Xúc cảm giao thừa

Mình chưa có cái entry nào post vào lúc 0h ngày 1-1, thế nên năm nay mình phải viết 1 cái.

Ngẫm ra mấy năm rồi mình không viết entry chào năm mới vào dịp tết Tây vì đơn giản là deck có thời gian mà viết, làm phải cái nghề khó, cứ ngày cuối năm lại đi kiểm kho hộc bơ ra thì tết với nhất khỉ gì nữa. Năm kia thì đi kiểm kho đến 10h rưỡi đêm mới về đến nhà, rét gần chết. Năm ngoái thì gần 11h mới lên máy bay, ra đến nơi được dăm phút thì năm mới đã sang, phải đón năm mới trên 1 taxi cùng 1 cái radio rè. Còn năm trước nữa thì chả nhớ nữa. Nhưng kể ra thì trong cái sự bận bịu ấy lại có cái hay của nó, vì mình cảm nhận được cái cảm giác chạy đua với thời gian khi thời khắc chuyển năm cận kề, cái thời điểm “chốt sổ” quan trọng và đầy cảm xúc ấy thì làm sao có thể bỏ qua được cơ chứ :)) Thứ nữa là nó cho thấy mình vẫn có việc để làm, chứ không phải rỗi công thất nghiệp ngồi nhà viết lách rảnh rang trước lúc giao thừa như thế này. Thất nghiệp là rất vất vả đói khổ :-<

Nhìn lại thì 1 năm rồi có quá nhiều thay đổi, trước tiên là nghỉ việc, rồi chuyện học hành có tiến triển nhưng bù lại thì cuộc đời mình lại thêm phần lông bông khi suốt ngày chỉ ở nhà ăn chơi ngủ nghỉ, vẽ trò & nghiên cứu những thứ có phần hơi vô bổ với tương lai của mình, mà vẫn được biện hộ bằng 1 cụm từ mỹ miều là “lao động công ích”. Quả thực là lao động công ích hơi bị nhiều, bị hăng và có phần quá ư nhiệt tình, đến nỗi lắm lúc mình cũng đ’o hiểu là mình cần focus vào cái gì nữa =)) Nhưng tựu chung lại là năm tới vẫn phải cắt giảm bớt phần “công ích” để tư lợi cá nhân 1 tí, bao nhiêu kế hoạch personal development liệt vào loại quan trọng năm nay đều bị dừng hình mà cuối năm đến nơi rồi vẫn deck có tí progress nào, đành kết chuyển sang chu kì tiếp theo vậy.

Vừa ngồi chat vừa ê a tí mà đã giao thừa bố nó rồi, tạm chốt lại ở đây đã, đến giao thừa tết ta giải quyết tiếp :)) Lâu lâu không nghe Happy New Year, giờ nghe thấy thấm thế chứ :x

Thô nhưng mà… thật :))

Thô mà... thật :))

Điểm báo ngày 28/12/2011 có bài:

Nên cho phép mua bán, sao chép luận văn trên mạng

Rất nên công khai các công trình, đề tài nghiên cứu khoa học và luận văn trên thư viện điện tử và cho phép tồn tại thị trường mua bán thay vì cấm đoán sao chép những loại tài liệu này. Ý kiến trên của ông Nguyễn Đức Hoàng – Chánh Văn phòng Hội Trí thức Khoa học & Công nghệ trẻ Việt Nam (VAYSE) – đã nhận được sự đồng tình của các đại biểu tham dự hội thảo “Quyền sử dụng số và vai trò quản lý tập thể” do Hiệp hội Quyền sao chép Việt Nam (VIETRRO) phối hợp với VAYSE tổ chức sáng 27/12/2011, tại Hà Nội.

Theo ông Hoàng, luận văn hay đề tài nghiên cứu không phải là dữ liệu mật quốc gia, không nên kết tội những sinh viên sao chép luận văn. Việc tìm hiểu, nghiên cứu những tri thức đã có để xây dựng, phát triển thêm những tri thức mới theo phương thức “đứng trên vai người khổng lồ” là một nhu cầu chính đáng. Vấn đề mấu chốt là cần xây dựng ý thức tôn trọng bản quyền tác giả khi sử dụng các tài liệu luận văn, đề tài nghiên cứu. Trên thế giới đã có nhiều thư viện số áp dụng cơ chế thu phí sao chép luận văn.

Tại Anh, sinh viên nộp luận văn sẽ được nhận thù lao 7 bảng, còn những người có nhu cầu tải luận văn về sử dụng sẽ phải trả 3 bảng/luận văn. Nên chăng Việt Nam cũng cho phép tồn tại thị trường mua bán, sao chép luận văn. Cơ chế thu phí sao chép luận văn sẽ khiến những người có nhu cầu tham khảo, sử dụng dữ liệu của các luận văn cũ không bị “mang tội” vi phạm quyền sở hữu trí tuệ. Còn những tác giả, chủ sở hữu quyền của các tác phẩm cũng nhận được thù lao xứng đáng với công sức sáng tạo mà họ đã bỏ ra. (ICT News 28/12/2011)

Từ chuyện “Múa nến của dân tộc nào?”

Đang chuẩn bị đi ngủ tự nhiên thấy có đứa share cái clip này, nói thật là ngay từ lúc đọc câu hỏi mình cũng buột mồm phun ngay là Thái giống 3 chú trợ giúp. Sau nhìn thấy dưới có mớ comment hung hãn vãi đái, search tí trên Facebook thì thấy có dăm bảy bang hội fanpage vào comment chửi rủa, cười chê, từ lớn chí bé, gái chí trai. Chợt nghĩ “Đéo mẹ, không lẽ giờ thanh niên toàn giỏi giang thế sao?”

Google rờ lần rờ mò lại, khẳng định là trí nhớ của mình không lầm tí nào. Nguyên căn câu hỏi nó dựa vào Từ điển bách khoa toàn thư, trong đấy ghi rõ ràng:

MÚA NẾN:
điệu múa của dân tộc . Những người múa trên mỗi tay đều đeo 3 nhẫn có mặt, để cắm các ngọn nến nhỏ trên các mặt nhẫn đó. Múa dành riêng cho nữ, nhẹ nhàng, uyển chuyển, mọi động tác chuyển động đều ở thế bàn tay úp. Vừa múa vừa giữ sao cho các ngọn nến không bị tắt.

Ờ, vậy là chuẩn rồi, Bách khoa thư đã dẫn cơ mà :)) Nhưng rõ ràng là dân tộc Thái có múa với nến, mà mình còn đã xem trên TV rồi, y chóc tên trả lời đầu tiên, vì cái này ngày xưa nhớ là chương trình Hành trình văn hóa trên VTV3 có nhắc đến. Ngẫm ra thì chắc nó là biến tấu của xòe Thái, có xòe quạt, xòe nón, xòe nến,… gi gỉ gì gi đấy, quy thành múa nón, múa nến, múa xòe. Nói thực con mẹ nó ra thì dân bình dân như mình, mà ngay đến dân tộc Thái xịn nó cũng nghĩ đơn giản là thế thôi. Rồi search múa nến phát, ra loằng toằng ngoằng đến cả người Thái (Lan) cũng múa nến như thường, mà dân tộc Kh’mer Nam Bộ nó cũng vẩy được nến. Đến ngay bữa tết rồi đi theo bà dì lên mấy đền cũng thấy nhảy đồng 2 tay kẹp nến khua loạn xạ, thử hỏi 10 chú thì chắc hẳn 9 chú bảo đấy là múa nến. Dưng mà nó có phải là dân tộc mèo gì đâu, người Kinh đại chúng đấy chứ :)) Dám chắc hỏi câu này ngay với những đứa chửi rủa kia thì cũng ngậm hột thị ráo.

Định bụng thử ném hẳn cái link của tạp chí điện tử Đảng CS vào cho các thanh niên đọc, mà NSND viết hẳn hoi về múa nến của người Thái, mà chính xác là ở Sơn La, nên chắc ném đá phải những tảng to bằng cái nhà =)) Nhưng mà sợ mảnh nó văng vào mình nên thôi ôm về blog giải tỏa cho nó kín vậy. :))

Câu chốt thì mình chỉ nhắc lại câu đã nói với cu Dư: “Thanh niên giờ ngu vãi đái, bảo sao xã hội tha hóa”. Buồn 1’.

P/s: Quote cái đoạn từ tạp chí điện tử Đảng CS ra phát, link nó phập phù đơ đơ, khéo chết lúc nào ko biết :))

Những điệu múa đặc sắc trong kho tàng 32 điệu múa Thái đã từng được nghiên cứu sưu tầm để trở thành giáo án cho việc dạy múa dân gian của các cơ sở đào tạo múa, để trở thành tiết mục múa của các đơn vị nghệ thuật từ Trung ương tới các địa phương, được đưa đi biểu diễn tại nhiều nước trên thế giới.

Phần lớn các điệu múa đều có sử dụng đạo cụ, thường là những vật dụng quen thuộc trong sinh hoạt để tạo nên một vẻ đẹp dung dị, mang tính thẩm mỹ cao, như: múa Nón múa Quạt múa Nhạc múa Khăn… Có những điệu múa thể hiện cuộc sống trong sự hoà hợp cùng thiên nhiên hùng vĩ và gần gũi, như: múa ”Khảm hát” (Vượt thác)- múa ”Kếp phắc” (Hái rau)- múa ”Nhúm hứa” (Đẩy thuyền)- múa ”Tớ Cáy” (Chọi gà)… Cũng có những điệu múa mang yếu tố tâm linh, như: múa Hương- múa Nến… Đặc biệt, có điệu múa mang tính triết lý thật ý nhị mà sâu sắc, đó là điệu múa ”Quát bó héo” (Gạt hoa tàn): Cô gái nhẹ nhàng uốn thân cùng với đôi tay đung đưa nặng nề, mang một vẻ ngậm ngùi, xót thương… trong khi đó đôi chân nhẹ nhàng gạt trên mặt đất. Điệu múa cho ta liên tưởng về thân phận người phụ nữ Thái ngày xưa: Hoa nở rồi hoa tàn, hãy nâng niu vun vén những bông hoa tàn với một tình yêu thương… Một điệu múa rất đáng ngợi ca, đó là điệu múa Nón. Những động tác đặc sắc nhất của múa Nón Thái đã được bàn tay khéo léo của cố NSND Đỗ Minh Tiến dàn dựng thành điệu múa ”Mùa hoa ban nở”. Hình tượng những chiếc Nón Thái như những cánh hoa, tạo thành bông hoa ban từ từ nở ra, khép lại ở đoạn mờ đầu và kết thúc tác phẩm, đã trở thành hình tượng gây xúc cảm cho công chúng nghệ thuật Việt Nam và quốc tế. Đến nay, tác phẩm vẫn được trình diễn trong các chương trình nghệ thuật chuyên nghiệp và đến năm 2007 tới đây, tác phẩm múa này sẽ vừa tròn 50 năm tồn tại trên sân khấu múa Việt Nam.