Thư tình gửi fiancée [10]

Xayaboury, ngày 5 tháng 10 năm 2010

Hôm nay là ngày cuối cùng làm việc ở đây rồi ty ạ, mai anh sẽ quay về Luang Prabang, ngày về với ty sắp đến rồi ^.^ Chiều nay làm xong bác điều phối lái xe đưa cả đám đi ngắm cảnh vòng quanh thị trấn. Nhìn cái thị trấn bé xíu, tiêu điều xơ xác mà buồn thay, đường đường là tỉnh lị của một tỉnh mà chỉ như cái phố làng, không trách tìm khắp cả thị trấn mà không thấy một khách sạn nào có internet. Khi mà con người ta cuộc sống còn chưa đủ đầy thì cần gì phải có những thứ cao siêu đến thế, chỉ cần đủ ăn đủ mặc là hạnh phúc lắm rồi 8->

Tự nhiên lại nghĩ đến hôm trước đi đường từ Oudomxay sang đây, dọc đường nhìn thấy có 1 cô bé chỉ khoảng 7-8 tuổi đi theo mẹ xuống núi, địu 1 bao gạo mà có lẽ nhìn từ phía sau thì chỉ thấy như bao gạo biết đi thôi, chả khác gì chuyện bố kể thời chiến tranh 40-50 năm trước :| Rồi một thằng bé đi lấy nước, sau lưng là 2 cái can 10 lít, đi liêu xiêu chân nọ đá chân kia, tấp tểnh lên dốc khi trời chiều, thương vô cùng ý :( Ở những nơi như thế này, dân trí thấp, kinh tế chậm phát triển, tất cả mọi thứ đều tụt hậu. Một dự án dù nhỏ nhưng cũng mang đến một chút sinh khí cho vùng đất này, dù nó cũng không phải là nguồn có thể nuôi sống con người ta, ngay đến nhiều vùng của Việt Nam cũng tương tự như vậy. Chừng nào một đất nước còn có bóng dáng của các NGO, các dự án hỗ trợ phát triển, còn bàn tay nâng đỡ của UNDP, còn giải ngân ODA, còn tín dụng WB thì chừng đó đất nước còn nghèo, chừng đó những chi phí cho các hoạt động như đại lễ nghìn năm thủ đô hay bắn pháo hoa chào mừng 1 sự kiện gì đó còn là sự xa xỉ, là sự lãng phí không cần thiết.

Khi đất nước còn nghèo, vẫn còn những người dân khổ cực, chính phủ chúng ta còn phải đi vay tiền quốc tế với lãi suất cao, thì chả lý gì lại đi vung tay tiêu tốn hàng nghìn tỉ chỉ cho 10 ngày kỉ niệm 1,000 năm tuổi của một thành phố. Chúng ta phải đi kiểm toán những dự án chỉ có vài tỉ, vài trăm triệu để tìm ra những lỗi vụn vặt nhất, trong khi những dự án chào mừng 1000 năm Thăng Long còn lớn gấp hàng nghìn, hàng chục nghìn, thậm chí hàng trăm nghìn lần thế thì lại bỏ ngỏ dễ dàng, thật đúng là nghịch lý :-j Tất nhiên, do tính chất của công việc có nhiều đặc thù nên anh cũng chỉ tâm sự lan man vậy với ty thôi, còn không thể trách cứ gì ai ở đây cả. Mà cũng chả dám chỉ trích lăng nhăng, kẻo lại bị bỏ tù vì tội phát ngôn bừa bãi như chơi ý chứ :))

Mấy hôm nay trời trở lạnh, tình yêu không giữ ấm cổ nên bị ho, giọng khản đặc ý :| Hôm qua lúc ty ngủ anh đã lấy hết cái ho sang bên này rồi, nên hôm nay ty không được ho nữa đâu đấy, nhớ ngậm thuốc & giữ ấm cổ vào, ko ốm là cuối tuần anh về ko đi chơi được đâu :* Lúc tối ty ngủ gật, chắc hôm nay mệt rồi, gửi ty chiếc khăn gió ấm để mai ty khỏe lại nhớ :*

Ở bên kia bầu trời, về đêm chắc đang lạnh dần.
Và em giờ đang chìm trong giấc mơ êm đềm.
Gửi mây mang vào phòng, vòng tay của anh nồng nàn.
Nhẹ nhàng ôm cho em yên giấc ngủ ngon.
……..
Gửi cho em đêm lung linh, và tiếng sóng nơi biển lớn.
Gửi em những ngôi sao trên cao,tặng em chiếc khăn gió ấm.
Để em thấy chẳng hề cô đơn, để em thấy mình gần bên nhau,
Để em vững tin vào tình yêu hai chúng ta.
Rồi cơn mưa đêm qua đi, ngày mai lúc em thức giấc
Nắng mai sẽ hôn lên môi em, nụ hôn của anh ấm áp
Và em hãy cười nhiều em nhé!
Vì em mãi là niềm hạnh phúc…. của anh mà thôi.

 

Nhớ em thật nhiều :*

Fiancé :*

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s