Thư tình gửi fiancée [8]

Xayaboury, ngày 03 tháng 10 năm 2010

Hôm nay là một ngày mệt nhọc ty ạ *tired* 10h sáng họp xong, về nhà nghỉ dọn đồ để lên đường đi sang tỉnh tiếp theo. Theo dự tính ban đầu thì đường đi sẽ là 300km và tương đối dễ đi, nhưng đến khi đi thì mới biết là 300km thì mới chỉ đến vùng biên giữa 2 tỉnh và phải đi thêm gần 200km nữa để đến được trung tâm của tỉnh bạn, và 200km đó hoàn toàn không dễ đi chút nào :-<

Đoạn đầu khoảng 100km thì đường khá là đẹp, dù không rộng lắm, nằm vắt vẻo theo chân núi. Hai bên là rừng tự nhiên toàn cây bụi rậm rạp, tán xòa cả ra đường nhìn xanh mát mắt. Có đoạn có nhiều bướm rừng bay cực, bướm trắng cánh có đốm vàng ý :x, và cả rắn nữa :| Đang đi tự nhiên thấy bác lái xe reo lên, hỏi cái gì thì bác chỉ trỏ rồi bảo có con rắn vừa rơi xuống đập vào kính trước xe 8-} Lúc đấy đang nhét tai nghe, mắt lim dim nên không chú ý, may mà không hạ kính xe xuống *phù phù*. Khoảng 200km tiếp theo thì đường chạy dọc theo thung lũng dài, phải nói là con đường đẹp nhất mà anh từng đi qua luôn ý :x Đường thẳng, hai bên xung quanh là nông trường với những quả đồi xanh mướt, nhìn không khác gì cảnh Mộc Châu tái hiện ở đây, nhưng nông trường ở đây lớn hơn, nằm trải dọc theo cả một huyện gần 200km cơ mà :D Giá kể mà có 1 cái máy ảnh ngon & tripod, có lẽ cũng sẽ nhảy xuống chụp 1 tràng rồi về dựng lên 1 kiểu panorama hoành tráng, đặt tên là “Path to heavens” 8-> Nhìn qua một cái pano thì té ra nông trường này là của Công ty 75, một Công ty thuộc quân đội của Việt Nam sang đây trồng trọt, kể cũng ác đấy chứ nhỉ :))

Hết đoạn đường lên thiên đàng thì đến vùng biên giữa 2 tỉnh, ngăn bởi một con sông gì đấy không biết tên, dưng mà nó như con sông ngăn cách giữa trần gian với thế giới của thần Hadex ý :(( Đi phà qua sông thì đến con đường ác mộng xuống địa ngục, mà chưa từng thấy con đường nào xấu đến thế, đến đường đi từ Sơn La sang Lai Châu cũng chỉ là đinh rỉ :-< Khoảng 20 cây số đầu thì đường bê tông có chen tí ổ voi, trâu, heo, gà… dưng mà còn đi được. Tiếp đến là đường đất sỏi đá lổn nhổn, xóc nảy tưng tưng, cảm giác như nếu ngồi trong xe mà không thắt đai an toàn thì đầu sẽ đụng nóc xe liên hồi, còn thắt dây vào thì chả khác gì ngồi trên cái ghế massage rồi bật mức rung cao nhất =)) May mà hôm nay được các bác dự án cho mượn con xe pick-up loại xịn đi nên cũng đỡ, chứ phải con trâu già như hôm đi từ Luang Prabang lên Oudomxay thì chắc chết luôn, vừa đi vừa đẩy mất :)) Đến khi nhìn thấy cái biển “Đoạn đường bắt đầu dự án giao thông nông thôn do Ngân hàng Phát triển Châu Á (ADB) tài trợ” thì qua mỗi huyện có 1 tí niềm tin được vực dậy khi có 1 đoạn trong thị trấn khoảng 3-4km đã được rải nhựa *amen*.

100km cuối cùng thì đúng là ác mộng thực sự, khi đường đi thì bám loằn nhoằn theo núi mà toàn đường đất sỏi, đi nghe lạo xạo, thi thoảng đổ dốc lại nghe trơn xoẹt xoẹt. Cũng may cái là hôm nay đẹp trời, có nắng chứ nếu mưa thì chắc chỉ còn nước dừng xe lại mà ca bài ca trên núi thôi :)) Khoảng 30km cuối cùng, đường vào thị trấn đang được làm lại, đường cũ thì đã bị chặn, còn đường mới đánh thì chưa thực sự thành đường, hay nói đúng hơn là mới khoét quả núi ra nhưng chưa đầm đất nên có mưa vào chỉ cần vài xe tải chạy qua là đường thành nát bét ngay :| Trời thì sập tối, soi đèn pha mà chả thấy đường phía trước đâu, nhiều lúc đi còn phải dừng lại ngó xem phía trước là đường hay là lối cụt :((. Lọ mọ mất gần 4 tiếng mới đi qua được 100km ác mộng này, mình mẩy mỏi nhừ hết cả, cả đoàn ai nấy nhìn bơ phờ hết thảy :-<

Mò đến Xayaboury, đi tìm khách sạn thì cả cái tỉnh lị này không có nổi một khách sạn có internet :|, thậm chí có điều hòa & bình nóng lạnh đã thuộc vào loại hiếm, mặc dù khách sạn có cũng chỉ toàn đồ cổ nhìn lởm lởm. Thôi thì đành ở tạm mấy cái chuồng lợn có sao này vậy :-j, dù sao có bình nóng lạnh là tốt rồi, còn internet thì đã có 3G nên cũng chả phải xoắn lắm :P

Hôm nay đi dọc đường toàn núi với non, đến sóng điện thoại còn chả có chứ nói gì đến GPRS với 3G, thành ra không online được, ko facebook với ty được, nên bị nhớ ty lắm ý :( Ngồi trên xe buồn mà chả biết làm gì, đành lăn ra gật gà gật gù theo điệu nhảy tango của cái xe, thành ra giờ bị mỏi hết cả cổ =))

Mấy hôm nay, bác Y Moan mất nên vào Zing MP3 toàn có album của bác ý lên top hot, nghe lại thành ra bị cuồng bài Giấc mơ Chapi, cứ ngồi ư ử suốt :”> Nhiều lúc nghĩ giá mà được cùng với ty đến 1 nơi nào như thế để sống thì sao nhỉ 8-> Nghe thật là lãng mạn ý :x

Ở nơi ấy tôi đã thấy trên ngọn núi cao
Có hai người, chỉ có hai người yêu nhau
Họ đã sống không mùa đông không mùa nắng mưa
Có một mùa, chỉ có một mùa yêu nhau
Ở nơi ấy đàn dê trắng nhởn nhơ quanh đồi
Một mái tranh nghèo, một nhà sàn yên vui
Ở nơi ấy họ đang sống cuộc sống yên bình
Ai nghèo cũng có cây đàn cha pi

 

Ngồi trên xe cả ngày giờ mình mẩy mỏi nhừ cả, hai mắt trĩu hết xuống rồi *yawn* Lại ôm ty ngủ thôi >:D Giờ mà ôm ty ngủ thật thì chắc chết đòn chứ chả chơi >”<)

Tuần mới sang ty ở nhà học hành chăm ngoan nhớ :* Cuối tuần anh về chơi với ty rồi :x

Yêu ty lắm ý :* Nhớ thật nhiều là nhiều :*

Fiancé :*

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s