Xúc cảm giao thừa

Mình chưa có cái entry nào post vào lúc 0h ngày 1-1, thế nên năm nay mình phải viết 1 cái.

Ngẫm ra mấy năm rồi mình không viết entry chào năm mới vào dịp tết Tây vì đơn giản là deck có thời gian mà viết, làm phải cái nghề khó, cứ ngày cuối năm lại đi kiểm kho hộc bơ ra thì tết với nhất khỉ gì nữa. Năm kia thì đi kiểm kho đến 10h rưỡi đêm mới về đến nhà, rét gần chết. Năm ngoái thì gần 11h mới lên máy bay, ra đến nơi được dăm phút thì năm mới đã sang, phải đón năm mới trên 1 taxi cùng 1 cái radio rè. Còn năm trước nữa thì chả nhớ nữa. Nhưng kể ra thì trong cái sự bận bịu ấy lại có cái hay của nó, vì mình cảm nhận được cái cảm giác chạy đua với thời gian khi thời khắc chuyển năm cận kề, cái thời điểm “chốt sổ” quan trọng và đầy cảm xúc ấy thì làm sao có thể bỏ qua được cơ chứ :)) Thứ nữa là nó cho thấy mình vẫn có việc để làm, chứ không phải rỗi công thất nghiệp ngồi nhà viết lách rảnh rang trước lúc giao thừa như thế này. Thất nghiệp là rất vất vả đói khổ :-<

Nhìn lại thì 1 năm rồi có quá nhiều thay đổi, trước tiên là nghỉ việc, rồi chuyện học hành có tiến triển nhưng bù lại thì cuộc đời mình lại thêm phần lông bông khi suốt ngày chỉ ở nhà ăn chơi ngủ nghỉ, vẽ trò & nghiên cứu những thứ có phần hơi vô bổ với tương lai của mình, mà vẫn được biện hộ bằng 1 cụm từ mỹ miều là “lao động công ích”. Quả thực là lao động công ích hơi bị nhiều, bị hăng và có phần quá ư nhiệt tình, đến nỗi lắm lúc mình cũng đ’o hiểu là mình cần focus vào cái gì nữa =)) Nhưng tựu chung lại là năm tới vẫn phải cắt giảm bớt phần “công ích” để tư lợi cá nhân 1 tí, bao nhiêu kế hoạch personal development liệt vào loại quan trọng năm nay đều bị dừng hình mà cuối năm đến nơi rồi vẫn deck có tí progress nào, đành kết chuyển sang chu kì tiếp theo vậy.

Vừa ngồi chat vừa ê a tí mà đã giao thừa bố nó rồi, tạm chốt lại ở đây đã, đến giao thừa tết ta giải quyết tiếp :)) Lâu lâu không nghe Happy New Year, giờ nghe thấy thấm thế chứ :x

Cảm xúc tháng tư

Hoa loa kèn (Ảnh sưu tầm)

Thế là tháng tư đã về, đánh dấu việc mình ở nhà chơi rông được 2 tháng, nhìn đi ngó lại thì ở nhà cũng chẳng làm được việc gì ra hồn, dưng ngồi bấm ngón tay kể việc thì cũng ra ối thứ linh tinh, cũng không đến nỗi ăn không ngồi rỗi cho lắm. Nghĩ lại tầm này năm ngoái, đang rất chi là xoắn quẩy, hết tháng 3 rồi mà chưa ngửi thấy mùi của mùa rỗi ở đâu, tít mít đến giữa tháng 5 mới được thư thả đôi tuần. Năm nay thấy bảo tình hình còn kinh tởm bằng 2 năm ngoái, ngồi xoa bụng cười khì “May mà ta quit sớm” :)) Nhưng nhiều lúc cũng phải thừa nhận là nhớ nghề đi, dù gì cũng làm đến 3 năm rồi, bỏ thì bảo sao ko nhớ được :)

Năm nay được cái rét dài, rét hại nên đến cuối tháng ba rồi trời vẫn còn lạnh, sang tháng tư mới bắt đầu hửng lên ấm một tẹo cho dân tình được nhờ. Hưởng ứng theo cái rét ý, cổ họng của mình cũng làm trận đình công, viêm cho hơn tuần trời. Điên nhất là viêm họng mà mình lại ko bị sốt, uống đủ kiểu thuốc mà không đỡ, cứ mỗi sáng tỉnh dậy thì không khác chi vừa nuốt chửng một mớ quả ké vào họng, khó chịu vô cùng (mô tả thế chứ tớ cũng chưa biết cái cảm giác thật của việc nuốt quả ké đâu, bạn nào có gan thì cứ chiêm nghiệm xem thế nào rồi bảo lại tớ nhé). Rốt cục di chứng nó để lại cho tớ là việc đang ho sù sụ như một con cóc mỗi tối và sẽ tiếp tục ho trong khoảng gần 1 tháng nữa, ho quặn ruột gan mà không có thuốc gì trị nổi :-< Đấy là kinh nghiệm rút ra từ vài lần viêm họng bất thường.

Ngồi nhẩm tính lại thì thấy giờ tháng tư là tháng có nhiều ngày nghỉ thứ hai trong năm, chỉ đứng sau tháng tết, với 2 ngày nghỉ chính thức là ngày Giỗ tổ và ngày Độc lập. Ơn Đảng, ơn Nhà nước, chúng ta có được ngày Giỗ tổ để dân tình nghỉ xả hơi và đi tham quan du lịch, là cái cớ để anh chị em lao động mọi tầng lớp kêu gọi “Chúng em phải được quyền nghỉ!”, chứ kì thực mình thấy nó là 1 trong những ngày nghỉ nhạt nhẽo và vô duyên nhất từ trước đến giờ. Giỗ tổ mọc ra, báo chí lá cải được thêm chút tin lấp đầy mặt, những người tin vào “tín ngưỡng linh thiêng” thì có cuộc hành hương, người dân Đất tổ thì có thêm thu nhập và Đảng cùng Nhà nước có chỗ để tiêu tiền chính đáng. Giỗ tổ cơ mà, đứa nào dám chê bai, quay đít lại tổ tiên à? Láo! Đứa nào dám lên án việc khôi phục truyền thống linh thiêng của dân tộc? Láo! Đứa nào bảo là lãng phí vô bổ nào? Láo tuốt! Đấy, có lý thế thì bố đứa nào dám cãi, chả bằng chống lại Đảng và Nhà nước à? :)) Dưng mà trong lòng dân thì hỏi được mấy người quan tâm đến chuyện Giỗ tổ? Mấy ai có được cái ấn tượng sâu sắc về Giỗ tổ một cách thực sự thành kính? Ngay như bản thân mình đây, nói trắng ra thì đến ngày Giỗ tổ thì biết “A, mình được nghỉ Giỗ tổ! Xõa nào!”, rồi qua báo đài lá cải thì biết “Người ta làm Giỗ tổ to lắm, đông lắm, chen chúc nhau bẹp ruột, có cả mấy cụ to ở Trung Ương về vái lạy xì xụp kìa” hay “Năm nay Giỗ tổ có kỉ lục bánh chưng to, bánh chưng mốc VN đấy”,… abczxy lằng nhằng những thứ vớ vẩn như thế thì thử hỏi tổ tiên với linh thiêng cái quái gì. Chi bằng thắp 1 nén nhang lên bàn thờ tổ tiên ở nhà mình với tất cả lòng thành kính, ấy mới là tưởng nhớ đến tổ tiên thực sự. Tổ tiên ngay gần đấy, cứ thành kính trước đi đã rồi lúc ấy mới bàn đến chuyện Giỗ tổ từ ngàn đời :)

Tháng tư là mùa loa kèn về, ngày trước hồi còn đi học mình chả bao giờ chú ý đến hoa loa kèn hay bao giờ đến mùa loa kèn cả, dưng từ ngày bắt đầu đi làm thì lại thấy thích loa kèn. Sáng sớm đi làm trên phố, nhìn những xe thồ chở đầy loa kèn đi bán thật thích mắt. Những búp loa kèn căng mọng xanh mơn mởn, trên đầu còn đọng chút sương sớm, rung rinh rung rinh theo từng vòng pê-đan cùng với mùi hương mát lành thoang thoảng, cảm giác nhìn thấy loa kèn cũng như nhìn thấy 1 cô gái đẹp đi qua vậy, vẻ đẹp mộc mạc và thật thuần khiết :x Những lúc ấy nghĩ giá kể mình có thể làm người bán loa kèn, đạp xe đưa hoa đi rong ruổi trên phố thì thật là thi vị biết bao 8-> Năm nay mình thất nghiệp ở nhà, có lẽ cũng sẽ tính đến chuyện đi buôn loa kèn để tăng gia cải thiện đời sống phát, có ai có ý định góp vốn buôn loa kèn ko nhỉ? Hoặc đặt hàng sớm để lên ngân sách luôn nào? =))

Đấy, ngồi viết một tí mà ra mấy chuyện, chả chuyện nào liên quan đến chuyện nào, tháng tư về cảm xúc cũng như tư duy nó biến động bất thường như thế đấy. Đơn giản vì tháng tư về không chỉ có hoa loa kèn mà còn bắt đầu mùa… hoa mướp nở, làm mình vẫn nhớ đến câu “Cô rồ hoa mướp” của đại ca Mạnh mỗi khi nghe than thở ở văn phòng vào tầm này mỗi năm :))

Chào tháng tư! Chào… hoa mướp!

Tôi nghỉ việc

Sáng, ngủ muộn… Dậy muộn, mở mắt ra là 9h, hộc tốc phóng đi làm.

Hôm nay rét tăng cường, trời lạnh tê tái. Hôm nay là ngày làm việc cuối cùng của mình, trong năm con cọp, cũng như ở nơi này.

Đến muộn nhất văn phòng, thật may là sếp không đến, nếu không chắc sẽ được tuyên dương staff of the day :)) Chị Múp bảo ngoài cửa có security camera, log chi tiết thời điểm đến của từng người. Phẩy tay “Chuyện nhỏ, hôm nay ngày cuối rồi, ai quan tâm!”

Những ngày cuối cùng, không giao việc, không truy nợ… vật vờ như một cái bóng… không người quan tâm, làm gì tùy thích. Chán! Dù sao thì cũng sắp nghỉ việc rồi, ai muốn dây dưa nữa chứ.

Ngồi nhẩm tính, giật mình. Đã 3 năm 3 tuần 5 ngày kể từ ngày mình bắt đầu mối quan hệ với nơi này, 2 năm 7 tháng 1 tuần 5 ngày kể từ ngày mình chính thức trở thành 1 phần của nơi này. Hơn 3 năm, làm việc qua 3 công ty nhưng chỉ kí hợp đồng 2 lần & chưa thôi việc một lần nào, đây là lần đầu tiên thôi việc. Hơn 3 năm, chứng kiến nhiều đổi thay, được và mất, chuyện buồn chuyện vui đều có cả, mừng cái là công ty ngày càng phát triển, còn mình ngày càng có nhiều bạn hơn :) Hơn 3 năm, tâm huyết – trí lực – tin tưởng – thất vọng… tất cả những cảm giác ấy đều đã nếm trải qua. Tự thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều, chính xác là đã “ra đời” để “đời” nó đập vào mặt cho khôn ra nhiều.

Hơn 3 năm với nhiều đổi thay, duy chỉ có 2 thứ của mình không thay đổi, và sẽ không bao giờ thay đổi. Tất yếu cái gì phải đến sẽ đến, khi có sự tích tụ đủ về lượng sẽ dẫn đến thay đổi về chất, khi cái này không thay đổi quá lâu thì cái khác phải thay đổi, đã đến lúc phải có thay đổi lớn, cũng là lúc mình ra đi.

Hôm nay là ngày làm việc cuối cùng của mình ở nơi này, không xin nghỉ lằng nhằng, không commit ngày làm việc, chỉ đơn giản là nghỉ, thật chóng vánh :) Ra đi lặng lẽ… không thư chia tay, không lời tạm biệt… chỉ vẫy tay chào sếp nhớn lúc đi về “Chúc anh ăn tết vui vẻ!”… chỉ thủ thỉ với chị Múp “Hẹn gặp lại nếu còn có cơ hội!”… nhẹ nhàng, không vương vấn.

Phải nói là với từng ấy năm gắn bó dù chưa nhiều nhưng cũng không phải là ít, nhiều lúc đắng cay tủi nhục nhưng cũng không phải là đáng tự hào, nơi này cũng trở thành một phần không thể quên trong tâm niệm của mình. Dù xa nhưng sẽ mãi nhớ đây là nơi đặt bước chân khởi nghiệp, học những bài học đầu tiên khi mới vào nghề, học cách làm người lớn một cách đúng nghĩa.

Ra đi, cảm xúc không hẳn vui, nhưng cũng không phải thật buồn. Một cảm giác xao xuyến khó tả, xen chút lâng lâng, cảm giác mình đã tự do, để tự tin tìm lại lối rẽ đã đi lạc trên con đường đời, để tìm lại bản thân, để bắt đầu lại từ đầu… tất cả. Tôi ơi, chờ nhé!

Ngồi viết nhăng cuội mấy dòng, chẳng biết nói gì hơn. Đặt tạm một cái tiêu đề “Tôi nghỉ việc”.

Chuyện ngày tết Táo quân

Hôm nay nhân dịp tết Táo quân được tỉ tỉ già ế đãi lẩu, thực ra thì nguyên do cái bữa lẩu này nó khác cơ, dưng mà đúng ngày thì ta cứ chộp nó vào thôi :)) Phải nói là tết của ông Táo năm nay được ăn sái lộc kha khá, há há

Đi tay trắng bụng lép, ví quên nhà
Về cật ấm quà to, tiền cả tập

Đúng là trong cái rủi lại có cái may, vừa gặp vận hết tiền thì lộc đến. Nhưng lộc đến chưa hẳn đã là xuân được ngay, dọc đường về thì lừa già lăn hộc ra “Em hết xăng!”, bố khỉ. Vừa xuống bắt đầu loay hoay dắt thì có 1 hảo hán từ đâu cưỡi ngựa tới, hất hàm hỏi “Hết xăng hửm?” Nhanh nhảu “Dạ, dạ, khổ vãn bối quá :(”, thế là được áp tải miễn phí ra pê-trồ (petrol) dịch trạm ngay :D Lòng thầm nhủ “Chốn giang hồ nhiễu nhương này vẫn còn những kẻ hào hiệp thế sao?” Đúng là giữa đường gặp nạn có quý nhân giúp :))

Đến Khâm Thiên pê-trồ dịch trạm, không quên cảm ơn hảo hán tốt dạ, dắt lừa vào. Vừa vào thì thấy dịch trạm đã đóng cửa, kèm theo tấm biển “Hết xăng”, thôi thế là bỏ mẹ rồi lừa ạ :| Vậy là đến được dịch trạm vẫn chưa hẳn được việc. Tiu nghỉu dắt lừa bách bộ, đến đầu lộ thì gặp 1 tên xà ích ăn vận kín mít từ đầu đến chân, cất giọng lanh lảnh “Phải chăng lừa kia đang khát?” *Gật gật* Đoạn hắn tru tréo lên “Xăng ơi, xăng ơi, có người tìm này!” Nhác thấy xa xa bóng 1 mã phu nhếch nhác tay cầm chai xăng, tay cầm phễu chạy lại, bản thân đã thấy ngán ngẩm, đoạn quảy bước đi tiếp không thèm ngoái lại, bụng nghĩ hôm nay coi như dắt lừa đi vãn cảnh một chặp đi.

Đã lâu không bách bộ, lại phải dắt theo lừa già nặng nề nên cũng có phần hơi oải, đang ngao ngán thì có 1 lão nông cưỡi la chạy qua, dáng chừng tuổi trạc ngũ tuần. Lão thắng la lại hỏi “Bị sao thế? Có cần giúp đẩy không? :-/” Oh, yes! Sao lại từ chối cơ chứ “Lão làm ơn đẩy giúp vãn bối con lừa già này đến pê-trồ dịch trạm phía trước kia được chăng? :-?” “Không vấn đề gì, lên! :>” Mặc dù là dân bàn toán nhưng xuất thân nhà nông nên việc tán gẫu với lão nông cũng không có gì khó khăn, được đôi câu chuyện thì cũng đến dịch trạm. Cảm ơn rối rít lão nông, đoạn dắt lừa vào dịch trạm, lão cũng không quên dặn với theo “Cẩn thận con mương trước dịch trạm đấy!” rồi giục la đi tiếp.

Lừa vào dịch trạm được cho uống no kềnh bụng, lần đầu tiên từ ngày ở với lừa mình mới biết để làm đầy cái bụng rỗng tuếch của lừa thì cần những 75 đồng kẽm mẻ, quả thực là đáng nể. Lừa no căng rồi thì tất nhiên là thong dong cưỡi về nhà rồi, dọc đường vừa đi vừa nghĩ “Tái ông xưa nói không phải không có lý, trong cái rủi vẫn có chuyện lành, mà trong cái may chưa hẳn đã toàn chuyện tốt, tốt hay xấu còn do cảm nghĩ của mình & cái vận nào đến nữa. Thế nên cứ bình tĩnh mà đón nhận, há chẳng phải nhẹ nhõm hơn sao.”

Về lão nông và hảo hán nọ, phải nói là bản thân tìm lại được một chút gì đó gọi là “nhân tình, hào hiệp” những tưởng đã biến mất từ lâu khỏi chốn giang hồ đầy nhiễu nhương thị phi này mà nay chỉ còn thấy ở các điển tích điển cố trong kinh thư của bọn học trò ranh mà thôi.

Chợt thấy ấm lòng, quyết tâm đêm nay về sẽ biên lại chuyện này :)

P/s: Chuyện rất nhảm, viết chỉ để viết mà thôi :))

Coming back

Đã lâu lắm rồi, phải từ đợt nghỉ mùng 1 tháng 5 đến giờ mình bỏ bẵng blog, làm tịt ngóm mất 1 kênh giải trí tinh thần của các bạn, cũng như giết chết cái văn hóa tự sướng của mình :)) Nhiều lần cũng viết, có ối ý tưởng hay ho, nhưng chả bài nào viết hoàn thiện nên đành xóa tiệt :| Đã có nhiều chuyện xảy ra, vui có, buồn có, nhưng phần lớn là chuyện không vui, cũng chả muốn nhắc đến nữa. Giờ thì mình quyết tâm refresh lại bản thân, gạt bỏ chuyện cũ, bắt đầu một số thứ mới & mình sẽ quay lại viết, đều đặn có bài để các bạn ném đá & cũng là tự cứu rỗi cho cái tâm hồn đang hóa đá của mình. Just wait n’ see ;)

Cảm xúc ngày Giải phóng

Đất nước đã hoàn toàn giải phóng được 35 năm, với một số người thì chưa phải là lâu, nhưng với một số người thì nó đã là nửa cuộc đời người, thậm chí còn hơn thế. Với những đứa sinh ra sau ngày giải phóng như mình thì nó còn nhiều hơn số ngày mình đã sinh ra và sống.

Phải nói thực là với mình, ngày 30/4 từ lâu đã ăn sâu vào tiềm thức, nhưng dưới một khía cạnh khác, đó là ngày quốc lễ, được nghỉ dài, vì liền kế là ngày Quốc tế Lao động 1/5. Hồi bé, cứ nhắc đến 30/4 là buột mồm nói ra ngay “ngày độc lập”, phải nói là hồi đó mình rất thuộc các thể loại ngày, thậm chí cả ngày sinh của các vĩ nhân, cơ mà giờ lâu chả chú ý xem lịch nên quên gần hết rồi :)) Cái ngày này nó mặc nhiên được đánh dấu là “ngày nghỉ” nhưng mình cũng chả bao giờ quan tâm đến ý nghĩa của nó, chỉ cần biết là ngày nghỉ mà thôi. Đến khi học lịch sử, cũng có nhắc đến ngày này, nhưng tất thảy đều bình thường như chưa bao giờ bình thường hơn, có thể nói việc dạy lịch sử chưa hiệu quả ở VN mình làm cho học sinh chán ghét môn học & mai một kiến thức về lịch sử một cách ghê gớm. Từ khi đi làm thì còn nhớ thêm chút nữa là khi cập nhật tỉ giá ngoại tệ liên ngân hàng cuối hàng tháng thì cuối tháng tư bao giờ cũng là ngày 29 thay vì ngày 30 :-j

Nằm nhà cả ngày xem TV, lướt hết kênh này đến kênh nọ, nội dung chủ yếu hôm nay là phim tài liệu lịch sử, ôn lại những ngày tháng hào hùng ấy, bổng dưng có một cảm giác rất lạ, dường như có cảm giác dòng máu đang chảy trong huyết quản nói lên rằng “Thật tự hào vì ta là người Việt Nam”, xen lẫn cái cảm giác xấu hổ vì dường như từ trước đến giờ mình luôn xem nhẹ những ngày tháng đầy ý nghĩa của dân tộc, dường như mình đang góp một phần vào việc đánh mất đi cái linh thiêng hào hùng của tinh thần dân tộc. Có lẽ chăng là do mình sinh ra sau ngày giải phóng, chưa từng được biết cái cảm giác của đất nước ngày toàn thắng mà chỉ nghe lại qua sách vở, phim ảnh, qua lời kể của người lớn? Nhưng đúng thực là một cảm giác rất xấu hổ.

Hôm nay về nhà nghỉ, đã lâu lắm rồi mình mới về nhà nghỉ dịp 30/4, có lẽ phải đến 6-7 năm có lẻ, từ ngày mình vào đại học thì hầu như ngày 30/4 toàn tranh thủ về quê nội hoặc đi chơi với bạn bè, chả bao giờ về nhà. Phải nói mẹ vui thế nào khi thằng con quý hóa mấy tháng rồi mới thấy mặt. Về nhà ăn bữa cơm đơn giản, chỉ có rau luộc & cá kho, là những món truyền thống của nhà mình, mà sao thấy ngon miệng đến thế. Ăn xong lăn ra đánh một giấc ngon lành đến chiều tối mới dậy, nghỉ ở nhà thật là thích thú :)) Tối, bố gạ ra cơ quan hát karaoke cùng các bác, cơ mà chả khoái, sẵn tiện ở đó có net nên xách máy ra ngồi online chat chit tí chơi. Cơ mà phải nói là thằng khốn nào ở VNPT vào đây lắp một hệ thống mạng lằng nhằng rắc rối thế, dây điện thoại để đến được router phải qua 3 cái splitter, dây rợ thì lỏng lẻo chập chờn, tín hiệu đứt tịt, thế là mình rút toẹt hết ra, cắm thẳng vào đầu nguồn, lại chạy phe phé :))

Đấy, ngày nghỉ lễ độc lập của mình nó chỉ đơn giản có thế thôi, mai mình sẽ về thăm ông ngoại, kỉ niệm ngày quốc tế lao động nữa rồi ngày kia lại trở về HN để chuẩn bị cho tuần mới sắp đến.

Kí sự đất Quảng

Đất Quảng Nam chưa mưa đã thấm
Rượu hồng đào chưa nhấm đã say

1. Khí hậu khắc nghiệt

Cái ấn tượng đầu tiên về Quảng Nam ấy là nắng, nắng lên từ sáng sớm tinh mơ, mới 6h sáng mà nắng đã chói chang ùa vào phòng, cứ như giữa mùa hè rồi vậy. Đến trưa thì nắng như đổ lửa, nóng đến hun người, đến cây cối còn héo teo cả lá, không chừng người cũng héo teo cả t…m, thật man rợ. Giá kể mình ở đây 2 tuần thì chắc mình đổi màu luôn quá :))

2. Ẩm & thực

Ẩm thực ở đây cũng có nhiều điểm khá thú vị, nhưng nhìn chung là đạt tiêu chuẩn NBR (Ngon – Bổ – Rẻ). Trưa qua hai anh em đi ăn cơm, làm 2 đĩa cơm to ụ, ăn no nê xong đứng dậy trả tiền, bà chủ quán phán 24k cho cả 2 đĩa làm cả 2 trố mắt ra nhìn nhau, còn hỏi đi hỏi lại mấy lần =)) Chắc mẩm có gì sai sót, trưa nay lại ra ăn tiếp, gọi nhiều hơn, nhưng cũng chỉ hết 26k cho bữa trưa, bà bán cơm vẫn nhớ hai thằng người lạ hôm qua đến ăn cơm :)) Đến tối, tiếp tục ăn, gọi tá lả cả lên, ăn no kễnh nhưng cũng chỉ hết 32k, dám cá ăn hàng bà này đến 50k thì phải dùng cáng khiêng về mất :-j

Chiều qua, hết giờ làm, dự án cho mượn xe hon-đa (trong này người ta gọi thế, hế hế), anh em đèo nhau chạy vòng vòng thăm thành phố Tam Kỳ. Gọi là thành phố nghe cho oai, chứ thực ra bé như nắm tay, dân cư thì thưa thớt, vắng tanh teo, ấy thế mà cũng là thành phố thủ phủ của một tỉnh cơ đấy :)) Rồi cũng vào quán nhậu, gọi 1 đĩa bê thui to ra, cuốn bánh tráng nhắm bia. Tưởng xa xỉ thế nào, bữa nhậu cũng hết vỏn vẹn chưa đến trăm nghìn, no say phè phưỡn, bữa ý mà tính ở Hà Nội thì chắc cũng phải đôi ba trăm rời ví ngay.

Về ăn uống thì ngon bổ rẻ, cơ mà phải cái là dân ở đây ăn cay, mà mình thì lại đíu ăn được cay, nhìn món cá kho ngon lành dưng mà toàn ớt tươi đỏ chói cả nồi thì cũng phát ngán ngẩm, đến trứng rán cũng rắc lổn nhổn tiêu là tiêu :-S Dân trong này phải cái là không ăn giấm ớt hay tương ớt, chỉ xài ớt tươi & chanh tươi, đặc biệt là có món ớt chỉ thiên xanh, ăn có mùi hăng hăng :)) Mạnh ca ca đêm nay đã vêu mồm lên chỉ vì tội đú bẩn, ăn ớt theo dân chơi :))

Vào đây mình đã được thưởng thức vài món lạ là lòng heo xào hẹ nghệ, canh riêu cua mướp đắng & mít luộc. Món lòng heo xào hẹ nghệ thì cũng không có gì lạ lẫm lắm, chỉ đơn giản là xào với hẹ & rắc bột nghệ vào cho vàng, còn canh riêu cua mướp đắng thì chỉ là riêu cua nhưng thay vì cho rau nhút như ở quê mình thì cho mướp đắng vào thôi. Dưng mà món mít luộc thì đúng là lần đầu tiên mình ăn, lúc đầu bê ra không đoán nổi nó là món gì, anh Mạnh đoán là nấm luộc, nhưng đến khi ăn thì không phải, hỏi ra mới biết là mít xanh gọt vỏ luộc =)) Ăn chả có vị quái gì, được thêm tí chất xơ vào để bổ trợ tiêu hóa :))

Món nước mía ở đây khác ở Hà Nội, nhưng không giống ở Sài Gòn đâu nhé, đừng ai đọc đến đoạn khác Hà Nội mà nghĩ “Ah, tao biết rồi, có quất (trái tắc) chứ gì!”, vì nó cũng eck có tắc tủng gì hết. Nước mía ở đây được cho thêm một chút… bột canh =)) Vâng, bột canh hay còn gọi là bột nêm, bột soup ý ạ :)) Cho vào uống thì thấy nước mía có vị ngọt đậm đậm hơn thì phải, cũng là 1 cách tốt để hạn chế mất nước với cái nóng khủng khiếp ở đây.

Nhân thể linh tinh tí chuyện hàng nước mía, hôm qua lúc đứng chờ quay mía mình nhìn thấy trên cột điện có quảng cáo cho Taky Motortaxi, dịch vụ taxi bằng xe gắn máy có điều hành bằng tổng đài lần đầu tiên xuất hiện ở Tam Kỳ, phục vụ từ 6h-22h hàng ngày, với phí chỉ 2000đ/km, còn rẻ hơn cả xe ôm ở ngoài HN mình nữa :)) Còn hôm nay trong lúc chờ quay mía thì mình phát hiện ra trên đầu là 1 cây trứng cá quả nhiều vô biên, quả nào quả nấy chín đỏ au, ăn ngọt lịm :x Đồng thời cũng phát hiện ra đồng chí đại ca Mạnh chưa từng ăn quả trứng cá bao giờ :))

3. Công việc

Kiểu gì thì cũng phải đảo một tí sang công việc, vì mình đi công tác chứ có phải là đi bụi hay đi ăn chơi hưởng lạc chó đâu mà :))

Qua gặp gỡ ban đầu với Pờ-pờ-mu Quảng Nam thì thấy Ban Quản lý khá là thân thiện, hỗ trợ nhiệt tình, hỏi gì cung cấp nấy. Nhìn lướt qua phòng làm việc thì thấy sổ sách chứng từ nhiều nhưng xếp đặt gọn gàng, đâu ra đấy, rất quy củ. Ấy là cái thiện cảm ban đầu. Mình phát hiện ra là lương thực nhận của mình còn cao hơn cả Giám đốc Sở của một tỉnh, thật là vãi đạn ý :))

Tất nhiên ngày đầu thì mới chỉ lướt qua, chưa thấy vấn đề gì, nhưng đến ngày thứ hai thì đã thực sự có vấn đề khi mình phát hiện ra rằng kế toán không handle được cái phần mềm kế toán ngu si nên số liệu đang bị sai lệch, cơ mà đíu inform sớm để còn biết đường mà lần. Giờ lại phải ngồi chờ soát lại từng transaction chi tiết, rất mất thời gian, dễ chừng không kịp finish sớm tiến độ để còn tranh thủ chơi bời như dự kiến :-<

Nói túm lại là đã 2 ngày rồi cũng chả làm được cái gì ra tấm ra món cả, nhưng vẫn chưa đến mức phải báo động lụt, rồi đâu sẽ có đó :))

4. Người Quảng Nam

Ở cái chốn này, đất đai cằn cỗi khô héo, khí hậu khắc nghiệt nhưng con người có vẻ rất mộc mạc, hiền hòa, trái hẳn với những gì mình hay nghĩ về người miền Trung (Các bạn quê miền Trung đừng vào ném đá tớ nhé, hé hé). Từ mẹ con bà hàng cơm, đến mấy em lễ tân ở khách sạn, mấy chị mấy bác cán bộ dự án ở PPMU Quảng Nam hay ngay như mấy bác bình dân lao động ngồi uống bia ở quán mình ăn hôm qua, tất cả đều có vẻ hiền lành, thân thiện, xởi lởi chứ không bo bo, cau có. Ngay đến bọn trẻ con trong này cũng vậy, đứa nào nhìn cũng nhỏ nhỏ, ngăm ngăm đen rất lanh lợi, hoạt bát theo cái kiểu ngây thơ trẻ con chứ không có vẻ gì là nhanh nhẹn gian xảo hay chậm chạp đù đờ kiểu bọn trẻ con thành phố bây giờ. Chó ở đây cũng lành, quấn người & chả cắn sủa bao giờ :))

Kết: Về đây mình cảm thấy cuộc sống yên bình & chậm lại, không gấp gáp, xô bồ như chốn Thủ đô nghìn năm văn vật. Dường như con người cũng ít phải lo toan chuyện tiền bạc hơn nên cũng hiền hòa hơn, hiện tại mình thích cuộc sống yên ả như vậy. Chợt nghĩ, có khi nào vài năm nữa mình cũng về quê kiếm một chân lon ton, lấy một cô vợ & sống cuộc đời bình lặng như thế? :)) Nhưng chắc là không, vì mình là đứa tính động, giờ chưa phải lúc, còn nhiều việc phải làm trước mắt lắm :) Dù sao sống ở đâu cũng có cái hay của nó, vấn đề là khi nào thì hay thôi, nhỉ?