Entry for my birthday :)

Birthday wish from my dad :x

Thế là đã 25 năm, cũng vào 1 ngày hè nắng nóng, nhưng có lẽ là nóng hơn hôm nay nhiều, mình chào đời… nhưng không khóc, rất gan lì và lạnh lùng. Theo lời bố kể lại thì sau khi 2 bà hộ lý oánh chán tay mà ko ăn thua thì phải đến bố ra tay mình mới chịu ca bài ca nở phổi, quả thực là rách giời rơi xuống =)) Có lẽ vì thế mà mình trời không sợ, đất không sợ, chỉ sợ bố đánh (rất hiếm khi) và… con rắn (cái này thì eck hiểu sao, nhưng cứ thấy rắn là mình co như tôm :-SS), tuy thế các em gái tuổi Tỵ đừng lấy thế làm mừng mà lao vào >:)

Tuổi thơ của mình cũng không thể gọi là khó khăn nếu so với phần lớn các bạn đồng lứa, vì mình sống ở nông thôn, nhưng cũng đáng để gọi là một tuổi thơ khó khăn nếu so với mấy cái tiêu chuẩn báo đài hay rêu rao, nên có lẽ vì thế nên từ bé khái niệm về ngày sinh nhật của mình rất chi là đơn giản, bình thường như bao ngày khác. Đến năm lớp 1, khi cùng lũ bạn xem trộm sổ cái của lớp thì mình mới biết đến ngày sinh của mình. Các bạn đừng nghĩ xấu xa là trẻ con đã mất dạy, biết xem trộm sổ điểm để chữa điểm nhá, hồi ý tớ còn ngây thơ lắm =)) Bọn trẻ con hồi đấy xem trộm sổ cái lớp để biết tên bố mẹ của nhau, rồi mang ra mà chửi thôi. Vẫn còn nhớ hồi đấy xem sổ điểm thấy thằng An đứng đầu sổ, đánh số 1, còn mình cuối sổ, tận số 42, về khóc lóc bảo mẹ “Sao trong sổ liên lạc con toàn xếp số 1 cơ mà???”, nghĩ cũng ngu thật, phải mình là mẹ mình thì mình chắc sẽ bảo là “Ngu thì thế chứ làm sao!” =))

Thêm một cái nữa là ngày sinh nhật của mình thường kết thúc sau ngày cuối cùng của năm học, mà mình thì cũng ít bạn bè nên chuyện quà sinh nhật với chúc mừng sinh nhật từ các bạn có thể coi là điều xa xỉ, phải đến cuối cấp 2 lên cấp 3 mới có, theo mình nhớ là như thế :))  Năm mình học lớp 9, bế giảng ngày 26/5, có thể gọi là khá sát với ngày sinh nhật của mình, ngày thi tốt nghiệp thứ nhất thì đúng vào sinh nhật mình luôn, nên đấy là năm đầu tiên nhận được lời chúc sinh nhật từ các bạn. Có lẽ vì thế mà năm đấy mình thi khá đỏ, môn Hóa gần như mù chữ, eck biết gì vẫn múa được 9.5 =)) Đến năm lớp 12 thì bế giảng muộn, đúng vào sinh nhật mình, nên năm đó là năm mình nhận được nhiều quà với lời chúc sinh nhật nhất, giờ vẫn còn giữ nguyên được mấy món đấy :)) Mấy năm đại học thì nhớ nhất là bao giờ cũng có 1 môn thi học kì vào ngay hôm sau sinh nhật của mình, thế nên chả bao giờ học hành gì, nhưng lần nào cũng qua cả =))

Từ khi mình biết đến cái ngày gọi là sinh nhật của mình đến giờ, năm nào cũng chỉ ở nhà ăn cơm với thầy bu, chỉ trừ năm ngoái và năm nay, năm ngoái thì bố bị đau chân nên không về được còn mình thì đang tít mít ở đâu đâu đấy, còn năm nay thì bố mẹ bận công việc nên cũng không về :( Chuyện tổ chức party với bạn bè chỉ có từ khi lên ĐH, theo mình còn nhớ là cuối năm thứ 2, cuối năm thứ 4 và năm ngoái, rất hẻo. Thực tế thì mình cũng chả biết phải tổ chức cái gì, mời những ai, nói chung là rất lằng tằng nhằng & rắc rối, thế nên ngày này nếu ai gọi rủ mình đi party đầu tiên thì mình sẽ đi, còn không ai gọi thì mình ở nhà ngủ, nghe rất tẻ nhạt & cô độc :))

Hôm nay ngồi count lời chúc trên Facebook & tin nhắn thì có lẽ là năm mình nhận được nhiều lời chúc nhất từ trước đến giờ, đặc biệt lại còn phần lớn từ những người mình chưa gặp, khá funny :)) Nhưng ý nghĩa nhất là tin nhắn chúc sinh nhật của bố & tin nhắn đầu tiên trong ngày (đúng 00:00) của bạn Hà mã. Bạn Hà mã rất thích thú khi mình giờ đã là 25+ trong khi bạn Hà mã mới có 17+, ăn gian được thêm tí tuổi để còn làm trẻ con nốt ;))

Birthday wish from my little Hippo :*

Còn lời chúc trên Facebook từ đầu ngày đến cuối ngày mình đã shot lại, làm 1 cái pic dài nhất từ trước đến giờ mình từng shot :))

Birthday wishes on my Facebook wall :)

Còn về vụ donor as a birthday gift thì chỉ là fund raising for fun, nhưng cũng có được 3 SILVER donors & câu được vài potential donors nữa, nhưng phải chờ cuối tháng các donors có lương đã, dù sao cũng là thành công ngoài ý muốn =))

Lời cuối cùng muốn nói là cảm ơn tất cả vì những lời chúc & những món quà :D Ai muốn tặng quà thì vẫn còn cơ hội đấy, chưa muộn đâu, click vào đây này =))

Thanks for a special day and goodnight!

[Gossip] Bình loạn âm nhạc :))

Hôm nay đọc báo lá cải thấy bài này. Tò mò search nghe thử thì thấy có mỗi bài đầu tay, lại là bằng tiếng Tây :))

Ném cho mấy bà chị nghe thử xem dạo này gu âm nhạc thế nào, hề hề

Bình loạn âm nhạc :))

Mình chỉ thấy mỗi cái là em nó xinh, còn nghe chả có cảm giác gì, dạo này xem lắm phim quá nên mất cảm giác với âm nhạc rồi :)) Search được bài karaoke này, nhưng chắc là ko phải của em nó, chứ phải thì giọng cũng thường quá :-j

[Lá cải] Chết rét nên sợ sẽ sống lâu trăm tuổi =))

Theo tin thông tấn xã con Ễnh Ương mới nhận được thì chị Hoàng Trà Mi, tự Thị Nết, sau khi đọc được bài báo Người ăn ít sẽ sống lâu (nguồn VNExpress) đang có một mối lo sợ rất lớn là sẽ sống lâu trăm tuổi, thậm chí có thể trường sinh bất tử, nên ngay từ giờ đã bắt đầu lo ngại về việc tích lũy cho tuổi già =))

ScreenClip2.

Biểu hiện dẫn tới mối lo ngại của Thị Nết có lẽ là từ đoạn này :))

Họ ăn ít, uống nước ấm để đi ngủ trong mùa hè, và hay bị chế nhạo vì mặc áo rét trong phòng. Nhưng những người thường xuyên thấy lạnh này nên vui lên, bởi các nhà nghiên cứu khẳng định họ sẽ sống lâu.

Bổ sung thêm lời tự thú từ phía nhân vật =))

ScreenClip

Đúng là không biết nên vui hay buồn khi mình sẽ sống lâu nữa nhỉ? :))

Cảm xúc tháng tư

Hoa loa kèn (Ảnh sưu tầm)

Thế là tháng tư đã về, đánh dấu việc mình ở nhà chơi rông được 2 tháng, nhìn đi ngó lại thì ở nhà cũng chẳng làm được việc gì ra hồn, dưng ngồi bấm ngón tay kể việc thì cũng ra ối thứ linh tinh, cũng không đến nỗi ăn không ngồi rỗi cho lắm. Nghĩ lại tầm này năm ngoái, đang rất chi là xoắn quẩy, hết tháng 3 rồi mà chưa ngửi thấy mùi của mùa rỗi ở đâu, tít mít đến giữa tháng 5 mới được thư thả đôi tuần. Năm nay thấy bảo tình hình còn kinh tởm bằng 2 năm ngoái, ngồi xoa bụng cười khì “May mà ta quit sớm” :)) Nhưng nhiều lúc cũng phải thừa nhận là nhớ nghề đi, dù gì cũng làm đến 3 năm rồi, bỏ thì bảo sao ko nhớ được :)

Năm nay được cái rét dài, rét hại nên đến cuối tháng ba rồi trời vẫn còn lạnh, sang tháng tư mới bắt đầu hửng lên ấm một tẹo cho dân tình được nhờ. Hưởng ứng theo cái rét ý, cổ họng của mình cũng làm trận đình công, viêm cho hơn tuần trời. Điên nhất là viêm họng mà mình lại ko bị sốt, uống đủ kiểu thuốc mà không đỡ, cứ mỗi sáng tỉnh dậy thì không khác chi vừa nuốt chửng một mớ quả ké vào họng, khó chịu vô cùng (mô tả thế chứ tớ cũng chưa biết cái cảm giác thật của việc nuốt quả ké đâu, bạn nào có gan thì cứ chiêm nghiệm xem thế nào rồi bảo lại tớ nhé). Rốt cục di chứng nó để lại cho tớ là việc đang ho sù sụ như một con cóc mỗi tối và sẽ tiếp tục ho trong khoảng gần 1 tháng nữa, ho quặn ruột gan mà không có thuốc gì trị nổi :-< Đấy là kinh nghiệm rút ra từ vài lần viêm họng bất thường.

Ngồi nhẩm tính lại thì thấy giờ tháng tư là tháng có nhiều ngày nghỉ thứ hai trong năm, chỉ đứng sau tháng tết, với 2 ngày nghỉ chính thức là ngày Giỗ tổ và ngày Độc lập. Ơn Đảng, ơn Nhà nước, chúng ta có được ngày Giỗ tổ để dân tình nghỉ xả hơi và đi tham quan du lịch, là cái cớ để anh chị em lao động mọi tầng lớp kêu gọi “Chúng em phải được quyền nghỉ!”, chứ kì thực mình thấy nó là 1 trong những ngày nghỉ nhạt nhẽo và vô duyên nhất từ trước đến giờ. Giỗ tổ mọc ra, báo chí lá cải được thêm chút tin lấp đầy mặt, những người tin vào “tín ngưỡng linh thiêng” thì có cuộc hành hương, người dân Đất tổ thì có thêm thu nhập và Đảng cùng Nhà nước có chỗ để tiêu tiền chính đáng. Giỗ tổ cơ mà, đứa nào dám chê bai, quay đít lại tổ tiên à? Láo! Đứa nào dám lên án việc khôi phục truyền thống linh thiêng của dân tộc? Láo! Đứa nào bảo là lãng phí vô bổ nào? Láo tuốt! Đấy, có lý thế thì bố đứa nào dám cãi, chả bằng chống lại Đảng và Nhà nước à? :)) Dưng mà trong lòng dân thì hỏi được mấy người quan tâm đến chuyện Giỗ tổ? Mấy ai có được cái ấn tượng sâu sắc về Giỗ tổ một cách thực sự thành kính? Ngay như bản thân mình đây, nói trắng ra thì đến ngày Giỗ tổ thì biết “A, mình được nghỉ Giỗ tổ! Xõa nào!”, rồi qua báo đài lá cải thì biết “Người ta làm Giỗ tổ to lắm, đông lắm, chen chúc nhau bẹp ruột, có cả mấy cụ to ở Trung Ương về vái lạy xì xụp kìa” hay “Năm nay Giỗ tổ có kỉ lục bánh chưng to, bánh chưng mốc VN đấy”,… abczxy lằng nhằng những thứ vớ vẩn như thế thì thử hỏi tổ tiên với linh thiêng cái quái gì. Chi bằng thắp 1 nén nhang lên bàn thờ tổ tiên ở nhà mình với tất cả lòng thành kính, ấy mới là tưởng nhớ đến tổ tiên thực sự. Tổ tiên ngay gần đấy, cứ thành kính trước đi đã rồi lúc ấy mới bàn đến chuyện Giỗ tổ từ ngàn đời :)

Tháng tư là mùa loa kèn về, ngày trước hồi còn đi học mình chả bao giờ chú ý đến hoa loa kèn hay bao giờ đến mùa loa kèn cả, dưng từ ngày bắt đầu đi làm thì lại thấy thích loa kèn. Sáng sớm đi làm trên phố, nhìn những xe thồ chở đầy loa kèn đi bán thật thích mắt. Những búp loa kèn căng mọng xanh mơn mởn, trên đầu còn đọng chút sương sớm, rung rinh rung rinh theo từng vòng pê-đan cùng với mùi hương mát lành thoang thoảng, cảm giác nhìn thấy loa kèn cũng như nhìn thấy 1 cô gái đẹp đi qua vậy, vẻ đẹp mộc mạc và thật thuần khiết :x Những lúc ấy nghĩ giá kể mình có thể làm người bán loa kèn, đạp xe đưa hoa đi rong ruổi trên phố thì thật là thi vị biết bao 8-> Năm nay mình thất nghiệp ở nhà, có lẽ cũng sẽ tính đến chuyện đi buôn loa kèn để tăng gia cải thiện đời sống phát, có ai có ý định góp vốn buôn loa kèn ko nhỉ? Hoặc đặt hàng sớm để lên ngân sách luôn nào? =))

Đấy, ngồi viết một tí mà ra mấy chuyện, chả chuyện nào liên quan đến chuyện nào, tháng tư về cảm xúc cũng như tư duy nó biến động bất thường như thế đấy. Đơn giản vì tháng tư về không chỉ có hoa loa kèn mà còn bắt đầu mùa… hoa mướp nở, làm mình vẫn nhớ đến câu “Cô rồ hoa mướp” của đại ca Mạnh mỗi khi nghe than thở ở văn phòng vào tầm này mỗi năm :))

Chào tháng tư! Chào… hoa mướp!

Tình êu kay đắng :))

Gửi tặng anh, người chưa bao giờ nếm vị ngọt trên tình trường, mặc dù em biết là đ’o bao giờ anh có thể đọc được bài này & em cũng rất sợ, phải nói là vô cùng sợ, bị du côn đánh đập tàn bạo. Nhưng mà giai điệu của nó sôi động quá, vả lại dạo này em đang ế khách nên phải viết bài câu hàng, cũng được hậu thuẫn tinh thần ghê gớm lắm mới dám post ý. Nếu anh có đọc được thì nhớ like rồi comment cảm ơn phát em mừng, thấy comment tới là hay anh về, phù hộ em anh nhé :D Enjoy!

Mới uống ca phê…
Với cả chén lẩu,
Nào đâu đã dám gọi là yêu nhau

Chưa nắm tay nhau,
Chưa ngồi sáp lại,
Mà sao em cứ như đỉa phải vôi

Chưa dám trao tay,
Mới chỉ phây-bục,
Vì anh đã mấy lần gặp em đâu

Chưa nói yêu nhau,
Chưa hề ước hẹn,
Mà anh cũng mới rủ về hội Lim

Rồi Valentine năm nay,
Mang trọn mối tình thâm kín,
Tặng em một bông hoa héo,
Kèm thêm hộp sô-cố-là

Ngờ đâu hôm sau em điên,
Tối về xóa toẹt phây-búc,
Giờ anh ngồi đây sớt mãi,
Tìm em mà không thấy gì.

Tình yêu cay đắng à,
Tình yêu cay đắng à!