Sinh nhật mẹ

Sinh nhật mẹ :x

Tối đang chuẩn bị đi ngủ thì mẹ hét toáng lên: “Hôm nay sinh nhật mẹ mà bố con mày không có quà gì à?” :-w

Con ớ ra: “Biết đâu!” :-?? Bố: “Có phải ngày đâu mà đòi?” Thế là mẹ dỗi :))

Số là ngày xưa ông bà ngoại mình sinh con xong chả bao giờ ghi lại ngày, đến lúc cho con đi học mới đăng kí khai sinh, thế là cứ áng chừng năm rồi chọn bừa lấy 1 ngày. Vậy nên từ các bác đến mẹ, rồi dì mình, tất thảy đều chỉ có sinh nhật trên CMT chứ chả ai biết ngày sinh thực là ngày nào. Chả bù cho bên nội nhà mình, cụ có gia phả ghi lại rõ con cháu sinh ngày tháng năm nào, theo lịch Tây cũng như lịch ta, thậm chí còn có cả giờ sinh luôn. Cũng vì thế nên đã gần 50 rồi mẹ chưa có 1 lần được kỉ niệm ngày sinh, bố thì biết đấy là ngày giả, còn mình thì ngày xưa hỏi mẹ bảo làm gì có ngày nào, nên cũng đành chịu thua. CMT của mẹ quả thực từ bé đến giờ mình chưa nhìn thấy 1 lần nào, của bố cũng mới chỉ thấy 1-2 lần :))

Tính ra thì sinh nhật mẹ năm nào cũng tầm sát sát tết, vậy nên bố con mình quyết định từ sang năm sẽ tổ chức sinh nhật cho mẹ, tặng hoa (đào) và bánh (chưng), tổ chức mổ gà ăn mừng vậy! =))

Chúc mừng sinh nhật mẹ, dù không nói ra nhưng con và bố luôn yêu mẹ thật nhiều! >:D< :x

Những ngày gió

Hôm qua

Trời bắt đầu có gió, gió nhè nhẹ, nắng cũng dìu dịu, cảm giác thật là khoan khoái dễ chịu. Giá kể mà được nghỉ ở nhà đi chơi thì thích, nhất là việc một mình đạp xe đạp đi lang thang trên những con phố lớn, ngước mặt lên đón nắng, đón gió.

Sáng đi học, một em gái nhìn khá xinh xắn phát biểu rất hùng hồn “chúng ta làm kinh doanh thì phải biết cách dùng vốn của người khác để làm giàu cho mình, chứ mình cần gì vốn”, cả mình & cô giáo nhìn nhau toát mồ hôi hột. Cô cũng chỉ biết thốt lên “muốn tay không bắt giặc thì em phải ở trình độ rất rất cao”. Hỡi ôi cô gái trẻ thơ ngây, chưa ra đời mà đã nảy sinh cái tư tưởng chiếm dụng tham lam mù quáng như thế, không có gì là cho không cả, rồi cô sẽ phải trả cái giá khá đắt nếu cứ tiếp tục cái tư tưởng này thôi :-j

Trưa về, đi qua đoạn Hàng Bài – Đinh Tiên Hoàng, thấy có hoa (hay hạt cũng ko rõ nữa) của cây gì đó bay theo gió, rất nhiều, nhìn như những bông tuyết nhỏ vậy, trông khá là thơ mộng, mặc dù khi nhìn cận cảnh thì cái bông đó trông rất xấu, như một con sâu róm với cái đầu đầy lông :))

Tối, đọc tin dự báo thời tiết nói ngày mai rét đậm, có thể có mưa. Nghĩ đến cái cảnh đi ăn cưới xa, quyết định ở nhà chờ bố mẹ về rồi bám theo xe để đỡ cảnh mưa móc bẩn thỉu nhớp nháp.

Hôm nay

Gió có to hơn, lạnh hơn, nhưng trời lại nắng, đến trưa còn có phần hơi gắt, nên rốt cuộc là vẫn chả thấy rét đậm ở đâu. Trời cũng chả có mưa luôn, bố khỉ mấy thằng dự báo, làm mình bị hố.

Hôm nay mình theo bố mẹ đi đám cưới thằng em họ, con ông chú họ thuộc nhánh dưới của họ nội nhà mình, nói chung là nghe khá ư là phức tạp, chả hiểu cái chó gì. Cơ mà đơn giản là thế này, chú bằng tuổi bố & là bạn học thân nhất của bố lúc thiếu thời, ấy thế nên tình cảm bạn bè & anh em nó bện vào nhau khăng khít như thế. Thằng em mình hơn mình 1 tuổi, lấy cô vợ bằng tuổi mình, cả hai nhìn khá trẻ, như đôi vợ chồng trẻ con vậy :))

Đến đám cưới, gặp đủ mọi thể loại họ hàng hang hốc mà có lẽ cả đời mình cũng chưa từng gặp hết (Số là mình ít khi về quê nội, mỗi năm chỉ về được một đôi lần, mà có về cũng không ở lâu & chỉ quanh quẩn ở nhà ông bà nội, cũng chẳng đi thăm thú họ hàng nhiều, mà có họ thì đến nửa làng là họ, nên chả biết ai với ai), rối rít bắt tay “cháu chào chú, cháu chào bác” rồi bố mình đứng phiên dịch “thằng cu nhà em/nhà tôi đấy”. Sau đó là !@$$&%!@( đủ các thứ chuyện linh tinh, mà hỏi gì mình cũng chỉ “Dạ, vâng”, cười xòa hoặc gật đầu kẻo các bác các chú lại bảo thằng bé mất gốc :)) Cô chú làm sĩ quan quân đội, lại cấp to, nên có đến nửa đám cưới là màu xanh quân phục, toàn hàm tướng tá đạo mạo cả, thật đáng sợ. Được cái là đám cưới hôm nay rất chi thuần Việt, toàn liền anh liền chị lên hát dân ca Quan họ, rất phù hợp với hoàn cảnh quan khách phần lớn là nhà lính & xuất thân từ nhà nông, yêu văn nghệ quần chúng mộc mạc, giản dị. Đột nhiên mình nảy ý định điên rồ là sau này đám cưới mình sau này sẽ do mình tự viết kịch bản & tổ chức chương trình, đảm bảo không đụng hàng, vấn đề là bây giờ phải kiếm được 1 cô dâu có chung ý tưởng điên rồ ý với mình nữa =))

Nhẩm tính ra, anh em bạn bè mình đều lần lượt lập gia thất & có dự kiến lập gia thất trong thời gian gần, ấy vừa là điều vui vừa là điều đáng ngại. Vui là anh em hạnh phúc, còn mình thì càng ngày càng tiến đến mức chí cao vô thượng trong nhóm độc thân, còn ngại ở chỗ anh em lập gia đình rồi thì sẽ không còn thoải mái tự do nữa, chắc chắn sẽ không thể có kiểu nửa đêm gọi bạn dậy chơi game online hoặc một ngày mát giời nổi hứng gọi bạn đi trà đá vỉa hè mà thay vào đó là việc bạn với vợ bạn sẽ hàng đêm làm công việc thường nhật, tắt điện thoại để ngăn những thằng khốn như mình quấy rầy làm đứt mạch cảm hứng hay ngày nghỉ thì bạn ở nhà chăm con, dọn nhà, nấu cơm cho vợ thay vì đi bù khú, ngắm gái & ngồi tán chuyện tục tĩu với mình, vô bổ & mất thời gian. Ấy thế nên mình cũng phải tính đường khác dần là vừa.

Thêm một thằng đi lấy vợ là lại thêm lời mẹ chì chiết “Mẹ đang ốm yếu lắm con ạ, chả biết sống được bao lâu nữa đâu. Mày lấy vợ sớm thì giờ bố mẹ còn sức, bố mẹ trông nom nhà cửa con cái cho, chứ mấy năm nữa tao già tao chết thì lấy ai phụ cho” Suốt ngày mẹ đem chuyện bệnh tật ra để hăm dọa “mày không lấy vợ nhanh tao chết”, nghe sốt cả mề. Cơ mà dạo này thời tiết thay đổi, sức khỏe mẹ lại kém, lại ho. Thấy mẹ bảo hôm qua vừa đi viện khám, bác sĩ bảo lá phổi của mẹ lại có dấu hiệu đi xuống, tuần sau phải tiếp tục nhập viện, điều trị không thời hạn, mình cũng đâm lo.

Hôm nay, mình tìm thấy một ổ khóa, việc bây giờ là phải tra chìa vào & thử xem có mở được không, bên kia cánh cửa chắc sẽ tươi sáng hơn, có lẽ vậy. Dù mở được hay không thì tốt nhất là cứ thử xem sao đã, để dù có thất bại cũng tự tin rằng mình đã không bỏ lỡ cơ hội, nhỉ? :))

Silver wedding-day

Hôm nay bố mẹ kỉ niệm 25 năm ngày cưới, vậy là bố mẹ đã chung sống với nhau được 1/3 đời người, và sản phẩm của cuộc hôn nhân đó, là mình, cũng đã sống đươc gần 1/3 đời người. 25 năm trôi qua cũng không ít thăng trầm sóng gió, nhưng bố mẹ vẫn cùng nhau vượt qua. Mình cảm phục mẹ về sự nhường nhịn, yêu chồng thương con, quan tâm chăm lo cho mình từng tí một, dù là những cái nhỏ nhất. Mình cảm phục bố về tấm lòng độ lượng, bao dung, và dám khẳng định rằng bố là 1 trong những người yêu gia đình nhất mà mình từng biết.

Chúc cho mẹ sớm khỏi bệnh, để bố đỡ vất vả. Chúc cho công việc của bố được thuận lợi, vì bố là người thuyền trưởng lái cả 1 con tàu mang theo niềm tin của nhiều người. Chúc cho gia đình ta mãi ấm êm, hạnh phúc. Con mong chờ đến 25 năm nữa…