Kí sự đất Quảng

Đất Quảng Nam chưa mưa đã thấm
Rượu hồng đào chưa nhấm đã say

1. Khí hậu khắc nghiệt

Cái ấn tượng đầu tiên về Quảng Nam ấy là nắng, nắng lên từ sáng sớm tinh mơ, mới 6h sáng mà nắng đã chói chang ùa vào phòng, cứ như giữa mùa hè rồi vậy. Đến trưa thì nắng như đổ lửa, nóng đến hun người, đến cây cối còn héo teo cả lá, không chừng người cũng héo teo cả t…m, thật man rợ. Giá kể mình ở đây 2 tuần thì chắc mình đổi màu luôn quá :))

2. Ẩm & thực

Ẩm thực ở đây cũng có nhiều điểm khá thú vị, nhưng nhìn chung là đạt tiêu chuẩn NBR (Ngon – Bổ – Rẻ). Trưa qua hai anh em đi ăn cơm, làm 2 đĩa cơm to ụ, ăn no nê xong đứng dậy trả tiền, bà chủ quán phán 24k cho cả 2 đĩa làm cả 2 trố mắt ra nhìn nhau, còn hỏi đi hỏi lại mấy lần =)) Chắc mẩm có gì sai sót, trưa nay lại ra ăn tiếp, gọi nhiều hơn, nhưng cũng chỉ hết 26k cho bữa trưa, bà bán cơm vẫn nhớ hai thằng người lạ hôm qua đến ăn cơm :)) Đến tối, tiếp tục ăn, gọi tá lả cả lên, ăn no kễnh nhưng cũng chỉ hết 32k, dám cá ăn hàng bà này đến 50k thì phải dùng cáng khiêng về mất :-j

Chiều qua, hết giờ làm, dự án cho mượn xe hon-đa (trong này người ta gọi thế, hế hế), anh em đèo nhau chạy vòng vòng thăm thành phố Tam Kỳ. Gọi là thành phố nghe cho oai, chứ thực ra bé như nắm tay, dân cư thì thưa thớt, vắng tanh teo, ấy thế mà cũng là thành phố thủ phủ của một tỉnh cơ đấy :)) Rồi cũng vào quán nhậu, gọi 1 đĩa bê thui to ra, cuốn bánh tráng nhắm bia. Tưởng xa xỉ thế nào, bữa nhậu cũng hết vỏn vẹn chưa đến trăm nghìn, no say phè phưỡn, bữa ý mà tính ở Hà Nội thì chắc cũng phải đôi ba trăm rời ví ngay.

Về ăn uống thì ngon bổ rẻ, cơ mà phải cái là dân ở đây ăn cay, mà mình thì lại đíu ăn được cay, nhìn món cá kho ngon lành dưng mà toàn ớt tươi đỏ chói cả nồi thì cũng phát ngán ngẩm, đến trứng rán cũng rắc lổn nhổn tiêu là tiêu :-S Dân trong này phải cái là không ăn giấm ớt hay tương ớt, chỉ xài ớt tươi & chanh tươi, đặc biệt là có món ớt chỉ thiên xanh, ăn có mùi hăng hăng :)) Mạnh ca ca đêm nay đã vêu mồm lên chỉ vì tội đú bẩn, ăn ớt theo dân chơi :))

Vào đây mình đã được thưởng thức vài món lạ là lòng heo xào hẹ nghệ, canh riêu cua mướp đắng & mít luộc. Món lòng heo xào hẹ nghệ thì cũng không có gì lạ lẫm lắm, chỉ đơn giản là xào với hẹ & rắc bột nghệ vào cho vàng, còn canh riêu cua mướp đắng thì chỉ là riêu cua nhưng thay vì cho rau nhút như ở quê mình thì cho mướp đắng vào thôi. Dưng mà món mít luộc thì đúng là lần đầu tiên mình ăn, lúc đầu bê ra không đoán nổi nó là món gì, anh Mạnh đoán là nấm luộc, nhưng đến khi ăn thì không phải, hỏi ra mới biết là mít xanh gọt vỏ luộc =)) Ăn chả có vị quái gì, được thêm tí chất xơ vào để bổ trợ tiêu hóa :))

Món nước mía ở đây khác ở Hà Nội, nhưng không giống ở Sài Gòn đâu nhé, đừng ai đọc đến đoạn khác Hà Nội mà nghĩ “Ah, tao biết rồi, có quất (trái tắc) chứ gì!”, vì nó cũng eck có tắc tủng gì hết. Nước mía ở đây được cho thêm một chút… bột canh =)) Vâng, bột canh hay còn gọi là bột nêm, bột soup ý ạ :)) Cho vào uống thì thấy nước mía có vị ngọt đậm đậm hơn thì phải, cũng là 1 cách tốt để hạn chế mất nước với cái nóng khủng khiếp ở đây.

Nhân thể linh tinh tí chuyện hàng nước mía, hôm qua lúc đứng chờ quay mía mình nhìn thấy trên cột điện có quảng cáo cho Taky Motortaxi, dịch vụ taxi bằng xe gắn máy có điều hành bằng tổng đài lần đầu tiên xuất hiện ở Tam Kỳ, phục vụ từ 6h-22h hàng ngày, với phí chỉ 2000đ/km, còn rẻ hơn cả xe ôm ở ngoài HN mình nữa :)) Còn hôm nay trong lúc chờ quay mía thì mình phát hiện ra trên đầu là 1 cây trứng cá quả nhiều vô biên, quả nào quả nấy chín đỏ au, ăn ngọt lịm :x Đồng thời cũng phát hiện ra đồng chí đại ca Mạnh chưa từng ăn quả trứng cá bao giờ :))

3. Công việc

Kiểu gì thì cũng phải đảo một tí sang công việc, vì mình đi công tác chứ có phải là đi bụi hay đi ăn chơi hưởng lạc chó đâu mà :))

Qua gặp gỡ ban đầu với Pờ-pờ-mu Quảng Nam thì thấy Ban Quản lý khá là thân thiện, hỗ trợ nhiệt tình, hỏi gì cung cấp nấy. Nhìn lướt qua phòng làm việc thì thấy sổ sách chứng từ nhiều nhưng xếp đặt gọn gàng, đâu ra đấy, rất quy củ. Ấy là cái thiện cảm ban đầu. Mình phát hiện ra là lương thực nhận của mình còn cao hơn cả Giám đốc Sở của một tỉnh, thật là vãi đạn ý :))

Tất nhiên ngày đầu thì mới chỉ lướt qua, chưa thấy vấn đề gì, nhưng đến ngày thứ hai thì đã thực sự có vấn đề khi mình phát hiện ra rằng kế toán không handle được cái phần mềm kế toán ngu si nên số liệu đang bị sai lệch, cơ mà đíu inform sớm để còn biết đường mà lần. Giờ lại phải ngồi chờ soát lại từng transaction chi tiết, rất mất thời gian, dễ chừng không kịp finish sớm tiến độ để còn tranh thủ chơi bời như dự kiến :-<

Nói túm lại là đã 2 ngày rồi cũng chả làm được cái gì ra tấm ra món cả, nhưng vẫn chưa đến mức phải báo động lụt, rồi đâu sẽ có đó :))

4. Người Quảng Nam

Ở cái chốn này, đất đai cằn cỗi khô héo, khí hậu khắc nghiệt nhưng con người có vẻ rất mộc mạc, hiền hòa, trái hẳn với những gì mình hay nghĩ về người miền Trung (Các bạn quê miền Trung đừng vào ném đá tớ nhé, hé hé). Từ mẹ con bà hàng cơm, đến mấy em lễ tân ở khách sạn, mấy chị mấy bác cán bộ dự án ở PPMU Quảng Nam hay ngay như mấy bác bình dân lao động ngồi uống bia ở quán mình ăn hôm qua, tất cả đều có vẻ hiền lành, thân thiện, xởi lởi chứ không bo bo, cau có. Ngay đến bọn trẻ con trong này cũng vậy, đứa nào nhìn cũng nhỏ nhỏ, ngăm ngăm đen rất lanh lợi, hoạt bát theo cái kiểu ngây thơ trẻ con chứ không có vẻ gì là nhanh nhẹn gian xảo hay chậm chạp đù đờ kiểu bọn trẻ con thành phố bây giờ. Chó ở đây cũng lành, quấn người & chả cắn sủa bao giờ :))

Kết: Về đây mình cảm thấy cuộc sống yên bình & chậm lại, không gấp gáp, xô bồ như chốn Thủ đô nghìn năm văn vật. Dường như con người cũng ít phải lo toan chuyện tiền bạc hơn nên cũng hiền hòa hơn, hiện tại mình thích cuộc sống yên ả như vậy. Chợt nghĩ, có khi nào vài năm nữa mình cũng về quê kiếm một chân lon ton, lấy một cô vợ & sống cuộc đời bình lặng như thế? :)) Nhưng chắc là không, vì mình là đứa tính động, giờ chưa phải lúc, còn nhiều việc phải làm trước mắt lắm :) Dù sao sống ở đâu cũng có cái hay của nó, vấn đề là khi nào thì hay thôi, nhỉ?

Advertisements

8 thoughts on “Kí sự đất Quảng

  1. bài viết hay quáMình phát hiện ra là lương thực nhận của mình còn cao hơn cả Giám đốc Sở của một tỉnh –> đấy là chưa so với lương thực nhận của bác ấy :D

    Like

  2. Tối nay đi nhậu, gặp 1 em phục vụ nhìn rất chi là duyên, dễ thương. Cơ mà nói khó nghe quá, lại bắn tằng tằng như súng máy 5000 viên/phút, nghe bập bõm câu được câu không, deck hiểu mẹ gì :))

    Like

  3. Trong đó nóng nhưng mà ngoài HN bây giờ cũng nóng không kém bác ak. Được cái, nóng nhưng mà cảm giác còn dễ thở hơn ở Hà Nội vì thoáng đãng, còn ở HN toàn người là người, bí bích ghê lắm :-<

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s