Cơ bản về Gravatar

1. Gravatar là gì?

Gravatar (là viết tắt của Globally Recognized Avatar) có thể hiểu nôm na là một dịch vụ cung cấp avatar mở rộng (dịch theo ý hiểu vì không dịch sáng nghĩa tiếng Việt của cụm từ “globally-unique avatars” lắm :D), sáng lập bởi Tom Werner.

Khác với các loại hình avatar chúng ta thường thấy ở các mạng xã hội như Display Image của Yahoo!, Profile Picture của Facebook, etc. bị bó buộc chỉ có thể hiển thị trong giới hạn của mạng xã hội đó, Gravatar mang lại khả năng mở rộng, có thể hiển thị tại bất kì site nào có hỗ trợ Gravatar, điều đó có nghĩa là bạn có thể dùng 1 avatar duy nhất, hiển thị tại nhiều site mà không cần tham gia bất cứ 1 mạng xã hội nào. Điều này cũng được giới thiệu ngay khi ta ghé thăm Gravatar:

Your Gravatar is an image that follows you from site to site appearing beside your name when you do things like comment or post on a blog. Avatars help identify your posts on blogs and web forums, so why not on any site?

Với 1 kho Plugins/Hacks khá phong phú, Gravatar được hỗ trợ rộng rãi bởi nhiều nền tảng CMS cũng như Blog, tiêu biểu có thể kể đến: WordPress, Drupal, Nucleus, Joomla, Live Journal, Blogger, etc. Các coder cũng có thể tự code để site của mình hỗ trợ Gravatar. Tuy nhiên, ở bài viết này chúng ta chỉ cần hiểu cơ bản về Gravatar nên sẽ không đề cập đến mấy thứ này, he he.

2. Ứng dụng Gravatar cụ thể?

Thoạt tiên, nếu đọc qua phần trên thì chưa chắc bạn đã hiểu Gravatar cụ thể là dùng làm gì, vì tôi viết dựa trên nội dung về Gravatar của Wikipedia, có gia giảm thêm 1 chút theo ý hiểu của mình để cố gắng biến nó thành 1 thứ đơn giản nhất có thể, tuy nhiên vẫn có phần rối rắm khó hiểu. Ta sẽ lấy 1 ví dụ cụ thể để tăng tính trực quan cho nó, đơn giản có thể thấy ngay ở hệ thống comment của blog này. Blog của tôi sử dụng nền tảng blog của WordPress, và lẽ dĩ nhiên WordPress là 1 trong những nền tảng hỗ trợ Gravatar tốt nhất. Khi bạn comment ở blog của tôi, bạn sẽ thấy bên cạnh comment của bạn có 1 avatar, kiểu như thế này:

Nếu bạn đã tạo 1 Gravatar cho riêng mình, nó sẽ hiển thị ở đó (Tất nhiên là thế rồi, bạn cũng đã biết cách sử dụng Gravatar, nên tôi không cần nói thêm :)) ). Nếu bạn chưa sử dụng Gravatar, nó sẽ hiển thị avatar mặc định của Gravatar là hình chữ G trắng trên nền xanh trong tư thế “ngã ngửa” :)) Đó, ứng dụng của Gravatar chỉ đơn giản là vậy.

Lúc này bạn sẽ tự hỏi “Vậy căn cứ vào cái gì để Gravatar hiển thị?” Xin thưa, căn cứ đó chính là địa chỉ email của bạn. Bạn có thể nhìn ngay vào comment form ở phía dưới này, sẽ có 3 field để xác định danh tính người comment: Name, Email và Website, trong đó Website là không bắt buộc phải có; Name thì có thể nhiều người trùng nhau, hoặc giả có kẻ giả mạo tên của bạn chẳng hạn, nên cũng không thể làm căn cứ vững chắc được; Email về nguyên tắc là đơn nhất, không thể có 2 người có 2 địa chỉ email giống nhau được (chỉ có thể là 2 người dùng chung với nhau thôi :)) ), do đó có thể dùng làm căn cứ xác định cá nhân bạn là ai, từ đó hiển thị Gravatar của bạn.

Chắc chắn tiếp sau đó sẽ là 1 thắc mắc “Vậy cũng chưa đủ để đảm bảo, nhỡ đâu có người khác dùng địa chỉ email của tôi điền vào comment form thì sao?” Cũng xin thưa luôn, địa chỉ email bạn điền vào comment form này được chúng tôi (tôi & WordPress cùng các third-party liên quan) đảm bảo giữ bí mật và không công bố cho bất kì bên thứ 3 không liên quan nào, do đó chỉ có thể xảy ra 2 khả năng:

  • Có kẻ nào đó điền bậy địa chỉ email của bạn vào, ngẫu nhiên trùng hợp (bao gồm luôn khả năng kẻ đó biết tất cả các địa chỉ mail mà bạn nắm giữ)
  • Bạn tự vạch áo cho người xem lưng, có thể 1 lần lỡ miệng nào đó bạn bôlô bala với 1 người nào đó rằng “Đấy đấy, tớ dùng Gravatar với địa chỉ đấy đấy” (cũng có khả năng bạn bị nhìn trộm trong khi sử dụng máy tính để thiết lập Gravatar, khả năng này không bị loại trừ)

3. Tạo và sử dụng Gravatar như thế nào?

Để tạo 1 gravatar cho mình, trước hết bạn ghé thăm Gravatar để tạo 1 tài khoản cho mình

Sau khi nhập địa chỉ email & click “Signup”, bạn sẽ nhận được thông báo email kích hoạt đã được gửi đến địa chỉ email bạn đăng kí, để xác thực địa chỉ email đó là có thực & thuộc quyền sở hữu của bạn. Việc tiếp theo của chúng ta sẽ là check mail & bấm vào link kích hoạt

Sau đó là tạo 1 username (Bấm check để kiểm tra xem username đó có available hay không), nhập password (từ 6 kí tự trở lên), và signup để khởi tạo Gravatar account.

Giờ thì việc tạo account đã xong, chúng ta sẽ được forward tới User Panel của Gravatar

Việc tiếp theo sẽ là tự upload avatar của mình lên, bạn có thể chọn 1 ảnh bất kì để upload lên, sau đó Gravatar sẽ cho phép chúng ta crop phần mình cần để xài làm avatar. Bấm vào “Add one by clicking here”, sẽ có vài lựa chọn được đưa ra

Công đoạn get image và crop thì chắc hẳn là cũng không cần đi vào chi tiết, vì giờ đa phần toàn là các cao thủ tiếng Anh bắn như gió, tinh thông Yahoo! Profiles & Facebook cả, mấy cái này chỉ là chuyện nhỏ :))

Sau khi crop n’ finish, chúng ta sẽ được đưa đến 1 trang như thế này

Khâu này là do ý thức của cá nhân, tự xếp hạng cho avatar của mình, nếu có nội dung mang tính bạo lực hoặc có phần hơi bị người nhớn thái quá thì xem xét các mức PG, R, X để áp dụng, vào các site kindergarten comment tán tỉnh các cô giáo chẳng hạn, thì các cháu nhỏ không bị kích động dẫn đến những hành vi ứng xử sai lứa tuổi >:), nếu avatar hoàn toàn sạch, nhẹ nhàng & trong sáng, có thể chọn mức G. Nên nhớ, cái này là vấn đề ý thức của cá nhân bạn thôi nhé, tôi không cam kết chịu trách nhiệm nếu có vấn đề gì xảy ra [-(

Đó, vậy là xong, bạn chờ khoảng 3-10’ để avatar mới có hiệu lực, có thể click vào “Check this Gravatar” để kiểm tra.

Thử comment phát xem nào ;))

Ngoài ra, bạn còn có thể quản lý nhiều địa chỉ email với 1 account Gravatar & upload 1 loạt avatar lên để quay vòng sử dụng tùy theo mục đích. Cái này cũng không bàn đến ở đây, các đồng chí tự mò mẫm vì nó cũng chỉ đơn giản gồm các bước như đã nêu trong bài này, với chi tiết chỉ hơi khác 1 chút thôi :))

4. Kết luận

Gravatar là 1 dịch vụ mở, đơn giản & tiện dụng, giúp ta không phải trói mình với bất kì mạng xã hội nào, có thể mang avatar tự do tung hoành ngang dọc khắp các hang cùng ngõ hẻm với phương châm “Đâu hỗ trợ Gravatar, đó có avatar”. Với Gravatar, việc tạo & quản lý avatar của bạn trở nên đơn giản & nhanh chóng hơn bao giờ hết. Vấn đề bây giờ chỉ là liệu Gravatar có được hỗ trợ rộng rãi không? Câu trả lời là mặc dù chưa trở thành 1 chuẩn tắc chung để áp dụng rộng rãi, nhưng Gravatar cũng có 1 dải hỗ trợ khá rộng, ít nhất cũng là tất cả các blog trên nền tảng WordPress (chiếm số lượng đáng kể trong các blog site), tôi đảm bảo với bạn như vậy ;)

Nguồn tham khảo:

Tản mạn chuyện ATM

1. Chuyện thứ nhất: Cái ATM và ông nhà băng

Nhớ hồi trước có lần chuyển tiền bằng thẻ VCB qua ATM của Techcombank, máy treo, tí thì nuốt luôn thẻ, biên lai cũng chả được in ra, làm thằng bé sốt vó. May mà giao dịch đã được ghi nhận thành công. Lại nhớ có lần đi rút tiền ở ATM của MBank, cũng trên thẻ VCB đó, sẵn tiện thanh toán tiền net luôn, các khâu thực hiện đã xong, đến bước thanh toán thì máy cũng treo, đấm đá đập đạp mất 5’ mới chịu tòi cái thẻ ra. Xanh mặt, kinh nghiệm lần sau là ko bao giờ thanh toán dịch vụ hay chuyển khoản qua ATM của ngân hàng khác nữa.

ATM của VCB cũng rất chi là hài hước, có lần ra rút 2tr, nó bảo rằng mình chỉ được rút tối đa 1tr750/lần, vậy cái lựa chọn rút 2tr để làm chóa gì :-j

Hôm nay, cầm cái thẻ mới của Techcombank đi rút tiền. Ra ngay chi nhánh Techcombank gần nhà, hí hửng vì từ nay đi rút tiền quá là gần, không phải lọ mọ đi kiếm máy nữa, rốt cuộc chưng hửng. Không hiểu cái chi nhánh ngu si ấy thuê nhà của thằng chó chết nào, cái máy ATM đặt ở ngay dưới tầng hầm, là nhà để xe, cuối tuần ko làm nó khóa cửa, thế là chịu chết.  Lọ mọ đi, vớ được 1 ATM của MBank (chính là cái suýt nuốt thẻ nọ). Nhét thẻ vào, màn hình tắt ngúm, đen sì lặng lẽ, kể là người khác thì phải xoắn quẩy, nhảy múa đập máy cũng nên. May thằng bé nhanh trí, bấm ngay Cancel, nó lại nôn cái thẻ ra. Đi tiếp, gặp được 1 cụm 2 máy của VPBank, lại buồn thay vì máy bị mất điện =)) Tiếp tục lần mò, ra Lê Trọng Tấn, gặp hẳn 1 lố các chi nhánh ngân hàng: BIDV có, Vietinbank có, VCB có, nằm san sát nhau, nhảy ngay vào VCB.  Hôm trước nhận thẻ nhưng chưa đi đổi pin, cứ ngỡ là cắm vào máy của ngân hàng khác cũng đổi được hoặc giả không đổi được ngay thì cũng vẫn rút được tiền, nào ngờ đâu cái sự thực phũ phàng nó ko như thế. Cũng đăng nhập, cũng chọn rút tiền như ai, nhưng đến bước cuối thay vì nhả tiền ra thì nó lại báo “Host down due to unexpected error” =)) Thế là hiểu rằng cần tìm đúng 1 ATM của Techcombank để rút tiền. Lòng vòng trên đường Trường Chinh gần 20’ mới thấy 1 ATM của Techcombank, mừng húm, chạy ngay vào rút, cuối cùng cũng xong. Âu cái sự nghiệp rút tiền của mình nó cũng vất vả. :))

Với tư cách 1 khách hàng, mình thấy:

  • Việc phân bổ các máy ATM nay rất không đồng đều, chỗ xài chả hết, chỗ bói chả ra, lúc thì 4-5 cái cạnh nhau, mà cùng 1 liên minh thẻ thì rút máy nào chả như rứa, còn có khi phải đi 2-3km mới tìm thấy máy.
  • Về chất lượng máy, những máy ở mặt đường lớn, thường xuyên giao dịch thì được chăm chút bảo trì, nên chạy cũng ổn định hơn, những máy ở nơi ít người giao dịch (chứ không phải là xa xôi hẻo lánh lắm cho cam) thì bị bỏ bê, có khi hết tiền cả tuần liền cũng chả thấy được nạp, mà điện đóm thì hay mất liên miên, máy hỏng cũng chả thấy sửa sang gì.
  • Việc thanh toán liên ngân hàng ở các ATM hiện nay khá là bất tiện, ngoài rút tiền ra thì chả làm được gì, thanh toán hay chuyển khoản thì nơm nớp lo sợ vì ngộ nhỡ máy nó treo nuốt mất thẻ hoặc không ghi nhận/ghi nhận thừa giao dịch. Chả ai biết được cả vì có mấy khi thấy nó lòi ra cái evidence là cái biên lai ra đâu, 10 lần thực hiện thì họa chăng nó nhả ra 1-2 lần, mà ko có evidence thì cãi nhau với ngân hàng sẽ không tự tin, có thể giải quyết được nhưng mau chóng thì cũng phải mất khá nhiều thời gian & công sức.

Mình biết đây là những bài toán khó giải, nhưng không phải là không có lối ra, thiết nghĩ các ông nhà băng nên đặt mình vào tư cách người sử dụng để đáp ứng nhu cầu tốt hơn, chả thằng nào muốn lương tháng của mình được trả qua ngân hàng để rồi cuối cùng mình lại là người khổ sở khi đi rút tiền của mình cả, thế có khác gì đi ăn xin.

2. Chuyện thứ hai: Chuyện các thượng đế

Điều mình hay gặp nhất ở các ATM là: rác, đúng như vậy, rác tràn ngập khắp nơi, quanh máy ATM, giăng từ trong ra ngoài buồng máy, nhìn rất mất mỹ quan. Các con giời đi rút tiền, nhiều khi in biên lại ra chỉ để vứt, đúng là lãng phí xã hội. Hôm trước mình đi rút, gặp 1 thằng ranh con, rút xong cầm thẻ biến ngay, để cái biên lai ròi ra vẫn còn ở miệng máy, ko hiểu nó ko lấy biên lai thì in ra làm chó gì ko biết, mk. Các vị khác có lấy biên lai thì cũng ngó cái rồi vứt toẹt ngay xuống đất, chả cần quan tâm ngay cạnh cái máy có 1 sọt rác, toàn người lớn rồi mà văn hóa chả biết để ở đâu nữa :-j Nếu các vị không cần biên lai thì thiết nghĩ đừng chọn in lúc nó hỏi có in biên lai giao dịch ra không, tiết kiệm giấy cho những người cần.

Thứ nữa là việc để xe khi có nhiều người đến rút tiền. Đành rằng có 1 khoảng nho nhỏ phía trước máy để các bác có thể dựng xe nhưng với nhiều xe thì sẽ rất vướng chỗ, lý ra thì dựng xe gọn gàng & có thứ tự để người đến có thể cho xe vào & người ra có thể dắt xe ra 1 cách dễ dàng, sẽ tiết kiệm khá là nhiều thời gian cho tất cả, nhưng thay vì thế thì mỗi người để xe 1 kiểu, người thì ngang, người dọc, người chéo, thành ra xe đứng ngoài ko vào được, còi inh ỏi, người trong đi ra cũng không xong, còi inh ỏi, cãi nhau ý ới. Cái kiểu 1 đống xe dựng trên vỉa hè cao, xong lúc xuống thì bị 1 con mụ vô duyên để xe chặn giữa lối là điều mình thường gặp. Lúc đấy chả lẽ lại thốt lên “Đ’o hiểu các vị ăn gì mà ngu thế!”

Văn hóa xếp hàng khi rút tiền cũng là 1 điều đáng bàn. Thử nghĩ đến việc đang đứng chờ đến lượt mình rút tiền ở 1 ATM đông người, tự nhiên có 1 đứa nào đấy loi choi nhảy vào tranh, thẻ đã nhét vào rồi chả lẽ lại bắt nó rút ra rồi quay lại đứng xếp hàng, xong đến lượt mình thì máy báo hết tiền. Ôi thôi, lúc đấy thì sôi máu lắm, chỉ muốn cho nó 1 đấm vào giữa mắt vì cái tội tranh lượt. Trường hợp này thường xảy ra ở cổng các trường ĐH, các bạn SV nhà ta cư xử đôi khi phải nói là “rất chi là vô học”, thỉnh thoảng cũng gặp trường hợp tương tự với 1 số em, chị, cô, bà với bộ mặt thuộc dạng “dao đâm không thủng, đạn bắn không xuyên”, tự cho mình 1 cái quyền gọi là đặc ân đi trước người khác, cứ nghĩ là phụ nữ thì ko phải xếp hàng chắc :-j

Đầu óc của người rút tiền cũng là 1 điều đáng bàn, đã có lần tôi gặp 1 chị rút tiền ở Hội sở chính của VCB, với số tiền khá lớn, khoảng 7-8 lần rút 2tr gì đó. Ko hiểu đầu bà ý có vấn đề gì ko, khi chỉ cần vào POS để rút số tiền lớn đó, với chỉ 1 lần, vừa đỡ mất công, vừa khiến ngân hàng đỡ phải nạp lại tiền cho ATM đó, lại dành chỗ cho những người đứng sau chờ bà ý mần mó cái máy đến hết tiền.

Chung quy lại, phần lớn các thượng đế (mặc dù ngân hàng chưa phục vụ các vị được như thượng đế thực sự) vẫn còn cư xử rất chi là thiếu văn hóa & chả có 1 tí ý thức nào cả. Không chừng phải kiến nghị các ngân hàng dán 1 tờ “Văn hóa ATM” tại mỗi điểm đặt máy & thay vì quảng cáo cho các dịch vụ GTGT của mình trên màn hình rỗi của máy, hãy thêm 1 câu nhắc nhở khách hàng giữ gìn vệ sinh & cư xử có văn hóa khi đi rút tiền, sẽ có ích hơn. Dám cá là đám thượng đế đó sẽ nhảy loạn cào cào lên & đập nát máy ATM ko biết chừng =))

KẾT LUẬN
Chung quy lại, tất cả nằm ở 2 vấn đề: vấn đề quy hoạch chăm sóc khách hàng & vấn đề ý thức, bài toán không biết bao giờ mới có lời giải :-?