Không đề 1

Đêm qua không ngủ được, ngồi xem phim đến hơn 3h sáng.

Xem phim Transcendence, Johnny Depp đóng rất hợp, xem khá là ám ảnh. Ám ảnh về một trí tuệ siêu phàm đem lại quyền năng vô hạn và sự bất tử nhờ khả năng tái sinh diệu kỳ, điều mà cái đầu non nớt của mình 20 năm trước luôn khát khao hi vọng về một phép màu như thế, tiếc là trí tuệ siêu phàm lại có 2 khuyết điểm nho nhỏ là mọi thứ phải được kết nối và bất kỳ hệ thống thông tin nào cũng có thể bị hack, kết cục là sụp đổ, hết phim :))

Xong lại ngồi nghĩ về bản thân, thực tế cuộc sống đáng buồn này đã vùi dập đi quá nhiều suy tưởng vĩ cuồng và tham vọng thành công của cuộc đời mình, mà nói đúng hơn là chính mình đã hèn nhát trước cuộc sống mà nhẫn tâm quay lại giết hại cuộc đời mình, khiến cuộc đời mình giờ trở nên khá mờ nhạt và hoàn toàn không có chút ấn tượng nào. Nhiều lúc tự cảm thấy bế tắc kinh khủng, không biết mình sống trên đời này để làm gì. Khát khao học hỏi, đam mê cống hiến đến đâu mà không xác định được mục đích rõ ràng và có chiến lược cụ thể thì chung quy lại cũng chỉ toàn làm những chuyện bao đồng không có kết quả.

Chỉ còn chưa đầy 2 tuần nữa là bước sang ngưỡng 30, mà chưa từng được ngửi hương chứ chưa nói đến nếm mùi vị của thành công, không biết có phải là quá muộn hay không nữa. Nhưng các cụ đã dạy “Hổ chết để da, người chết để tiếng” nên dù muộn cũng phải cố quyết tâm làm một điều gì đó đến nơi đến chốn, không thể để tình trạng này tái diễn mãi được, như các bạn trẻ vẫn hay bảo you only live once (yolo) nhỉ?

Hôm nay mưa, trời mát độ ẩm cao nên các neuron thần kinh cũng hơi chập chập, tranh thủ lảm nhảm tí cho đỡ căng thẳng, dạo này đang thử đo giới hạn của sự kiên nhẫn nên hơi bị nóng đầu :))