, mang theo để rồi chỉ ngắm được mỗi cái trang đầu, xem đường dài bao nhiêu km & rộng bao nhiêu m. Tớ còn nhanh trí lướt được thêm 1 trang ở giữa, có chi tiết kỹ thuật của 2 mố cống nữa chứ =)) Được đích thân anh PGĐ Ban lái xe đưa đi, rất nhiệt tình chỉ trỏ giải thích, phát hiện ra anh ý là người gốc Bắc, lại còn cùng quê mình nữa chứ, thảo nào ngay từ đầu nghe giọng mình đã thấy nghi nghi lạ :)) Phải cái quả xe khựa ý nó ứ có điều hòa, thành ra phải kéo cửa xuống đế hứng tí gió, mà nắng thì chói chang, gió phả vào nó nóng như xông hơi, làm 2 anh em nhà tớ site visit về đi còn loạng choạng như say rượu, uống hết mấy chai nước mới định thần được :-j

Trưa về khách sạn, mất điện từ sáng vẫn chưa có, chắc là cúp điện toàn thành phố, nóng há cả mồm. Thế mà mình vẫn lăn ra đánh được 1 giấc, tài thật :))

Chiều, họp hành êm đẹp, mọi sự đều thông suốt. Mình là mình rất khoái anh PGĐ Ban, làm ăn rất nghiêm chỉnh rõ ràng, lúc kí confirm còn tự tay ngồi check từng số một, không ù xọe kiểu như một số bác, cứ đưa là vung tay lên kí, bất cần đọc. Bác này vốn từ dân làm kĩ thuật lên, có vẻ gì đấy rất giống bố mình nên mình khoái.

22/4 – Cái sự quên – Gặp hạn

Quả thực hôm đấy đầu óc mình có vẻ không bình thường, cứ lơ nga lơ ngơ thế nào ý. Sáng đi site visit về, ngồi 1 lúc tự nhiên thấy cái ví ở túi sau vướng quá, thế là rút ra nhét vào ba lô, mà thường thì chả bao giờ mình thấy vướng víu gì. Thế, xong rồi đến trưa khi về, tự nhiên nháo nhác ko nhớ ra mình để ví ở đâu, lục đục tìm thì thấy trong ba lô, thở phào, anh Mạnh phán 1 câu “Ví không bao giờ rời người, không là hay quên lắm”.

Đến chiều, họp hành xong xuôi kí tá giấy tờ đầy đủ, về khách sạn dọn đồ để té mới phát hiện ra là quên chưa lấy cái biên bản họp do chị thủ quỹ đi copy chưa mang lại. Thế là lại lọ mọ quay lại lấy.

Đúng là ví rời người là cái điềm chả lành thật, khi về Đà Nẵng thuê phòng, khách sạn yêu cầu chứng minh thư, lục hết hành lý lại chuyển sang túi file, tìm ví không thấy mới tá hỏa phát hiện ra cái ví đã không cánh mà bay tự đời nào. Cơ mà may sao, tự nhiên lúc đi khỏi khách sạn ở Quảng Nam mình lại tiện tay rút 1 cái card cầm theo, thế là có số để liên lạc, vừa gọi lại thì đầu dây bên kia đã hỏi “Phải anh Tú không? Anh quên ví ở đây ạ!”. Hóa ra là trong lúc dọn đồ tùm lum, mình móc ví ra để đầu giường rồi bị rơi xuống đất, có khách đến thuê phòng sau nhặt được mang trả cho khách sạn. Sau khi check thông tin & kiểm kê miệng các loại giấy tờ trong ví thì còn đủ cả, chỉ duy nhất tiền của mình từ 700k nay đã chỉ còn 500k :| Cơ mà giấy tờ còn là mừng rồi, coi như 200k kia là lại quả cho thằng nhặt được ví vậy, mặc dù vẫn hơi bực 1 tí, hừm. Khách sạn bảo sẽ chuyển ví ra sớm trong ngày hôm sau, tạm yên tâm, dù lòng vẫn như lửa đốt.

22/4 – Đà Nẵng – Ăn chơi thác loạn

Sau khi nhận phòng & liên lạc vụ mất ví, việc đầu tiên là kéo nhau đi tắm biển, mò về Đà Nẵng mà đ’o đi tắm biển thì còn gì là thú nữa. Em Phương Thúy đã vào đây từ hôm trước, rất hí hửng với vụ tắm táp này, chỉ chờ anh Viết Mạnh ra để đi tắm, hí hí. Ùa xuống nước cái là mình thấy mát mẻ sảng khoái, quên đi ngay cái chuyện đen đủi. Gió mùa sắp về nên biển động, sóng to bạc đầu, đánh vào ngã dúi dụi, quần thảo với sóng một lúc là thở không ra hơi. Lúc lên thấy Phương Thúy bảo Viết Mạnh bị sóng đánh tụt quần, không biết thực hư ra sao =))

Tối, tiết mục đầu tiên là kéo nhau đi ăn nhậu, mình thì ví mất, trong túi thì chả còn xu mẹ nào, tặc lưỡi, đi ăn bám anh Mạnh đại gia vậy :)) Phương Thúy vào cùng tốp bạn 2 đôi đang đi honey moon, nên khá là đông đảo, nhậu nhẹt chuyện trò tá cả. Cơ mà 2 giai nhà kia có vẻ tửu lượng còn tệ hơn cả mình, đến gần cuối đã bơ phờ chực alofun hết cả. Mình cũng phát hiện ra tại sao mình mẩy anh Mạnh lại có nhiều vết bầm thâm tím đến thế :))

Nhậu xong là đến tiết mục Karaoke, đây là tiết mục hài nhất =)) 2 đôi nhà kia có vẻ chuyên nghiệp về karaoke, hát như nghệ sĩ, còn đôi nhà Phương Thúy – Viết Mạnh có vẻ không hợp tông nhau lắm, nên song ca hay bị đứt bóng. Mở đầu thì đội bạn luôn giành thắng thế với điểm cao hơn, về sau thì mình đã giúp đội Viết Mạnh giành thắng lợi, giành mic Phương Thúy & tiếp sức song ca cùng Viết Mạnh, phương châm là “không cần hay, chỉ cần to”, cứ gào to là điểm sẽ cao, và sự thực đúng là như thế thật :)) Về sau đội kia cũng cố gào cho to, nhưng mà toàn bài sến, đíu lên được, ra chiều uất ức lắm =))

Kết thúc tiết mục karaoke, về đến KS cũng gần 12h đêm, gió mùa về, bụi cuốn mù đường, thế là hết một tối ăn chơi thác loạn. Viết Mạnh còn dự kiến hôm sau sẽ lên sàn cho biết mùi, vì cả đời chưa lên sàn bao giờ, quả đúng là rân chơi thứ thiệt, rất máu me, hế hế.

23/4 – Đà Nẵng – Lại quay lại cái sự đen đủi

Cái sự đen đủi của mình vẫn chưa chấm dứt, khi sửa soạn đồ để sáng hôm sau bay, mới sực nghĩ ra là không có ví, đồng nghĩa với không có giấy tờ tùy thân, cũng như không check in được, thì làm sao mà về được nhà :| Gọi cho khách sạn ở Quảng Nam, thì được trả lời là ví đã có người mang đi để mai ra bưu điện gửi rồi. Mk, chờ bưu điện gửi tới thì chắc mút mùa hoa cải luôn. Bảo cho xin số liên lạc của con bé cầm ví thì nó lại bảo là ngủ mẹ mất rồi, đến sáng mai 7h mới liên lạc được, hỏi xem các bạn có thể nhờ người mang lên giúp được không, sáng mai tớ cần gấp để ra sân bay thì các bạn lại khệnh, bảo là đíu mang ra được sớm trước giờ trưa đâu. Điên tiết lên, bảo chúng mày cứ giữ lấy ví cho tao, sáng mai tao xuống sớm lấy.

Bắt đầu công cuộc ngồi search tuyến xe bus đi Quảng Nam, xác định khởi hành chuyến đầu tiên lúc 5h thì sẽ đi & về vừa kịp thời gian, dưng mà đ’o hiểu sao bọn khỉ ý nó ko có lấy 1 tí thông tin nào về lộ trình tuyến & điểm dừng của xe cả, gọi 1080 thì nửa đêm đi ngủ ko tiếp. Xác định là thức trắng đêm, chờ đến 4h30 ra bắt xe ôm để tìm điểm đón xe bus. Ấy thế mà đang xem phim mệt quá lăn ra ngủ gật mẹ nó mất :-<

Tỉnh dậy đã là 6h sáng, thế là tèo rồi :(( Gọi điện xuống Quảng Nam, bảo các bạn làm sao mang ví lên càng sớm càng tốt cho tớ được không, tớ sẽ hậu tạ, nghe giọng bên kia đã có vẻ muốn ngãng ra, xong bảo “chờ em 1 chút, lát em gọi lại cho anh” rồi cúp rụp máy. Thế rồi tịt luôn, mình thử cả 3 số, gọi đủ kiểu, bằng cả mobile, bằng cả cố định nhưng rốt cuộc vẫn không làm sao gọi được, nó đíu thèm nhấc máy nữa, bọn khốn. Lúc cùng quẫn đã nghĩ đến đường ra sân bay đổi vé, hoãn chuyến & chấp nhận mất thêm 520k nữa. Sực nhớ ra còn liên lạc của các bác PPMU, thế là pick ngay anh PGĐ Ban để gọi, được cái bác này rất nhiệt tình, nghe tin vậy là tức tốc đến khách sạn lấy ví cho mình ngay.

23/4 – Đà Nẵng – Sân bay

Mang vé lên cho Viết Mạnh & tạm biệt để ra sân bay, thấy nhà Viết Mạnh vẫn đang ôm nhau ngủ, thật là sung sướng ;)) Ra sân bay thì vừa kịp lúc anh PGĐ mang ví lên cho mình, bác ý lặn lội lấy đồ mang lên cho mình rồi lại về Quảng Nam, cất công đi cả trăm cây số, thật đúng là người nhiệt tình, làm mình cảm kích vãi đ’i luôn :D

Check in, ngồi ngáp ruồi hơn tiếng vẫn chửa thấy gọi lên máy bay, cứ tưởng là lại bị delay. Lên máy bay có chưa đầy 15’ là cất cánh, ngẫm ra thì hôm trước mình với Mạnh đại ca đúng là bị chết oan, ức thật. Thời tiết xấu, trời nhiều mây nên máy bay hơi bị rung lắc, cơ mà tối mình ngủ ít nên lăn ra ngủ tít, chả cần biết trời trăng gì.

11h20 đã có mặt tại Hà Nội thân yêu, 12h30 thì đã về đến nhà, thật là hạnh phúc. :x

23-24/4 – Giỗ Tổ & weekend

Ấy, về đến nhà là đã hết nửa ngày rồi, nửa ngày còn lại mình kỉ niệm Giỗ Tổ bằng việc lăn ra ngủ như chết =))

Weekend thì mình định làm anh hùng lao động, dẫn xác lên văn phòng làm, cơ mà chả cưỡng lại được cơn buồn ngủ, thế là lại ngủ nốt cả ngày cuối tuần. Chỉ có con Linh te bị hố vì tội thần tượng nhầm =)) Cơ mà kệ mịa đời chứ, đến đâu thì đến, sao phải xoắn :))

Hôm nay mình đã place order xong, sáng mai đi làm thủ tục đặt cọc, thỏa thuận tín dụng với chị Tổ cũng đã xong, việc còn lại là chờ hàng về & cày tiền trả nợ, 3 tháng tới sẽ là những tháng nghèo đói khổ cực đây, cơ mà vì tình yêu của mình thì khổ một tí cũng đáng lắm chứ :D Credit to Linh te vì món donation nho nhỏ :)

Tối, mẹ lại gọi điện, dụ dỗ “Kiếm bạn gái dẫn về đi con, tao với bố mày mong lắm rồi, anh mày tháng sau cưới rồi kìa, blah blah….” Nghe lắm đâm nhàm, đến là nẫu ruột :))

Tí chuyện ngoài lề

Số là Name.com thông báo sẽ ngừng cung cấp private whois miễn phí, quả là tin buồn vì free private whois chính là 1 trong yếu tố khiến nhiều người chọn Name.com. Dưng mà trong cái rủi vẫn có cái không rủi, là những domain tại Name.com đã bật private whois thì vẫn tiếp tục được hưởng miễn phí đến hết đời của domain đó, thế nên hầu hết các domain của mình vẫn ngon lành cành đào, chỉ trừ 1 domain mắc lại ở Go Daddy là chưa transfer sang kịp do chưa đủ 60 ngày, chịu khó mất thêm $2/năm vậy, cũng không phải là nhiều lắm :) Nhưng đồng thời giờ cũng được tin là Go Daddy sẽ cung cấp free private whois nếu account sở hữu trên 5 domains, cơ mà giờ chuyển tất cả domain từ Name.com sang Go Daddy thì nguyên chi phí renew gia tăng khoảng $12 mỗi năm cũng quá tội nợ, thế nên cứ ở lại Name.com là lành, giao diện quản lý lại nhẹ nhàng, nhanh chóng & đơn giản hơn Go Daddy nhiều. Chỉ chờ thêm cái token về là mình sẽ có 2 layer protection cho tài khoản Name.com, quá ư là an toàn luôn. :))

Còn cái này thì thôi khỏi nói, chuyện đấu khẩu với em mất nết là thường ngày cơm bữa :))

Em : Ava con mèo đẹp gớm nhể :D
Anh: Chuyện
        Con gì nhà nuôi chả đẹp
        ;))
Em : Điêu tàn
        Anh nuôi j mà lắm con thế
        Đừng có mà lừa em nhá
Anh: Ô, nhà anh chó mèo đầy 
        Mấy con
        Không tin sang mà xem
        Hé hé
Em : Hôm nào cho em con chó
        Em thịt cái nhể
        haaaaaaaaaaaaaaa
Anh: Ô hay
        Chó để nuôi chứ ai cho thịt
        Em đúng thật là
        Mất nết quá
Em : Người ta ăn đầy ra đấy thôi
Anh: Ăn thì ra hàng
        :))
Em : Nuôi mà ko ăn thì chó nhiều lắm
        haaaaaaaaaa
        Anh mới gọi là nết na giả vờ nhá
Anh: Em đã ăn con mất nết bao giờ chưa?
        Anh thấy giờ cũng nhiều lắm
        :))
Em : Đương nhiên là chưa
        Ăn con đó có j ngon đâu
        Xấu xa ai thèm ăn
Anh: Không ăn nó lại đầy ra đó
        :))
Em : haaaaaaaaaa
        thế anh xem có con nào thì ăn đi
        ăn đê
Anh: Anh thấy có 1 con rồi đấy
        :))
Em : thì ăn đê
        em cũng thấy
        nhưng em ko dám ăn
Anh: Em lại đang soi gương đấy à
        =))
Em : Đúng thật là mất nết quá rồi
        Giờ mà đnag ở vp anh ăn đấm là cái chắc
        Em sẽ ăn thịt anh đấy
Anh: Đấy
        Đứa nào mất nết
        :))
Em : Anh mất nết
        Nên em sẽ ăn
        hiii
Anh: Em mới là mất nết chính hiệu
        :))
Em : Anh ý, hàng chính hãng
        Mất nết chuẫn