Một chút cảm nghĩ sau khi đọc truyện “Mẹ chồng ăn thịt cả nhà nàng dâu”

Thực sự là rì-viu sách mình chưa viết bao giờ, cũng không phải là nghề của mình, và mình cũng chả bao giờ có ý định viết cả, vì sách mình đọc trong khoảng 3 năm gần đây là rất ít, mà cũng chả thấy có quyển nào để lại một chút cảm xúc ra hồn để viết một cái gọi là rì-viu cả :)) Ấy lại bắt đầu lan man sang nói nhăng cuội rồi đây, quay về vấn đề chính nào. Số là chiều nay tự nhiên thấy chị Múp show cái link đến bài giới thiệu cuốn “Mẹ chồng ăn thịt cả nhà nàng dâu”, nghe cái title rất chi là giật gân, pha chút rùng rợn khiến ta liên tưởng tộc người Cannibal trên đảo Fiji xưa chuyên ăn thịt người ý, hôm trước cũng thấy bạn Mai Hoàng đắn đo xem có nên rước quyển này về đọc không, mình cũng đâm tò mò. Thế là Gu-gờ, rồi đọc ngấu nghiến như cái máy xay, mất hơn bốn tiếng rưỡi tớ mới finish xong cái “tiểu thuyết mini” này (Gọi là tiểu thuyết thì chắc cũng deck hẳn, mà truyện ngắn thì có vẻ nó hơi bị dài, dưng mà nó cũng mang chất sến y như tiểu thuyết nên tớ tạm gọi thế), ấy đọc cũng cảm xúc lúc lên lúc xuống nhịp nhàng lắm, cũng hỉ nộ ái ố lắm, dưng mà đọc xong thì người nông rân cũng deck lưu lại được cái gì trong đầu cả, chỉ thấy toét mắt do phải nằm mà đọc cho đỡ mỏi lưng :-j. Cơ mà đã mất công đọc thì cũng viết lách một tí, để chia sẻ cảm xúc sau khi đọc của mình, để các bạn còn có cái ném đá giải trí tí chơi, nhể? :))

Giới thiệu về sách tớ đọc lướt qua trên Vinabook có đoạn như này:

“Cuốn sách mang một tựa đề mà bất cứ ai khi đọc nó cũng cảm thấy rờn rợn nhưng đó lại là tên gốc bằng tiếng Trung Quốc và được dịch giả Hương Ly giữ nguyên bản khi dịch ra. Tiểu thuyết mang đầy tính bạo liệt nhưng không kém phần hấp dẫn bởi tư tưởng nội dung và các sự kiện mà nhà văn miêu tả xoay quanh mối quan hệ gia đình, mà cụ thể là câu chuyện về cách ứng xử của mẹ chồng, nàng dâu trong xã hội đương đại của Trung Quốc.”

Nghe rất chi là khiêu khích người đọc ý, dưng mà sau khi đọc tớ phải nói toẹt ra là “Cái truyện với cái tai-tờ ý nó đ’o ăn khớp với nhau tí nào cả”. Cụ thể nhé, truyện có bố cục gồm 49 hồi, thấy ghi là chương nhưng tớ nghĩ gọi là hồi thì hợp hơn, chứ chương thì ngắn quá, điển hình là chương cuối, có vài dòng. Trong đó thì khoảng 23 hồi đầu liên quan đến chuyện mẹ chồng định thôn tính nhà nàng dâu, mất thêm khoảng hơn chục hồi tiếp theo nữa lan man linh tinh chuyện nàng dâu hóa điên đi chữa bệnh (chả liên quan chó gì đến cái title nữa, nhưng các bạn giàu trí tưởng bở thì vẫn có thể coi như là chuẩn bị để trở về trả thù, để tạo cảm hứng đọc cho hết truyện, nghe cũng kịch tính đấy chứ ;)). Nhưng mà éo phải như vậy đâu ý ạ =)) ). Phần còn lại là chuyển sang những chuyện ba lăng nhăng trên giời dưới đất, về tình yêu, về công việc,…. blah blah, rặt những chuyện sến vãi cả…. ra mà chúng ta vưỡn thường thấy khi đọc các trường thiên tiểu thuyết, phần này là chả còn ăn nhập gì với tai-tờ nữa rồi :)). Thiết nghĩ nên đổi tên truyện thành “Đời em Thúy”, nghe nó sẽ có vẻ thương cảm hơn, phù hợp với cái mạch nội dung củ chuối hơn, và hơn hết, số người mê sách sến vẫn còn nhiều lắm, nên mặc dù có thể cái tai tờ không được giật gân như kia nhưng sách vẫn bán chạy ầm ầm, mà cái tên nghe có vẻ rất Việt nữa, không chừng lại còn thành hiện tượng luôn ý chứ =)) Thêm nữa, nhân vật mẹ chồng, nguyên là 1 nhà giáo, giả thử nếu cho bất kì ai đó viết truyện về mẹ chồng là nhà giáo, thì cách cư xử, dù có là hành hạ, bạo lực đi chăng nữa cũng phải mang chút học hành, dù ít hay nhiều, chứ không thể cư xử vô học kiểu hàng tôm cá, đầy bản năng như 1 con chó sói được. Lúc đầu tác giả cũng mô tả là 1 mụ môi mỏng, mắt xếch, nhưng về sau lại lấy lý do là do hoàn cảnh xô đẩy, sống khổ từ bé nên mới ra vậy, nên rốt cuộc chẳng tạo nên hình tượng bà mẹ chồng rõ ràng chút nào.

Tiếp nữa, về tên nhân vật, tớ ếu biết bạn tác giả nào viết truyện này có ý đồ gì, nhưng cái tên cho các nhân vật quả thực có vấn đề. Trước hết, khi mở đầu tác phẩm, dính đến chuyện mẹ chồng nàng dâu thì ắt là chúng ta phải có 2 cánh: nhà giai và nhà gái. Tên của nhân vật giai là Tôn Đại Lâm, mà thực ra tớ nghĩ là thằng ôn dịch này chả xứng đáng có 1 cái tên đầy đủ trong cái truyện này, trong khi nhân vật gái, là nhân vật chính đi xuyên suốt câu truyện này, lại có 1 cái tên rất chi là tầm thường, chỉ là 1 cái tên xưng hô, Thúy Thúy, đến tên cúng cơm cũng chẳng có, được cái vần & dễ nhớ, nhưng chẳng để lại 1 chút ấn tượng nào cả, nhất là đọc đến những đoạn đối thoại với các đồng nghiệp ở công ty, nghe cái tên Thúy Thúy nó rất chi là kì khôi :) Rồi đến chuyện tên của các nhân vật họ hàng ăn theo cũng chả có, chỉ có những cụm từ nhân xưng như “bố Đại Lâm, mẹ Đại Lâm, bố Thúy Thúy, mẹ Thúy Thúy, ông bà Thúy Thúy, ông bà Đại Lâm, abc blah blah…” đại loại như thế, có lẽ là do tác giả không muốn đi theo đường của cụ Balzac, khi viết bộ Tấn trò đời cụ đã nghĩ ra nhiều nhân vật đến mức phải xài tag để ghi tên các nhân vật cho đỡ lẫn, mà độc giả ngày nay thích những gì dễ đọc, dễ tiêu hóa & nhân vật dễ nhớ để đỡ phải động não nhiều, đồng thời truyện lại dài ra được thêm đôi chục trang :)) Còn những nhân vật phụ họa như Bá Bá, Đại Thiếu, Minh Minh, Trương Tú Tú,… có 1 cái tên cũng là phải thôi, không lẽ lại chuối đến mức “em họ của Đại Lâm”, “bạn của em họ Thúy Thúy”, “người yêu của em họ Thúy Thúy”, “vợ kế của bố Thúy Thúy” nữa hay sao =)) Bà mẹ chồng đúng ra phải có 1 cái tên đầy đủ, thích hợp thì mới thể hiện được đúng bản tính con người, dưng mà về sau cũng lu mờ, chả được nhắc đến, chả dính dáng gì đến tiêu đề truyện nữa, nên thiết nghĩ ếu có tên cũng đúng, dễ quên. Nhân vật duy nhất mình thấy có cái tên hợp lý là Dương Chiến, rất hợp người nhưng không hợp cảnh, khi anh chỉ là 1 thằng ất ơ từ đâu nhảu bổ vào giữa truyện, để rồi thành nhân vật chính ở cuối truyện, kể cái truyện này mang tên khác thì anh đã tỏa sáng hơn 1 chút :))

Tiếp nữa, có vài điểm mà tớ thấy rất là bất hợp lý:

  • Mở đầu truyện, Thúy Thúy là một nhân vật “béo tròn hiền lành, hồn nhiên trong sáng, trong công việc thì hơi cù lần” nhưng về sau lại thành ngôi sao sáng với kiến thức am hiểu ở mức thiên tài về cơ khí điện máy, có thể đọc bản vẽ, tham gia thiết kế,… với hiểu biết học được từ việc… đi theo bố. O’Really? Liệu chúng ta có thể làm như vậy? :)) Đồng thời ông bố cũng là 1 công nhân ham mày mò, tự đọc sách vở, có kiến thức tương đương với 1 công trình sư, nhưng không làm nên trò trống gì, cuộc sống chỉ gọi là tạm bợ, không có chút tích lũy nào, phần lớn tiền tích lũy được (20 vạn tệ – 1 cụm từ được day đi day lại nhiều lần trong truyện) lại do em vợ gửi, để dành mà nên =))
  • Căn nhà của bố mẹ Thúy Thúy được định giá là khoảng 200 vạn tệ, nếu quy ra tiền ta ở thời điểm này thì khoảng hơn 5 tỉ rưỡi, với 1 gia đình được đánh giá là loại trung bình yếu về kinh tế, chồng làm công nhân, vợ làm y tá quèn, của ăn tằn tiện, của để không có thì việc có 1 căn nhà giá trị như thế há lại để không mà sống thiếu thốn? Trong khi để có 10 vạn còn phải chạy vạy khắp nơi.
  • Chuyện Dương Chiến đầu tư tiền cứu chữa bệnh điên cho Thúy Thúy, dốc bao nhiêu công sức & tiền bạc để cố moi lấy cái bí mật công nghệ, theo những lập luận lấp liếm trong truyện thì có vẻ rất chi là hợp lý, rất chi là thành thạo. Nhưng thực ra mà nói là 1 trò đầu tư mạo hiểm điên rồ, vì chắc chó gì khi khỏi điên thì cái mớ kiến thức đó đã còn, thứ nữa cái mớ kiến thức ý đâu phải là cái kim mà có thể nhớ được hết trong đầu, 1 thứ phức tạp với nhiều trang tài liệu mà phải nhiều chuyên gia nghĩ còn không ra thì không có lý nào 1 cô nhân viên quèn thuộc dạng amateur ngoài luồng có thể nhớ hết được. Tất nhiên trong trường hợp này Thúy Thúy của chúng ta đã là 1 thiên tài rồi, nên điều gì cũng có thể xảy ra :))
  • Nhân vật bố Thúy Thúy, mình thấy là 1 nhân vật yêu vợ thương con, thế nhưng khi vợ chết là quay ngoắt 180 độ, có thể chuyển sang cưới em họ của kẻ thù đã gây nên cái chết của vợ mình, trong khi tang mới được có 4 tháng, là 1 điều cực kì phi luân lý với truyền thống của người Trung Quốc (Đến truyền thống của VN ăn theo bọn Tung Cựa từ xưa mà dân ta còn thấy đ’o chấp nhận được nữa là bọn Tung Cựa), lại là lấy được 1 người đàn bà góa chồng đang độ hồi xuân, xinh đẹp đằm thắm, đảm đang nhưng hay cằn nhằn, được cho là không biết ăn nói, nghe rất chi là củ chuối =)) Rồi sau bố con cũng vì chuyện này mà đâm ra hục hặc, cắt đứt nhau, nhưng cuối truyện lại làm hòa, âu cũng là tác giả cố bóp cái mớ chuyện chả đâu vào với đâu đó lại với nhau để kết thúc truyện theo cách có hậu nhất có thể (đoán chừng để viết được truyện này tốn khá nhiều ecstasy & rượu mạnh cho tâm hồn bay bổng, sau đó phải dùng khá nhiều Paracetamol để dập tắt cơn đau đầu những ngày sau đó :)) )
  • Chuyện Vương Hinh tự mình đày đọa bằng cách nhất quyết không chịu ra tù khi trót đập chày vào đầu Bá Bá, vì áy náy khi nghĩ rằng mình làm hỏng đời xuân của người ta thì làm sao có thể sống tự tại được, cũng là 1 cái củ chuối ngu si. 1 nhân vật hiếu thắng đầy sức sống như vậy, tự nhiên chỉ vì 1 thằng ất ơ, do có lần đánh nhau “vô tình chạm phải ngực” mà thành ra cảm mến, đến độ nhất quyết ở tù, phũ bỏ cả người yêu đang đau khổ đợi chờ? Mà chuối cái là trường đoạn này được mô tả cứ dài lê thê, trong khi án tù có vỏn vẹn 1 năm ngắn ngủi =)) Đúng kiểu con nhà giàu dẫm phải gai mùng tơi.
  • Nhân vật Đại Lâm được mô tả như 1 thằng hèn, thậm chí thằng hèn nhất cũng chả đến mức thế, tớ cũng chả biết diễn tả nó là loại người gì. Mở đầu truyện  thì yêu vợ, thế mà đi mua đồ thì để vợ xách phần nặng hơn, về nhà thì kêu mỏi mệt nằm lăn ra, hợ hợ. Rồi đánh vợ, bóp cổ, sau đó lại yêu chí chết, rồi ghen tuông nọ kia như đúng rồi, sau đó là nịnh nọt, là tự kỉ đứng chờ, bị đánh thì cúp đuôi chạy đi…. nói chung là chả phải giống người, liêm sỉ không, tự trọng không, ấy thế mà cũng đeo đuổi được tới dăm chục hồi truyện :))
  • Cuối cùng phải kể đến nhân vật Dương Chiến, ồ vâng, anh ý to cao đẹp giai, sức khỏe cường tráng, tài năng hơn người,…. nói chung là thuộc mẫu người “hoàn hảo”. Anh ý có thể qua đêm với gái như thay áo, nhưng lại không thể tự kiếm cho mình 1 cô vợ hiền thảo, để rồi lại đi mê mẩn 1 con dở hơi hay nói lắp, chả lẽ gái trên thế gian này chết hết rồi sao :)) Cơ mà truyện nó phải thế mới đúng mô típ, chứ thật quá thì tác giả lại bí, chả có mẹ gì mà viết, hớ hớ. Kể ra thì anh này góp mặt vào làm cho cái mạch truyện đang bí, tưởng chừng đứt từ những hồi 15-16, đã cố lan man được đến hồi 22-23, lại trở nên dài lê thê (âu cũng làm cho sách dày lên hơn gấp đôi, bán cũng được giá hơn :)) )
  • Thêm 1 điểm nữa, là cái thời điểm của truyện là thời điểm nào? Chắc chắn không phải là cổ xưa, vì thông tin truyền thông rất chi là phổ biến & hiện đại, còn có cả đường cao tốc xuyên đảo nữa cơ mà :)) Nhưng cái kết đã nói đến kết cục của “50 năm sau”, ồ vâng, 50 năm đấy ạ.

    Chương 49

    Hoa Ban tròn một tuổi, từ đầu tiên biết nói là “mẹ”. Dương Chiến dẫn bé đi dạo, bé nhìn thấy cô gái trẻ trên đường liền chạy theo người ta gọi “mẹ, mẹ”, không nhìn thấy Dương Chiến đang đứng sau khoang mắt đỏ hoe. Hoa Ban mặc dù trông rất giống Dương Chiến, đầu óc cũng thông minh như Dương Chiến nhưng tính cách lại rất giống Thuý Thuý, thật thà, thẹn thùng, lắp bắp. Dương Chiến phải huấn luyện tính cách của cô con gái, vì Hoa Ban là người thừa kế duy nhất của gia tộc Dương Thị.
    Cuối cùng, Hoa Ban đã khôn lớn, tốt nghiệp đại học Harvard, không phụ lòng mong mỏi của mọi người. Cô tiếp quản sự nghiệp của Dương Chiến, cũng thừa hưởng sự thông minh lương thiện của Thuý Thuý, trở thành kỳ tài hiếm có trên thương trường kinh doanh.
    Bố Dương Chiến ngậm cười xuống suối vàng.
    Năm mươi năm sau, Hoa Ban khuyếch trương sự nghiệp của Dương Chiến, không còn nhiều gia tộc lớn trên thế giới có thể đơn thương độc mã đấu chọi được với gia tộc Dương Thị nữa.
    Dương Chiến ở độc thân cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay, được con gái an táng cạnh phần mộ Thuý Thuý, để hai người mãi mãi bên nhau…

Nói chung là sau khi đọc thì tớ thấy tớ đã phí mất mấy tiếng để ngốn cái đống hổ lốn này, tớ ghét thằng tác giả đã viết ra cái thứ ngu si này, chẳng thà nó viết chục hồi đầu rồi báo dừng để… nghỉ sáng tác tiếp thì người đọc còn háo hức 1 chút với kịch tính truyện, ghét hơn là con lợn nào đã dịch cái truyện này sang tiếng Việt, rồi ba hoa khoác lác về cái tiêu đề, làm mình tò mò đọc (mà có khi cũng ếu phải là đứa dịch, mà là mấy đứa nhà báo cũng nên) :)) Tất nhiên tớ cũng mập mờ thấy có 1 chút quan niệm về thuyết nhân quả, đời cha ăn mặn đời con khát nước, cũng như nhân cách con người là do hoàn cảnh hình thành, nếu được đưa vào con đường chính đạo thì sẽ có 1 kết cục tươi sáng, đại loại thế, nhưng mà chả rõ lắm.

Tớ khuyến cáo là nếu bạn nào nghe cái tên nổi & quảng cáo hấp dẫn thì đừng tin, không nên mua cuốn này làm gì, chỉ tổ phí tiền & thời gian thôi. Nếu bạn nào có thừa thời gian rảnh không biết làm gì thì có thể search trên mạng đọc hoặc nếu dư tiền nữa thì rước về đọc tham khảo. Còn bạn Mai Hoàng thì không phải lăn tăn về chuyện nên đọc hay không nữa, vì cái tai tờ nó chả ăn khớp với chuyện là mấy, tớ đã nói ở trên rồi :)) Chấm dứt 1 bài nhạt thếch về 1 truyện nhạt toẹt ở đây, các bạn vô tư nhảy vào ném đá, nhưng đừng có tố cáo mấy câu tớ chửi với các bạn tác giả, dịch giả cũng như nhà phê bình, nhà xuất bản gì gì đó nhá, tớ là tớ không chịu được sức ép dư luận đâu, đây chỉ là thiển ý của tớ mà thôi, tớ cũng chả thóa mạ ai cả :))

 

Link tham khảo

Advertisements

8 thoughts on “Một chút cảm nghĩ sau khi đọc truyện “Mẹ chồng ăn thịt cả nhà nàng dâu”

  1. haha. thằng này viết chí lý. Chị mày đọc mấy hồi đâu thôi. Nội dụng nhat toẹt. Văn từ thì nhăng cuội éo ra làm sao (hay tại bản dịch nó thế)

    Like

  2. a ko post sơ sơ cái cốt truyện lên nên em cũng chưa hình dung ra lắm, nhưng mà xem ra đọc mấy cái a phân tích ra thì chắc khỏi mún đọc lun rùi, vì em đã ghét đọc truyện trên máy tính, họa hoằn truyện nào hot lắm ko kìm chế đc thì mới đọc. mà mua về đọc sau khi đọc bài này của anh thì chắc là điên :)

    Like

  3. Đọc xong chả lẽ không để lại được cái gì, người ta lại chửi mình là con mọt sách, chỉ biết vào đằng mồm ra đằng trôn =))

    Like

  4. Tớ mỏng manh yếu đuối lắm, “tớ là tớ không chịu được sức ép dư luận đâu”! =))Tự dưng rước truyện vào thân. Đọc rồi lại blah blah 1 hồi. Chị chả thấy ai như mày, ku ạ!

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s