Cảm xúc ngày Giải phóng

Đất nước đã hoàn toàn giải phóng được 35 năm, với một số người thì chưa phải là lâu, nhưng với một số người thì nó đã là nửa cuộc đời người, thậm chí còn hơn thế. Với những đứa sinh ra sau ngày giải phóng như mình thì nó còn nhiều hơn số ngày mình đã sinh ra và sống.

Phải nói thực là với mình, ngày 30/4 từ lâu đã ăn sâu vào tiềm thức, nhưng dưới một khía cạnh khác, đó là ngày quốc lễ, được nghỉ dài, vì liền kế là ngày Quốc tế Lao động 1/5. Hồi bé, cứ nhắc đến 30/4 là buột mồm nói ra ngay “ngày độc lập”, phải nói là hồi đó mình rất thuộc các thể loại ngày, thậm chí cả ngày sinh của các vĩ nhân, cơ mà giờ lâu chả chú ý xem lịch nên quên gần hết rồi :)) Cái ngày này nó mặc nhiên được đánh dấu là “ngày nghỉ” nhưng mình cũng chả bao giờ quan tâm đến ý nghĩa của nó, chỉ cần biết là ngày nghỉ mà thôi. Đến khi học lịch sử, cũng có nhắc đến ngày này, nhưng tất thảy đều bình thường như chưa bao giờ bình thường hơn, có thể nói việc dạy lịch sử chưa hiệu quả ở VN mình làm cho học sinh chán ghét môn học & mai một kiến thức về lịch sử một cách ghê gớm. Từ khi đi làm thì còn nhớ thêm chút nữa là khi cập nhật tỉ giá ngoại tệ liên ngân hàng cuối hàng tháng thì cuối tháng tư bao giờ cũng là ngày 29 thay vì ngày 30 :-j

Nằm nhà cả ngày xem TV, lướt hết kênh này đến kênh nọ, nội dung chủ yếu hôm nay là phim tài liệu lịch sử, ôn lại những ngày tháng hào hùng ấy, bổng dưng có một cảm giác rất lạ, dường như có cảm giác dòng máu đang chảy trong huyết quản nói lên rằng “Thật tự hào vì ta là người Việt Nam”, xen lẫn cái cảm giác xấu hổ vì dường như từ trước đến giờ mình luôn xem nhẹ những ngày tháng đầy ý nghĩa của dân tộc, dường như mình đang góp một phần vào việc đánh mất đi cái linh thiêng hào hùng của tinh thần dân tộc. Có lẽ chăng là do mình sinh ra sau ngày giải phóng, chưa từng được biết cái cảm giác của đất nước ngày toàn thắng mà chỉ nghe lại qua sách vở, phim ảnh, qua lời kể của người lớn? Nhưng đúng thực là một cảm giác rất xấu hổ.

Hôm nay về nhà nghỉ, đã lâu lắm rồi mình mới về nhà nghỉ dịp 30/4, có lẽ phải đến 6-7 năm có lẻ, từ ngày mình vào đại học thì hầu như ngày 30/4 toàn tranh thủ về quê nội hoặc đi chơi với bạn bè, chả bao giờ về nhà. Phải nói mẹ vui thế nào khi thằng con quý hóa mấy tháng rồi mới thấy mặt. Về nhà ăn bữa cơm đơn giản, chỉ có rau luộc & cá kho, là những món truyền thống của nhà mình, mà sao thấy ngon miệng đến thế. Ăn xong lăn ra đánh một giấc ngon lành đến chiều tối mới dậy, nghỉ ở nhà thật là thích thú :)) Tối, bố gạ ra cơ quan hát karaoke cùng các bác, cơ mà chả khoái, sẵn tiện ở đó có net nên xách máy ra ngồi online chat chit tí chơi. Cơ mà phải nói là thằng khốn nào ở VNPT vào đây lắp một hệ thống mạng lằng nhằng rắc rối thế, dây điện thoại để đến được router phải qua 3 cái splitter, dây rợ thì lỏng lẻo chập chờn, tín hiệu đứt tịt, thế là mình rút toẹt hết ra, cắm thẳng vào đầu nguồn, lại chạy phe phé :))

Đấy, ngày nghỉ lễ độc lập của mình nó chỉ đơn giản có thế thôi, mai mình sẽ về thăm ông ngoại, kỉ niệm ngày quốc tế lao động nữa rồi ngày kia lại trở về HN để chuẩn bị cho tuần mới sắp đến.

Thứ 7, ngày 24 tháng 4 năm 2010

Sau mấy ngày bệt bạt, hôm nay lại ngồi kể chuyện linh tinh cho các bạn giải trí :))

22/4 – Job – Ngày cuối cùng

Đúng như tớ đã định liệu, site visit chả có cái chóa gì hay ho cả, hế hế. Hai thằng ôm theo cả tập hồ sơ hoàn công dày cộp, mang theo để rồi chỉ ngắm được mỗi cái trang đầu, xem đường dài bao nhiêu km & rộng bao nhiêu m. Tớ còn nhanh trí lướt được thêm 1 trang ở giữa, có chi tiết kỹ thuật của 2 mố cống nữa chứ =)) Được đích thân anh PGĐ Ban lái xe đưa đi, rất nhiệt tình chỉ trỏ giải thích, phát hiện ra anh ý là người gốc Bắc, lại còn cùng quê mình nữa chứ, thảo nào ngay từ đầu nghe giọng mình đã thấy nghi nghi lạ :)) Phải cái quả xe khựa ý nó ứ có điều hòa, thành ra phải kéo cửa xuống đế hứng tí gió, mà nắng thì chói chang, gió phả vào nó nóng như xông hơi, làm 2 anh em nhà tớ site visit về đi còn loạng choạng như say rượu, uống hết mấy chai nước mới định thần được :-j

Trưa về khách sạn, mất điện từ sáng vẫn chưa có, chắc là cúp điện toàn thành phố, nóng há cả mồm. Thế mà mình vẫn lăn ra đánh được 1 giấc, tài thật :))

Chiều, họp hành êm đẹp, mọi sự đều thông suốt. Mình là mình rất khoái anh PGĐ Ban, làm ăn rất nghiêm chỉnh rõ ràng, lúc kí confirm còn tự tay ngồi check từng số một, không ù xọe kiểu như một số bác, cứ đưa là vung tay lên kí, bất cần đọc. Bác này vốn từ dân làm kĩ thuật lên, có vẻ gì đấy rất giống bố mình nên mình khoái.

22/4 – Cái sự quên – Gặp hạn

Quả thực hôm đấy đầu óc mình có vẻ không bình thường, cứ lơ nga lơ ngơ thế nào ý. Sáng đi site visit về, ngồi 1 lúc tự nhiên thấy cái ví ở túi sau vướng quá, thế là rút ra nhét vào ba lô, mà thường thì chả bao giờ mình thấy vướng víu gì. Thế, xong rồi đến trưa khi về, tự nhiên nháo nhác ko nhớ ra mình để ví ở đâu, lục đục tìm thì thấy trong ba lô, thở phào, anh Mạnh phán 1 câu “Ví không bao giờ rời người, không là hay quên lắm”.

Đến chiều, họp hành xong xuôi kí tá giấy tờ đầy đủ, về khách sạn dọn đồ để té mới phát hiện ra là quên chưa lấy cái biên bản họp do chị thủ quỹ đi copy chưa mang lại. Thế là lại lọ mọ quay lại lấy.

Đúng là ví rời người là cái điềm chả lành thật, khi về Đà Nẵng thuê phòng, khách sạn yêu cầu chứng minh thư, lục hết hành lý lại chuyển sang túi file, tìm ví không thấy mới tá hỏa phát hiện ra cái ví đã không cánh mà bay tự đời nào. Cơ mà may sao, tự nhiên lúc đi khỏi khách sạn ở Quảng Nam mình lại tiện tay rút 1 cái card cầm theo, thế là có số để liên lạc, vừa gọi lại thì đầu dây bên kia đã hỏi “Phải anh Tú không? Anh quên ví ở đây ạ!”. Hóa ra là trong lúc dọn đồ tùm lum, mình móc ví ra để đầu giường rồi bị rơi xuống đất, có khách đến thuê phòng sau nhặt được mang trả cho khách sạn. Sau khi check thông tin & kiểm kê miệng các loại giấy tờ trong ví thì còn đủ cả, chỉ duy nhất tiền của mình từ 700k nay đã chỉ còn 500k :| Cơ mà giấy tờ còn là mừng rồi, coi như 200k kia là lại quả cho thằng nhặt được ví vậy, mặc dù vẫn hơi bực 1 tí, hừm. Khách sạn bảo sẽ chuyển ví ra sớm trong ngày hôm sau, tạm yên tâm, dù lòng vẫn như lửa đốt.

22/4 – Đà Nẵng – Ăn chơi thác loạn

Sau khi nhận phòng & liên lạc vụ mất ví, việc đầu tiên là kéo nhau đi tắm biển, mò về Đà Nẵng mà đ’o đi tắm biển thì còn gì là thú nữa. Em Phương Thúy đã vào đây từ hôm trước, rất hí hửng với vụ tắm táp này, chỉ chờ anh Viết Mạnh ra để đi tắm, hí hí. Ùa xuống nước cái là mình thấy mát mẻ sảng khoái, quên đi ngay cái chuyện đen đủi. Gió mùa sắp về nên biển động, sóng to bạc đầu, đánh vào ngã dúi dụi, quần thảo với sóng một lúc là thở không ra hơi. Lúc lên thấy Phương Thúy bảo Viết Mạnh bị sóng đánh tụt quần, không biết thực hư ra sao =))

Tối, tiết mục đầu tiên là kéo nhau đi ăn nhậu, mình thì ví mất, trong túi thì chả còn xu mẹ nào, tặc lưỡi, đi ăn bám anh Mạnh đại gia vậy :)) Phương Thúy vào cùng tốp bạn 2 đôi đang đi honey moon, nên khá là đông đảo, nhậu nhẹt chuyện trò tá cả. Cơ mà 2 giai nhà kia có vẻ tửu lượng còn tệ hơn cả mình, đến gần cuối đã bơ phờ chực alofun hết cả. Mình cũng phát hiện ra tại sao mình mẩy anh Mạnh lại có nhiều vết bầm thâm tím đến thế :))

Nhậu xong là đến tiết mục Karaoke, đây là tiết mục hài nhất =)) 2 đôi nhà kia có vẻ chuyên nghiệp về karaoke, hát như nghệ sĩ, còn đôi nhà Phương Thúy – Viết Mạnh có vẻ không hợp tông nhau lắm, nên song ca hay bị đứt bóng. Mở đầu thì đội bạn luôn giành thắng thế với điểm cao hơn, về sau thì mình đã giúp đội Viết Mạnh giành thắng lợi, giành mic Phương Thúy & tiếp sức song ca cùng Viết Mạnh, phương châm là “không cần hay, chỉ cần to”, cứ gào to là điểm sẽ cao, và sự thực đúng là như thế thật :)) Về sau đội kia cũng cố gào cho to, nhưng mà toàn bài sến, đíu lên được, ra chiều uất ức lắm =))

Kết thúc tiết mục karaoke, về đến KS cũng gần 12h đêm, gió mùa về, bụi cuốn mù đường, thế là hết một tối ăn chơi thác loạn. Viết Mạnh còn dự kiến hôm sau sẽ lên sàn cho biết mùi, vì cả đời chưa lên sàn bao giờ, quả đúng là rân chơi thứ thiệt, rất máu me, hế hế.

23/4 – Đà Nẵng – Lại quay lại cái sự đen đủi

Cái sự đen đủi của mình vẫn chưa chấm dứt, khi sửa soạn đồ để sáng hôm sau bay, mới sực nghĩ ra là không có ví, đồng nghĩa với không có giấy tờ tùy thân, cũng như không check in được, thì làm sao mà về được nhà :| Gọi cho khách sạn ở Quảng Nam, thì được trả lời là ví đã có người mang đi để mai ra bưu điện gửi rồi. Mk, chờ bưu điện gửi tới thì chắc mút mùa hoa cải luôn. Bảo cho xin số liên lạc của con bé cầm ví thì nó lại bảo là ngủ mẹ mất rồi, đến sáng mai 7h mới liên lạc được, hỏi xem các bạn có thể nhờ người mang lên giúp được không, sáng mai tớ cần gấp để ra sân bay thì các bạn lại khệnh, bảo là đíu mang ra được sớm trước giờ trưa đâu. Điên tiết lên, bảo chúng mày cứ giữ lấy ví cho tao, sáng mai tao xuống sớm lấy.

Bắt đầu công cuộc ngồi search tuyến xe bus đi Quảng Nam, xác định khởi hành chuyến đầu tiên lúc 5h thì sẽ đi & về vừa kịp thời gian, dưng mà đ’o hiểu sao bọn khỉ ý nó ko có lấy 1 tí thông tin nào về lộ trình tuyến & điểm dừng của xe cả, gọi 1080 thì nửa đêm đi ngủ ko tiếp. Xác định là thức trắng đêm, chờ đến 4h30 ra bắt xe ôm để tìm điểm đón xe bus. Ấy thế mà đang xem phim mệt quá lăn ra ngủ gật mẹ nó mất :-<

Tỉnh dậy đã là 6h sáng, thế là tèo rồi :(( Gọi điện xuống Quảng Nam, bảo các bạn làm sao mang ví lên càng sớm càng tốt cho tớ được không, tớ sẽ hậu tạ, nghe giọng bên kia đã có vẻ muốn ngãng ra, xong bảo “chờ em 1 chút, lát em gọi lại cho anh” rồi cúp rụp máy. Thế rồi tịt luôn, mình thử cả 3 số, gọi đủ kiểu, bằng cả mobile, bằng cả cố định nhưng rốt cuộc vẫn không làm sao gọi được, nó đíu thèm nhấc máy nữa, bọn khốn. Lúc cùng quẫn đã nghĩ đến đường ra sân bay đổi vé, hoãn chuyến & chấp nhận mất thêm 520k nữa. Sực nhớ ra còn liên lạc của các bác PPMU, thế là pick ngay anh PGĐ Ban để gọi, được cái bác này rất nhiệt tình, nghe tin vậy là tức tốc đến khách sạn lấy ví cho mình ngay.

23/4 – Đà Nẵng – Sân bay

Mang vé lên cho Viết Mạnh & tạm biệt để ra sân bay, thấy nhà Viết Mạnh vẫn đang ôm nhau ngủ, thật là sung sướng ;)) Ra sân bay thì vừa kịp lúc anh PGĐ mang ví lên cho mình, bác ý lặn lội lấy đồ mang lên cho mình rồi lại về Quảng Nam, cất công đi cả trăm cây số, thật đúng là người nhiệt tình, làm mình cảm kích vãi đ’i luôn :D

Check in, ngồi ngáp ruồi hơn tiếng vẫn chửa thấy gọi lên máy bay, cứ tưởng là lại bị delay. Lên máy bay có chưa đầy 15’ là cất cánh, ngẫm ra thì hôm trước mình với Mạnh đại ca đúng là bị chết oan, ức thật. Thời tiết xấu, trời nhiều mây nên máy bay hơi bị rung lắc, cơ mà tối mình ngủ ít nên lăn ra ngủ tít, chả cần biết trời trăng gì.

11h20 đã có mặt tại Hà Nội thân yêu, 12h30 thì đã về đến nhà, thật là hạnh phúc. :x

23-24/4 – Giỗ Tổ & weekend

Ấy, về đến nhà là đã hết nửa ngày rồi, nửa ngày còn lại mình kỉ niệm Giỗ Tổ bằng việc lăn ra ngủ như chết =))

Weekend thì mình định làm anh hùng lao động, dẫn xác lên văn phòng làm, cơ mà chả cưỡng lại được cơn buồn ngủ, thế là lại ngủ nốt cả ngày cuối tuần. Chỉ có con Linh te bị hố vì tội thần tượng nhầm =)) Cơ mà kệ mịa đời chứ, đến đâu thì đến, sao phải xoắn :))

Hôm nay mình đã place order xong, sáng mai đi làm thủ tục đặt cọc, thỏa thuận tín dụng với chị Tổ cũng đã xong, việc còn lại là chờ hàng về & cày tiền trả nợ, 3 tháng tới sẽ là những tháng nghèo đói khổ cực đây, cơ mà vì tình yêu của mình thì khổ một tí cũng đáng lắm chứ :D Credit to Linh te vì món donation nho nhỏ :)

Tối, mẹ lại gọi điện, dụ dỗ “Kiếm bạn gái dẫn về đi con, tao với bố mày mong lắm rồi, anh mày tháng sau cưới rồi kìa, blah blah….” Nghe lắm đâm nhàm, đến là nẫu ruột :))

Tí chuyện ngoài lề

Số là Name.com thông báo sẽ ngừng cung cấp private whois miễn phí, quả là tin buồn vì free private whois chính là 1 trong yếu tố khiến nhiều người chọn Name.com. Dưng mà trong cái rủi vẫn có cái không rủi, là những domain tại Name.com đã bật private whois thì vẫn tiếp tục được hưởng miễn phí đến hết đời của domain đó, thế nên hầu hết các domain của mình vẫn ngon lành cành đào, chỉ trừ 1 domain mắc lại ở Go Daddy là chưa transfer sang kịp do chưa đủ 60 ngày, chịu khó mất thêm $2/năm vậy, cũng không phải là nhiều lắm :) Nhưng đồng thời giờ cũng được tin là Go Daddy sẽ cung cấp free private whois nếu account sở hữu trên 5 domains, cơ mà giờ chuyển tất cả domain từ Name.com sang Go Daddy thì nguyên chi phí renew gia tăng khoảng $12 mỗi năm cũng quá tội nợ, thế nên cứ ở lại Name.com là lành, giao diện quản lý lại nhẹ nhàng, nhanh chóng & đơn giản hơn Go Daddy nhiều. Chỉ chờ thêm cái token về là mình sẽ có 2 layer protection cho tài khoản Name.com, quá ư là an toàn luôn. :))

Còn cái này thì thôi khỏi nói, chuyện đấu khẩu với em mất nết là thường ngày cơm bữa :))

Em : Ava con mèo đẹp gớm nhể :D
Anh: Chuyện
        Con gì nhà nuôi chả đẹp
        ;))
Em : Điêu tàn
        Anh nuôi j mà lắm con thế
        Đừng có mà lừa em nhá
Anh: Ô, nhà anh chó mèo đầy 
        Mấy con
        Không tin sang mà xem
        Hé hé
Em : Hôm nào cho em con chó
        Em thịt cái nhể
        haaaaaaaaaaaaaaa
Anh: Ô hay
        Chó để nuôi chứ ai cho thịt
        Em đúng thật là
        Mất nết quá
Em : Người ta ăn đầy ra đấy thôi
Anh: Ăn thì ra hàng
        :))
Em : Nuôi mà ko ăn thì chó nhiều lắm
        haaaaaaaaaa
        Anh mới gọi là nết na giả vờ nhá
Anh: Em đã ăn con mất nết bao giờ chưa?
        Anh thấy giờ cũng nhiều lắm
        :))
Em : Đương nhiên là chưa
        Ăn con đó có j ngon đâu
        Xấu xa ai thèm ăn
Anh: Không ăn nó lại đầy ra đó
        :))
Em : haaaaaaaaaa
        thế anh xem có con nào thì ăn đi
        ăn đê
Anh: Anh thấy có 1 con rồi đấy
        :))
Em : thì ăn đê
        em cũng thấy
        nhưng em ko dám ăn
Anh: Em lại đang soi gương đấy à
        =))
Em : Đúng thật là mất nết quá rồi
        Giờ mà đnag ở vp anh ăn đấm là cái chắc
        Em sẽ ăn thịt anh đấy
Anh: Đấy
        Đứa nào mất nết
        :))
Em : Anh mất nết
        Nên em sẽ ăn
        hiii
Anh: Em mới là mất nết chính hiệu
        :))
Em : Anh ý, hàng chính hãng
        Mất nết chuẫn

Kí sự đất Quảng

Đất Quảng Nam chưa mưa đã thấm
Rượu hồng đào chưa nhấm đã say

1. Khí hậu khắc nghiệt

Cái ấn tượng đầu tiên về Quảng Nam ấy là nắng, nắng lên từ sáng sớm tinh mơ, mới 6h sáng mà nắng đã chói chang ùa vào phòng, cứ như giữa mùa hè rồi vậy. Đến trưa thì nắng như đổ lửa, nóng đến hun người, đến cây cối còn héo teo cả lá, không chừng người cũng héo teo cả t…m, thật man rợ. Giá kể mình ở đây 2 tuần thì chắc mình đổi màu luôn quá :))

2. Ẩm & thực

Ẩm thực ở đây cũng có nhiều điểm khá thú vị, nhưng nhìn chung là đạt tiêu chuẩn NBR (Ngon – Bổ – Rẻ). Trưa qua hai anh em đi ăn cơm, làm 2 đĩa cơm to ụ, ăn no nê xong đứng dậy trả tiền, bà chủ quán phán 24k cho cả 2 đĩa làm cả 2 trố mắt ra nhìn nhau, còn hỏi đi hỏi lại mấy lần =)) Chắc mẩm có gì sai sót, trưa nay lại ra ăn tiếp, gọi nhiều hơn, nhưng cũng chỉ hết 26k cho bữa trưa, bà bán cơm vẫn nhớ hai thằng người lạ hôm qua đến ăn cơm :)) Đến tối, tiếp tục ăn, gọi tá lả cả lên, ăn no kễnh nhưng cũng chỉ hết 32k, dám cá ăn hàng bà này đến 50k thì phải dùng cáng khiêng về mất :-j

Chiều qua, hết giờ làm, dự án cho mượn xe hon-đa (trong này người ta gọi thế, hế hế), anh em đèo nhau chạy vòng vòng thăm thành phố Tam Kỳ. Gọi là thành phố nghe cho oai, chứ thực ra bé như nắm tay, dân cư thì thưa thớt, vắng tanh teo, ấy thế mà cũng là thành phố thủ phủ của một tỉnh cơ đấy :)) Rồi cũng vào quán nhậu, gọi 1 đĩa bê thui to ra, cuốn bánh tráng nhắm bia. Tưởng xa xỉ thế nào, bữa nhậu cũng hết vỏn vẹn chưa đến trăm nghìn, no say phè phưỡn, bữa ý mà tính ở Hà Nội thì chắc cũng phải đôi ba trăm rời ví ngay.

Về ăn uống thì ngon bổ rẻ, cơ mà phải cái là dân ở đây ăn cay, mà mình thì lại đíu ăn được cay, nhìn món cá kho ngon lành dưng mà toàn ớt tươi đỏ chói cả nồi thì cũng phát ngán ngẩm, đến trứng rán cũng rắc lổn nhổn tiêu là tiêu :-S Dân trong này phải cái là không ăn giấm ớt hay tương ớt, chỉ xài ớt tươi & chanh tươi, đặc biệt là có món ớt chỉ thiên xanh, ăn có mùi hăng hăng :)) Mạnh ca ca đêm nay đã vêu mồm lên chỉ vì tội đú bẩn, ăn ớt theo dân chơi :))

Vào đây mình đã được thưởng thức vài món lạ là lòng heo xào hẹ nghệ, canh riêu cua mướp đắng & mít luộc. Món lòng heo xào hẹ nghệ thì cũng không có gì lạ lẫm lắm, chỉ đơn giản là xào với hẹ & rắc bột nghệ vào cho vàng, còn canh riêu cua mướp đắng thì chỉ là riêu cua nhưng thay vì cho rau nhút như ở quê mình thì cho mướp đắng vào thôi. Dưng mà món mít luộc thì đúng là lần đầu tiên mình ăn, lúc đầu bê ra không đoán nổi nó là món gì, anh Mạnh đoán là nấm luộc, nhưng đến khi ăn thì không phải, hỏi ra mới biết là mít xanh gọt vỏ luộc =)) Ăn chả có vị quái gì, được thêm tí chất xơ vào để bổ trợ tiêu hóa :))

Món nước mía ở đây khác ở Hà Nội, nhưng không giống ở Sài Gòn đâu nhé, đừng ai đọc đến đoạn khác Hà Nội mà nghĩ “Ah, tao biết rồi, có quất (trái tắc) chứ gì!”, vì nó cũng eck có tắc tủng gì hết. Nước mía ở đây được cho thêm một chút… bột canh =)) Vâng, bột canh hay còn gọi là bột nêm, bột soup ý ạ :)) Cho vào uống thì thấy nước mía có vị ngọt đậm đậm hơn thì phải, cũng là 1 cách tốt để hạn chế mất nước với cái nóng khủng khiếp ở đây.

Nhân thể linh tinh tí chuyện hàng nước mía, hôm qua lúc đứng chờ quay mía mình nhìn thấy trên cột điện có quảng cáo cho Taky Motortaxi, dịch vụ taxi bằng xe gắn máy có điều hành bằng tổng đài lần đầu tiên xuất hiện ở Tam Kỳ, phục vụ từ 6h-22h hàng ngày, với phí chỉ 2000đ/km, còn rẻ hơn cả xe ôm ở ngoài HN mình nữa :)) Còn hôm nay trong lúc chờ quay mía thì mình phát hiện ra trên đầu là 1 cây trứng cá quả nhiều vô biên, quả nào quả nấy chín đỏ au, ăn ngọt lịm :x Đồng thời cũng phát hiện ra đồng chí đại ca Mạnh chưa từng ăn quả trứng cá bao giờ :))

3. Công việc

Kiểu gì thì cũng phải đảo một tí sang công việc, vì mình đi công tác chứ có phải là đi bụi hay đi ăn chơi hưởng lạc chó đâu mà :))

Qua gặp gỡ ban đầu với Pờ-pờ-mu Quảng Nam thì thấy Ban Quản lý khá là thân thiện, hỗ trợ nhiệt tình, hỏi gì cung cấp nấy. Nhìn lướt qua phòng làm việc thì thấy sổ sách chứng từ nhiều nhưng xếp đặt gọn gàng, đâu ra đấy, rất quy củ. Ấy là cái thiện cảm ban đầu. Mình phát hiện ra là lương thực nhận của mình còn cao hơn cả Giám đốc Sở của một tỉnh, thật là vãi đạn ý :))

Tất nhiên ngày đầu thì mới chỉ lướt qua, chưa thấy vấn đề gì, nhưng đến ngày thứ hai thì đã thực sự có vấn đề khi mình phát hiện ra rằng kế toán không handle được cái phần mềm kế toán ngu si nên số liệu đang bị sai lệch, cơ mà đíu inform sớm để còn biết đường mà lần. Giờ lại phải ngồi chờ soát lại từng transaction chi tiết, rất mất thời gian, dễ chừng không kịp finish sớm tiến độ để còn tranh thủ chơi bời như dự kiến :-<

Nói túm lại là đã 2 ngày rồi cũng chả làm được cái gì ra tấm ra món cả, nhưng vẫn chưa đến mức phải báo động lụt, rồi đâu sẽ có đó :))

4. Người Quảng Nam

Ở cái chốn này, đất đai cằn cỗi khô héo, khí hậu khắc nghiệt nhưng con người có vẻ rất mộc mạc, hiền hòa, trái hẳn với những gì mình hay nghĩ về người miền Trung (Các bạn quê miền Trung đừng vào ném đá tớ nhé, hé hé). Từ mẹ con bà hàng cơm, đến mấy em lễ tân ở khách sạn, mấy chị mấy bác cán bộ dự án ở PPMU Quảng Nam hay ngay như mấy bác bình dân lao động ngồi uống bia ở quán mình ăn hôm qua, tất cả đều có vẻ hiền lành, thân thiện, xởi lởi chứ không bo bo, cau có. Ngay đến bọn trẻ con trong này cũng vậy, đứa nào nhìn cũng nhỏ nhỏ, ngăm ngăm đen rất lanh lợi, hoạt bát theo cái kiểu ngây thơ trẻ con chứ không có vẻ gì là nhanh nhẹn gian xảo hay chậm chạp đù đờ kiểu bọn trẻ con thành phố bây giờ. Chó ở đây cũng lành, quấn người & chả cắn sủa bao giờ :))

Kết: Về đây mình cảm thấy cuộc sống yên bình & chậm lại, không gấp gáp, xô bồ như chốn Thủ đô nghìn năm văn vật. Dường như con người cũng ít phải lo toan chuyện tiền bạc hơn nên cũng hiền hòa hơn, hiện tại mình thích cuộc sống yên ả như vậy. Chợt nghĩ, có khi nào vài năm nữa mình cũng về quê kiếm một chân lon ton, lấy một cô vợ & sống cuộc đời bình lặng như thế? :)) Nhưng chắc là không, vì mình là đứa tính động, giờ chưa phải lúc, còn nhiều việc phải làm trước mắt lắm :) Dù sao sống ở đâu cũng có cái hay của nó, vấn đề là khi nào thì hay thôi, nhỉ?

Chủ nhật, ngày 18 tháng 4 năm 2010

Sáng dậy sớm, cày hết nửa Season 2 Prison Break rồi lăn ra ngủ tiếp. 12h anh Mạnh gọi, hỏi book taxi chưa, ệch ệch, quên bố nó mất. T_T Gọi taxi Nội Bài thì được báo rằng hết xe, không thể nào có xe lúc 2h được, thế là lùi xuống 2h30. 2h25 thấy taxi gọi, bảo anh chuẩn bị đồ đi em vào ngay, 3 phút thôi. Ngồi chờ gần 15’ không thấy xe đâu, tá hỏa gọi lại thì bố trẻ bảo là tắc đường eck vào được, đứng tít đầu ngõ ngoài phố Khương Trung cơ. Thế là lưng đeo ba lô, 2 tay 2 túi, nách kẹp đôi giày, chạy hộc bơ được nửa đường mới gặp xe ôm. Phi có đoạn ra, chị xe ôm bảo tùy tâm, có tí tiền lẻ thì đưa chị, giở ví ra thấy còn mỗi 5 tờ 100k & 1 tờ 1k, nhe răng cười trừ rồi đưa 1k, bảo hôm nào em về em trả nốt cho, thật là ngại quá đi mất :-j

Hỏi ra mới biết là bố trẻ deck biết đường, đi lòng vòng xong bị lạc, thế là lùi ra gọi mình :-< Mk, đ’o biết thì nói sớm cho xong, tự nhiên mất bao thời gian vô ích. Đến đoạn bảo qua Kim Ngưu đón đồng chí đại ca, bố trẻ nhảy dựng lên “Giờ mà sang bên đấy đón thì kịp thế đ’o nào được”, xong nhất quyết khăng khăng ko chịu đi “Tôi bảo là không sai đâu, đi ngay thì còn kịp, chứ đón thì chả kịp đâu mà, mất cả 2 vé cho xem, không nghe đừng trách”. Lúc căng thẳng thế thì im lặng là vàng, bảo anh cứ bình tĩnh lái xe đi cho em.

Sang đến Nội Bài đúng 4h5’, quầy check in đã báo đóng được 10’, không nhận check in nữa, chỉ ngay sang phòng vé để làm thủ tục đổi vé sang chuyến sau. Phí đổi vé thì chả là bao, chỉ có 100k mỗi chú, cơ mà dính phải đôi vé khuyến mại, thành ra mỗi chú ói thêm 420k nữa, đau như bị chọc tiết. Có lẽ từ sau phải claim với sếp, cấm chỉ cái khoản tiếc rẻ mấy đồng mà mua vé khuyến mại, business trip chứ có phải vacation chó đâu mà phải tiết kiệm dở hơi, xong đến lúc có công có việc nhỡ ra lại khổ sở, rồi về lại nhiếc móc xỉa xói nhau cho xem, vụ này ắt là phải tự nôn tiền rồi. Tiếc tiền, hai anh em vừa ngồi vừa chửi con mụ quầy check in, đ’o linh động tí nào, trong khi đội hình vẫn còn đang ngồi trong phòng chờ mà đã close check in, cơ mà cũng là lỗi của mình, bad planning thì chả trách được :|

Vào canteen của sân bay làm bữa tối sớm, ngồi xem TV, đọc sách & lướt web, thật tao nhã :)) Nhưng phải nói 1 điều là net lủng ở sân bay chả có tí secure nào, cứ hơ hớ ra thế, làm mình cũng tí thì nổi máu tò mò, scan thử xem mấy chú ngồi bàn bên có share cái gì trong máy không.

7h10 bay, ngồi soi 1 lượt hết quyển Heritage, chợp mắt 1 tẹo thì đã thấy đến Đà Nẵng. Nhìn từ trên cao, thành phố Đà Nẵng trong đêm lung linh ánh đèn, nhìn như một sa bàn sống động vậy. Chào Đà Nẵng, chào thành phố của những cây cầu hoành tráng, dưới kia cầu Thuận Phước đang sáng lung linh, đại lộ Nguyễn Tất Thành thẳng tắp, dài thượt như 1 dải lụa sáng bừng, nhìn thấy cả ô tô đang chạy bé li ti như kiến. Kể mà mang máy ảnh theo chụp thì chắc nhìn chả khác tilt-shift là mấy :x Thế là việc trễ chuyến bay được đổi lại bằng việc ngắm cảnh mà chỉ bay đêm mới thấy, cũng là hòa :))

Hạ cánh xuống sân bay Đà Nẵng, bắt taxi transfer tiếp sang Quảng Nam. Kéo cửa kính xuống, gió biển thổi vào mát rượi, đem theo cái hương vị mặn mòi, chan chát của biển cả, thật là sảng khoái. Cuộc sống ở Đà Nẵng không quá xô bồ, con người Đà Nẵng cũng khá hiền hòa, ấy là theo cảm nhận cá nhân của mình từ sau chuyến company trip năm ngoái, khiến mình có một cảm giác rất bình yên khi đặt chân đến đây, không chừng về già mình sẽ chuyển vào đây sống cũng nên :)) Sang đến địa phận Quảng Nam thì cái không khí đã trở nên khác một chút, nhà cửa lụp sụp hơn, tối tăm hơn, hai bên đường là đồng nên mùi lúa đang trổ đòng đã thay cho cái mùi biển. Hương lúa cũng thơm mát, nhưng chả hiểu sao xúc giác của mình còn có cái cảm giác nhặm nhặm, ngứa ngứa khi gặp cái mùi này, nên mình không thích lắm :)

Vừa đi xe hóng gió, lại được bác tài xế cho nghe nhạc Trịnh, tự nhiên mình lại thấy phiêu phiêu, cảm giác thích thích lạ, mặc dù trước giờ chả bao giờ nuốt nổi nhạc Trịnh. Liệu nó có giống như cắn ecstasy rồi phê không nhỉ? Oh, wot the fuk is happening to me? :)) Dạo này cảm thấy mình hâm hâm hơn, có tí máu nghệ sĩ nổi lên, phiêu bồng & bất định, nhưng nó xua đi được cái cảm giác rối bòng bong của mình, nên âu cũng không phải là điều tệ hại.

Đến Quảng Nam, loe ngoe một lúc là tìm được khách sạn, phòng ốc được anh Mạnh nhận xét là “rộng như sân vận động”, quả thực là rộng & thoáng, tận 2 giường đôi, mà giá lại rất phải chăng nhé, chỉ có 350k thì phải :) Nói chung là ở ngon lành trong vài ngày tới mà không phải bận tâm than vãn về “cái chuồng lợn 2 sao” nữa, khá khẩm hơn tình hình Thanh Hóa năm ngoái rất nhiều :))

Hôm nay travel kha khá, nhưng cũng không mệt lắm, có lẽ là do cái cảm giác bình lặng dễ chịu của ngày hôm nay, một ngày nhẹ nhàng. Nhưng dù sao thì cũng phải đi ngủ đã, sắp sang ngày mới rồi :) Good night all!

Giấc mơ

Ngủ sớm, nên lại tỉnh dậy vào lúc nửa đêm. Mình vừa có một giấc mơ, giấc mơ thật đến nỗi cứ ngỡ như mình không mơ, tỉnh dậy vẫn thấy có đôi chút tiếc nuối. Nhưng đáng tiếc là giấc mơ sẽ không bao giờ trở thành hiện thực được nữa, vì chính mình đã từ bỏ nó :)

Một giấc mơ đơn giản… nhưng đẹp :)

Let the time goes by…. everything will flow….

Thứ sáu, ngày 16 tháng 4 năm 2010

Tháng ba âm lịch đã về, kéo theo là một đợt rét ngọt, rét nàng Bân. Quả đúng là “Rét tháng ba bà già chết cóng”, không phải là quá lạnh nhưng cái cảm giác buốt giá cũng không kém những ngày đông lạnh nhất. Cứ thử tưởng tượng cảnh chồng nàng Bân khi xưa ra trận, mùa này gặp rét thì quân sĩ cứ gọi là sun cả tr…m lại ý chứ đánh đấm cái nỗi gì nữa :)) Cơ mà rét cũng hay, mình ngủ ngon hơn hẳn, cuộn tròn vào chăn như một con gấu chó, lăn ra ngủ tít mít, khỏi bị quấy rầy bởi những giấc mơ vớ vẩn nữa. Vẫn còn kha khá chuyện mà mình chưa làm, nhưng thây kệ, tạm thời hưởng cái lạc thú “an bình trong bấn loạn” này vài bữa cho tinh thần thoải mái đã :)

Hôm nay là tết hàn thực, cũng định đi làm về sớm rồi mua dăm đĩa bánh trôi mời tổ tiên, sau là ngồi thưởng thức. Cơ mà loe ngoe ở văn phòng về muộn, nên gần nhà chả còn hàng nào bán nữa cả, đành để sáng mai dậy sớm mua về tạ tội với các cụ vậy.

Hôm nay cũng là ngày mà em Điêu Thuyền đưa ra quyết định cuối cùng, những tưởng mình là kẻ đi trước mới đúng, cuối cùng trù trừ lại chậm chân hơn em :)) Thế là mình sắp sửa mất 1 đối tượng châm chọc hàng ngày, kể cũng nhớ đấy chứ nhỉ, he he. Nhưng rồi ai cũng phải tự đi tìm một con đường riêng cho mình, mình cũng phải lên kế hoạch để tự giải thoát thôi, cũng không xa nữa đâu, mình đảm bảo như vậy :) Chúc may mắn!